Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 53

“Tích tích.” Tiếng thông báo quang não vang lên.

Thám tử tư: Video.rmvb

Trịnh Thành Phong tiện tay nhấn mở, hờ hững chống cằm xem, theo việc video được phát, ánh mắt ông ta càng lúc càng chăm chú, khóe môi mỉm cười, gõ nhẹ lên cảm ứng quang não để chuyển tiếp tin nhắn.

Việt Tư Niên đang lật xem các tin nhắn nhận được trong phòng livestream, lóng ngóng thao tác cảm ứng, phương thức điều khiển bằng cảm ứng của quang não quá linh hoạt, anh sợ lại ấn nhầm nút nào đó, nên động tác đặc biệt cẩn thận.

Anh mở từng tin nhắn của trùng xem livestream, nghiêm túc trả lời từng câu hỏi.

Video?

Đây là lần đầu tiên Việt Tư Niên nhận được tin nhắn video, anh tò mò nhấn mở…

Ôn Mặc Ý đang đội vòng hoa lên đầu một chú nai con, hưng phấn cười khanh khách không ngừng, Việt Thanh Nhiễm ở bên cạnh nhìn Ôn Mặc Ý bằng ánh mắt ôn hòa, Ôn Tinh Lan đứng dưới tán cây cách đó không xa, lặng lẽ chăm chú nhìn một lớn một nhỏ.

Hình ảnh chuyển cảnh, Việt Thanh Nhiễm nằm trên mặt đất giả vờ hôn mê, Ôn Tinh Lan nhìn về phía anh, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Cảnh cuối cùng là Ôn Tinh Lan và Việt Thanh Nhiễm ngồi riêng với nhau trong một quán cà phê, cỏ cây che khuất lờ mờ, ly trên bàn bốc lên hơi nóng nhàn nhạt, cửa sổ kính sát đất phủ một tầng sương mờ, hai người biểu cảm mơ hồ nói gì đó, đột nhiên Ôn Tinh Lan cầm chồng tài liệu trên bàn, chậm rãi xé nát toàn bộ, rồi hất hết mảnh vụn lên mặt Việt Thanh Nhiễm.

Bị mạo phạm như vậy, vậy mà Việt Thanh Nhiễm không tức giận, chỉ nhẹ nhàng phủi những mảnh giấy trên tóc, môi mấp máy nói một câu gì đó.

Việt Tư Niên chỉnh to âm thanh video, tua ngược lại đoạn hình ảnh…

Việt Thanh Nhiễm: “Đừng làm loạn nữa, đến cà phê cũng không uống được.”

Giọng nói mỏng nhẹ đến mức không nghe ra vui giận, nhưng đối chiếu với hình ảnh lại mang theo cảm giác ái muội và dung túng khác thường.

Ngón tay Việt Tư Niên vô thức siết chặt, video tắt đi, một dúm lông trắng đứng lên, ghé vào đầu gối anh, không ngừng l**m ngón tay anh, đôi mắt vàng lo lắng nhìn chằm chằm Việt Tư Niên.

Sao nhóc con này càng nuôi càng giống chó thế? Cứ như vậy thì không ổn chút nào.

Anh trấn an xoa xoa đầu một dúm lông trắng, ánh mắt thất thần nhìn suối nước nóng riêng trong viện.

“Tư Niên các hạ! Thương đội xuất phát rồi! Hành lý thu xếp xong chưa?”

Hailen đẩy cửa một cái, thò đầu vào với nụ cười rạng rỡ, mấy nhóc trùng theo sau các trùng trưởng thành như xếp La Hán, ùa vào phòng, chạy tán loạn khắp nơi.

Việt Tư Niên kéo ra một nụ cười nhạt, “Mọi người đều chuẩn bị xong rồi chứ?”

Một dúm lông trắng đang ở độ tuổi hiếu động ham chơi, bình thường hễ thấy các nhóc trùng tụ tập quanh Việt Tư Niên là sẽ vừa giữ đối phương trong tầm mắt, vừa chạy tới chơi đùa ầm ĩ cùng các nhóc trùng.

Hôm nay nó lại đặc biệt yên tĩnh, bám sát Việt Tư Niên, giống hệt lúc vừa mới mở mắt, không phải r*n r* đòi ôm thì cũng là dán sát bên chân Việt Tư Niên, nhắm mắt theo đuôi.

