Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 52

“Dùng bạch giới tử, hạt tía tô, nguyên hồ mỗi loại 150g… bôi lên vải nhựa làm thành miếng dán tam phục, dán vào vị trí phổi du, tâm du, cách du…”

Gió tuyết trên tinh cầu Sóc Tuyết gào thét dữ dội, nhưng trong nhà vẫn ấm áp như mùa xuân, giọng của Việt Tư Niên chậm rãi vang lên, anh thuận tay nhẹ nhàng v**t v* một dúm lông trắng.

Dúm lông trắng đó chính là chú sói con nhỏ nhặt về từ hoang tinh, giờ đã có thể mở mắt, hiện tại Việt Tư Niên đi đến đâu nó cũng theo đến đó, bám người vô cùng.

Ôn Tinh Lan ngồi bên cạnh, cắt từng miếng vải nhựa thành kích thước phù hợp, Ôn Mặc Ý dựa sát bên hùng phụ, cẩn thận giã dược liệu theo chỉ dẫn, rồi đưa cho Lucas.

Lucas ngồi trên chiếc ghế băng nhỏ, phối các phần dược liệu đã chia sẵn lại với nhau, sau đó dùng nước gừng tươi khuấy đều rồi phết lên vải nhựa.

“Tư Niên các hạ, phổi du, tâm du, cách du là ở đâu?” Tạ Mộ Khiêm luống cuống ghi chép, sợ bỏ sót chi tiết nào.

“Ở dưới mỏm gai đốt sống ngực thứ 3, 5, 7, đo ra ngoài khoảng 1,5 tấc… dán chừng 3 đến 6 giờ thì gỡ, có thể phòng ngừa hen suyễn tái phát.”

Việt Tư Niên vừa nói vừa không thuần thục thao tác quang não, cúi sát lại để xem làn đạn trong phòng livestream.

“Các bạn xem livestream, có chỗ nào tôi nói chưa rõ không?”

Sau khi được cha con Tạ Mộ Khiêm đồng ý, Việt Tư Niên bắt đầu công khai livestream khám bệnh, đồng thời nhân cơ hội này chiêu mộ những trùng có nguyện vọng và thiên phú trở thành binh lính chữa bệnh.

Ôn Tinh Lan hơi nghiêng đầu, chăm chú nhìn Việt Tư Niên, trước kia các hạ mê trò chơi trên quang não, đối với các chức năng của quang não quen thuộc như lòng bàn tay, vậy mà bây giờ ngay cả việc tự mở một phòng livestream cũng phải vừa làm vừa dò dẫm.

Chẳng lẽ trùng cách thứ hai (nhân cách thứ hai) sẽ khiến trùng ngay cả những thứ quen thuộc thường ngày cũng trở nên xa lạ sao?

Mặc kệ có phải là trùng cách thứ hai hay không, DNA của các hạ vẫn giống hệt Việt Tư Niên trước kia, thân phận ID cũng nằm chung trong cùng một hộ khẩu tinh tế với cậu, anh ở đâu cũng không thể chạy thoát.

Cậu mỉm cười thỏa mãn, trong nụ cười vừa có sự tàn nhẫn đẫm máu của kẻ săn mồi, vừa có sự quyến luyến triền miên của tình trùng.(tình nhân)

Đối mặt với câu hỏi của trùng đực các hạ, phòng livestream lại im lặng hoàn toàn, đám học viên ngẩn người nhìn chằm chằm gương mặt của các hạ.

“Ừm?” Việt Tư Niên phát ra một tiếng nghi vấn khe khẽ từ mũi, vang sát bên tai mọi người.

A!!! Dễ thương muốn chết! Tai muốn mang thai luôn rồi!

Một trùng cái che lấy đôi tai đang ngứa ran của mình, cả khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Thân hình to lớn của cậu ta vặn vẹo, rồi gửi đi một biểu cảm.

【 thẹn thùng che mặt.jpg 】

“Không phải ngại ngùng, chỗ nào chưa hiểu thì cứ hỏi.”

Vì nói nhiều, giọng của Việt Tư Niên hơi khàn, anh cười khẽ một tiếng, dịu dàng khích lệ các học viên trong phòng livestream.

Nụ cười này đúng là tra tấn trùng đến chết.

Lúc này ngay cả biểu cảm cũng không còn, làn đạn sạch sẽ đến mức kỳ lạ, nếu không phải số lượng trùng xem trong phòng livestream đang tăng theo cấp số nhân, Việt Tư Niên gần như nghi ngờ rằng không có trùng nào đang xem, càng kỳ quái hơn là dù không có lấy một làn đạn, số lượt chia sẻ lại tăng vọt.

Việt Tư Niên hơi nghiêng đầu, đầy hoang mang, rốt cuộc là có vấn đề hay không có vấn đề đây?

Anh quay đầu cầu cứu nhìn về phía Ôn Tinh Lan, đôi mắt đen ươn ướt tràn đầy tín nhiệm.

“Hùng chủ, đừng lo.” Ôn Tinh Lan nghiêng người, bất động thanh sắc vòng Việt Tư Niên vào trong lòng mình, giống như một con thú đang tuyên bố chủ quyền lãnh địa.