Hailen nhận ra chút khác thường, nghiêng đầu liếc Việt Tư Niên, cười trêu:

“Ơ? Lo cho thư quân nhà cậu à? Tổ chương trình đưa cậu ta và Dylan đi một lúc rồi, chắc cũng sắp quay về thôi.”

Sau khi đến tinh cầu Sóc Tuyết, không biết Hailen nghĩ thông điều gì, trông như đã buông bỏ khúc mắc, trạng thái tốt đến mức gần như phấn chấn, bởi vì sức lực anh ta lớn đến kinh người, trước đây Việt Tư Niên từng nghi ngờ đối phương mắc rối loạn cảm xúc lưỡng cực, nhưng sau một thời gian quan sát, anh phát hiện chứng trầm cảm của Hailen quả thật đã chuyển biến tốt, tình trạng lười biếng đến mức không muốn nhúc nhích trước kia cũng biến mất.

Việt Tư Niên bật cười, thật lòng thay Hailen cảm thấy vui mừng.

Anh không trả lời việc có lo cho Ôn Tinh Lan hay không, chỉ dịu giọng nói: “Gần đây khí sắc của anh tốt hơn nhiều, nhớ giữ vững trạng thái sinh hoạt này.”

Hôm nay tinh cầu Sóc Tuyết hiếm khi có nắng, ánh mặt trời ngoài cửa sổ nhuộm vàng mái tóc đen như quạ của Việt Tư Niên, những ngón tay thon dài của anh v**t v* đầu một dúm lông trắng, rũ mắt mỉm cười, dáng vẻ gần như mang theo thần tính.

Hailen nhìn đến sững người trong chốc lát, mày hơi nhíu lại, trước kia anh ta trêu chọc Tư Niên các hạ và nguyên soái, Tư Niên các hạ đều sẽ đỏ mặt, phản ứng lần này không đúng, còn chưa kịp hỏi ra, tiếng nói chuyện ngoài cửa đã ngày càng tới gần…

“Thưa ngài Dylan, tiếp theo xin phiền các ngài.” Á thư có dáng người gầy yếu liên tục nói lời cảm ơn, cúi người cúi đầu với Dylan.

“Khách sáo quá rồi, tiện đường thôi.” Dylan lùi lại tránh đi, làn da ngăm đen hơi ửng hồng.

“Đi cùng tiên sinh Dylan và nguyên soái chắc chắn an toàn hơn rất nhiều so với việc tự chúng tôi vòng đi.” Giọng nói ngày càng lại gần, Việt Tư Niên nghe ra đó là giọng của Từ Nhiên.

“Dân cư gốc của tinh hệ Viễn Chinh quả thật hiếm thấy, các cậu có thể đến tinh cầu Trung Ương làm việc cũng không dễ dàng, khi trở về điểm xuất phát nếu gặp khó khăn thì có thể liên hệ tôi.”

Giọng Ôn Tinh Lan bình thản, nghe ra tâm trạng còn ổn.

Tinh hệ Viễn Chinh từng là khu vực hỗn loạn nhất tinh tế, nơi nào xung quanh tinh mang cũng là sào huyệt dị thú, trùng động thường xuyên phun ra các đợt trùng triều biến dị nguyên thủy, trùng cái giai đoạn cuối bệnh cuồng bạo trốn khỏi Bạch Tháp cùng những kẻ không hộ khẩu ở khu lưu lạc lập nên các tổ chức tinh tặc lớn nhỏ, vì tài nguyên mà chém giết lẫn nhau, dân thường trên các hành tinh nhỏ lân cận nhiều lần bị sát hại, mưu tài hại mạng.

Khi đó, một trùng cái cấp A xuất hiện, anh ta hợp nhất các đoàn tinh tặc, lập nên tập đoàn tinh tặc lớn nhất, đặt tên là Bạch Cốt Tinh Đạo, sống dựa vào việc cướp bóc thương thuyền qua lại, cho đến khi sự kiện phản loạn của Bạch Cốt Tinh Đạo nổ ra, Ôn Nguyệt Minh mất tích không rõ, Bạch Cốt Tinh Đạo tự giết lẫn nhau rơi vào hỗn chiến, thủ lĩnh mới lên nắm quyền chặt đuôi cầu sinh, dẫn theo số ít thành viên còn sót lại mai danh ẩn tích, không biết trốn đi đâu.

Về sau, Ôn Tinh Lan đóng quân tại tinh hệ Viễn Chinh hơn năm năm, không phân biệt quét sạch dị thú, trùng triều biến dị, điều tra kỹ lưỡng toàn bộ cư dân các tinh mang xung quanh, đào bới tinh hệ Viễn Chinh đến tận đáy để tìm ra những “chuột chũi” dơ bẩn không thể thấy ánh sáng đó.

Cho đến nay, tung tích của đám “chuột chũi” vẫn không rõ, nhưng Ôn Tinh Lan có thể tận mắt nhìn thấy tinh hệ Viễn Chinh mà cậu bảo vệ hơn năm năm, những trùng từng vất vả sống sót trước kia giờ đều sống ổn định, thậm chí còn có thể vào tinh cầu Trung Ương làm việc, trong lòng không khỏi vui mừng.

Tuy Việt Tư Niên không nhìn thấy biểu cảm của Ôn Tinh Lan, nhưng lại đồng cảm được tâm trạng của cậu.

Biểu cảm hiện tại của Tinh Lan hẳn là không khác mấy so với khi anh nhìn thấy Hailen các hạ hồi phục.

Thật tốt.

Việt Tư Niên chỉnh lại cảm xúc, như không có chuyện gì xảy ra, ném hành lý vào thiết bị không gian nén nhanh gọn, cùng các trùng đang chờ mình cười nói đi ra ngoài.

Thư Cảnh Vân hồi phục tốt hơn, Tạ Mộ Khiêm quyết định đưa bé con trở về tinh cầu Trung Ương có khí hậu ôn hòa quanh năm để tĩnh dưỡng, hai bên vẫy tay tạm biệt.

“Tạm biệt! Anh Tư Niên! Em nhất định sẽ trân trọng món quà của thần minh! Sống thật lâu thật lâu!”

Cửa sổ phi thuyền đối diện bỗng mở ra, một cái đầu nhỏ thò ra hét lớn.

“Ôn Mặc Ý, anh Lucas! Chờ lần sau em sẽ đến tìm mọi người chơi, đến lúc đó em nhất định cũng trượt tuyết được!”

Bé cố gắng hét thêm một câu, hét xong lại nhịn không được ho khan hai tiếng.

Các nhóc trùng đang leo lên cầu thang phi thuyền quay đầu lại, Ôn Mặc Ý lớn tiếng đáp: “Được! Chờ em đến tìm bọn anh chơi!”

Lucas lạnh lùng gật đầu, ngón tay hạ xuống chỉ chỉ, bé con đối diện hiển nhiên đã hiểu động tác bí ẩn này, liều mạng gật đầu.

Phi thuyền cất cánh.

Ôn Mặc Ý và Lucas thần thần bí bí kéo các trùng trưởng thành lại gần cửa sổ, bảo họ nhìn xuống tinh cầu Sóc Tuyết…

Phi thuyền lướt qua dọc đường, hiện ra tám bức tượng tuyết được điêu khắc sống động như thật, lần lượt là hai gia đình trùng của Việt Tư Niên và Hailen, cùng với cha con Tạ Mộ Khiêm.

Thì ra hai nhóc con chạy loạn bên ngoài mỗi ngày là để làm chuyện này.

Đáng tiếc chỉ kịp nhìn thoáng qua.

“Thật đẹp!” Việt Tư Niên bị nhóc con chữa lành tâm trạng tệ, cong cong mi mắt khen ngợi, chờ đến khi tượng tuyết hoàn toàn khuất khỏi tầm nhìn mới lưu luyến trở về chỗ ngồi.

Xem ra động tác bí ẩn của Lucas là nhắc bé Cảnh Vân nhìn tượng tuyết.

Đúng là những nhóc trùng lương thiện, trong khoảng thời gian này vì Cảnh Vân ốm yếu không thể ra ngoài chơi mà đã làm rất nhiều việc.

Đây là lần đầu tiên Việt Tư Niên đi theo thương đội ra ngoài, anh tò mò quan sát bên trong phi thuyền…

Thương đội của Dylan có số lượng trùng rất đông, trùng cái cao lớn qua lại không ngớt, trên người mang khí chất phiêu bạt nhiều năm, năm sáu trùng tụ lại với nhau đánh bài, nhưng cứ cách một khoảng lại có một trùng cái trông như du thủ du thực, ăn chơi lêu lổng, ôm súng năm lượng ánh sáng đi tuần khắp nơi, ánh mắt kín đáo quét qua mọi góc.

Trong sự rời rạc lại ẩn chứa nghiêm cẩn không chê vào đâu được, không ngờ thư quân của Hailen các hạ lại là phong cách như vậy.

Việt Tư Niên mở cửa sổ quan sát của phi thuyền, nhìn ra bên ngoài…

Một “trùng đực” đứng ngoài cửa sổ gõ gõ vào lớp pha lê trong suốt, Việt Tư Niên giật mình, nhìn kỹ lại mới phát hiện đối phương không phải trùng đực, cánh trong suốt, trông như đang lơ lửng giữa vũ trụ.

Trùng cái kia hiển nhiên biết anh đang nghĩ gì, cười xấu xa rồi cố ý rung mạnh cánh, áp sát mặt vào cửa sổ, làm động tác tạo hình trái tim với Việt Tư Niên.

“Rầm.” Cửa sổ quan sát bị kéo xuống, Ôn Tinh Lan ngồi đối diện Việt Tư Niên, hai đầu gối chạm nhau, nhiệt độ giao thoa, Việt Tư Niên không tự nhiên mà né tránh.

“Trên phi thuyền nhìn ngân hà lâu sẽ bị say tàu.”

Ôn Tinh Lan cười nói, tiện tay khóa cửa sổ ngoài, còn được voi đòi tiên mà chen chân vào để chân mình đan sát với chân Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên khẽ gật đầu nói lời cảm ơn, khép mi, làm ra dáng buồn ngủ muốn nghỉ ngơi.

Anh cười khổ trong lòng, Ôn Tinh Lan luôn biểu hiện bộ dạng rất để ý đến mình, khiến anh từng hiểu lầm, nhưng đến khi anh nhận ra trong sự thân cận này mình đã sinh ra cảm xúc gì, thì lại phát hiện trùng cậu thích không phải là mình.

Anh và đại ca nguyên thân đều tóc đen mắt đen, đều là người nhà họ Việt, ngũ quan đường nét khó tránh khỏi có vài phần tương tự.

Việt Tư Niên nhớ đến chuyện mình từng hiểu lầm đối phương thích mình, còn lấy đó làm chỗ dựa, ép hỏi vì sao cậu không vui, liền không nhịn được cười khổ.

Lại bắt đầu né tránh mình, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Trong lòng Ôn Tinh Lan dâng lên vài phần nôn nóng, nhưng trên mặt vẫn bất động thanh sắc, lặng lẽ ngồi bên cạnh Việt Tư Niên.

“Hùng phụ.” Thân thể nhỏ mềm mại dán lên đùi Việt Tư Niên, giọng nhóc con héo hắt.

“Sao vậy, bé cưng?”

Trong mùi hương ngọt dịu bao phủ, ban đầu Việt Tư Niên còn nghĩ đến Ôn Tinh Lan, nhưng bất tri bất giác ngủ thiếp đi, nghe thấy tiếng nhóc gọi liền tỉnh lại ngay.

“Sau lưng con khó chịu lắm, hic.” Ôn Mặc Ý không nhịn được nghẹn ngào một tiếng, ủy khuất muốn chết.

Nhóc dang hai cánh tay mũm mĩm ra, ra hiệu muốn được ôm.

Việt Tư Niên ôm nhóc con vỗ về, đợi nhóc bình tĩnh lại rồi bắt đầu bắt mạch.

“Không cần lo, hẳn là lần đầu đến kỳ ph*t d*c, bắt đầu mọc cánh.”

Ánh mắt Ôn Tinh Lan dịu dàng nhìn cảnh sinh hoạt thường ngày này, từ trước đến nay cậu luôn khao khát có một gia đình thuộc về mình, giờ trước mắt cậu là Việt Tư Niên ôn hòa, nhóc con ngoan ngoãn đáng yêu, tất cả những điều này khiến cậu có cảm giác như giấc mơ đang dần thành hiện thực.

Việt Tư Niên vô tình chạm ánh mắt với Ôn Tinh Lan, tim lại nặng nề đập mạnh một cái.

Hết cứu rồi, lần đầu tiên thích một trùng, lại thích đúng trùng trong lòng đã có trùng khác.

Việt Tư Niên thở dài trong lòng, cúi đầu dịu dàng dỗ dành: “Hùng phụ xoa lưng cho con được không?”

Anh nhẹ nhàng xoa ấn phần sau lưng ngứa đến đau của nhóc con, nhóc nhíu chặt mày nhỏ rồi dần giãn ra, giống mèo con phát ra tiếng rì rì thoải mái mang giọng sữa.

Lucas đứng bên cạnh lo lắng chờ đợi, lúc này mới thả lỏng, khuôn mặt nhỏ không còn căng cứng, chắp tay sau lưng đi tuần khắp khoang thuyền.

Ánh mắt Việt Tư Niên theo Lucas di chuyển, hạ giọng hỏi: “Nghe nói quân Viễn Chinh có trại huấn luyện quân thư thiếu niên?”

Ôn Tinh Lan cười một cái, cuối cùng các hạ cũng không giận dỗi nữa.

“Đúng vậy, tinh hệ Viễn Chinh vì chinh chiến quanh năm, không ít trùng cái bình dân ngoài ý muốn tử vong, nhóc con được sinh ra từ tinh sinh đông lạnh theo chính sách trùng công trở thành trẻ mồ côi, vì vậy nhiều năm trước tôi và Dylan đã liên thủ nhận nuôi những nhóc trùng này, nhóc nào muốn ở lại trong quân thì vào trại huấn luyện quân thư thiếu niên, muốn theo Dylan đi buôn thì ở lại trên thương thuyền.”

Cậu giải thích từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, giọng điềm tĩnh, hoàn toàn không cho rằng mình đã làm điều gì đáng để khoe khoang.

Việt Tư Niên hoàn toàn không ngờ rằng phía sau trại huấn luyện quân thư thiếu niên lại có một đoạn chuyện như vậy, quả thật càng tìm hiểu Ôn Tinh Lan lại càng khiến người ta nảy sinh yêu thích từ tận đáy lòng.

Ngày trước là sự trìu mến pha lẫn kính trọng, đến hiện tại đã không rõ biến chất thành thứ gì, ngày qua ngày phồng lên, nhảy động trong lồng ngực Việt Tư Niên, khiến anh gần như có cảm giác nghẹn thở khó chịu.

“Á thư không thể tham gia trại huấn luyện quân thư thiếu niên sao?”
Anh miễn cưỡng điều chỉnh cảm xúc, xoa ấn đều đặn sau lưng nhóc Mặc Ý, nhóc con cuộn người trong lòng Việt Tư Niên, mơ mơ màng màng sắp ngủ.

“Không thể.” Ôn Tinh Lan trả lời lạnh lùng dứt khoát, không hề do dự.

“Tại sao? Ngay cả nhóc như Lucas cũng không được sao? Khả năng vận dụng công cụ, khai phá tiềm lực bản thân của nhóc đều vượt xa trùng cùng tuổi.”

Việt Tư Niên truy hỏi, hàng mày khẽ nhíu lại, kết hợp với gương mặt mềm mại của anh, càng khiến trùng ta không nỡ nhìn.

Ôn Tinh Lan suýt nữa đã gật đầu đáp ứng theo bản năng, nhưng vào khoảnh khắc lý trí chao đảo sắp sụp đổ, cậu vẫn giữ vững nguyên tắc, giải thích:

“Nhóc không có cánh, sau khi huấn luyện thành công không thể rời khỏi phương tiện để tự do hành tẩu trong vũ trụ, điều này ở tinh hệ Viễn Chinh hỗn loạn là cực kỳ nguy hiểm. Nếu Lucas thật sự muốn tòng quân, không bằng đến thủ vệ quân ở tinh cầu Trung Ương.”