Cậu nhìn về phía màn ảnh phòng livestream, sống mũi cao thẳng duyên dáng hắt xuống bóng tối mờ ám, đôi mắt dưới ánh sáng nhạt của màn hình quang não trông càng thêm sâu thẳm.

“Các, bạn, đang, xem,” từng chữ từng chữ như bật ra từ kẽ răng, “còn có vấn đề gì không?”

Ôn Tinh Lan cong khóe môi ưu nhã lên, nhưng nụ cười lại khiến tất cả trùng đều cảm thấy âm trầm rợn người.

【 Không, không có vấn đề!!! 】

【 Có, có phát lại! T..ôi xem lại lần nữa! 】

【 Học xong rồi! 】

Làn đạn trong phòng livestream đồng loạt ngoan ngoãn xuất hiện, hoàn toàn trái ngược với sự im lặng quái dị vừa rồi.

“Hừ.” Cậu còn không biết đám này sao? Lượt chuyển phát tăng điên cuồng như vậy, không biết đã nói ra bao nhiêu lời thái quá sau lưng rồi.

Vành tai Việt Tư Niên đỏ lên, đứng gần quá, nóng quá.

Anh miễn cưỡng giữ vẻ trấn định, hàng mi cong khẽ run, đôi mắt ươn ướt liếc nhìn Ôn Tinh Lan một cái.

Yết hầu Ôn Tinh Lan khẽ động, cậu buông tay ngồi lại chỗ cũ, bất động thanh sắc bắt chéo chân, như đang che giấu điều gì đó.

Màn hình quang não bỗng lướt qua một mảng làn đạn toàn ký tự loạn, trước ánh mắt sáng quắc của chính chủ, đám cp đảng muốn gặm mà lại không dám gặm, cuối cùng chỉ có thể rưng rưng bò lết u ám trên bàn phím.

“Tiếp theo là phần giải đáp thắc mắc…”

Buổi phát sóng trực tiếp tiếp tục, Việt Tư Niên càng lúc càng tự tin, không còn xin Ôn Tinh Lan hỗ trợ nữa, mà toàn tâm toàn ý giảng giải kiến thức đông y.

Ôn Tinh Lan rũ mi, cậu vừa thưởng thức dáng vẻ Việt Tư Niên tỏa sáng, vừa tận hưởng cảm giác được anh ỷ lại.

Hai cảm xúc mâu thuẫn đan xen khiến cậu đột nhiên thấy hụt hẫng, cậu lặng lẽ rời khỏi phòng một mình, bờ vai khẽ sụp xuống.

Khóe mắt Việt Tư Niên thoáng thấy bóng lưng Ôn Tinh Lan rời đi, anh khẽ cau mày.

Anh đã quen với dáng đi thẳng lưng kiên định của cậu, đây là lần đầu tiên thấy Ôn Tinh Lan bước đi thiếu tinh thần như vậy.

Anh kết thúc livestream, tiện tay tắt quang não, dặn các nhóc con trông chừng bé con mới tới để châm cứu, rồi đuổi theo ra ngoài, một dúm lông trắm áp sát chạy theo bên chân Việt Tư Niên.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, Việt Tư Niên vừa đi vừa tìm kiếm khắp nơi..

Hơi nước ẩm ướt ăn mòn mái nhà gỗ cũ kỹ, để lại những vệt thấm tối màu, hành lang quanh co trống rỗng, những pho tượng dị thú quái lạ dữ tợn thò đầu ra từ góc tối, mũi anh khẽ động, lần theo mùi ngọt nhàn nhạt như có như không mà tìm tới.

Việt Tư Niên thấy ở chỗ rẽ có tà áo lướt qua, liền đuổi theo, dùng sức nắm lấy cổ tay Ôn Tinh Lan.

Anh thở gấp khe khẽ, điều chỉnh lại nhịp thở, “Sao tự nhiên em đi mất?”

Ôn Tinh Lan nhẹ nhàng né cổ tay, rũ mắt tránh ánh nhìn của Việt Tư Niên.

Đối mặt với anh như vậy, cậu thật sự khó mở miệng nói ra những tâm tư vặn vẹo âm u của mình.

Nhận ra sự giãy giụa rất nhẹ của Ôn Tinh Lan, đồng tử Việt Tư Niên khẽ nở ra.

Anh nhíu mày, trong lòng dâng lên vài phần tức giận, tên này khi thì từng chút từng chút xâm lấn ranh giới giữa hai người mà không báo trước, giờ thì lại tự tiện lùi bước, còn chẳng thèm nói một tiếng.

Việt Tư Niên túm cổ tay Ôn Tinh Lan lên, ép vào vách tường, ngón tay không cho phép từ chối mà luồn vào găng tay đen, hai lòng bàn tay ấm áp dán chặt lấy nhau.

Sắc mặt anh đỏ lên, nhưng vẫn cứng rắn hỏi: “Rốt cuộc cậu đang không vui chuyện gì?”

Ôn Tinh Lan giống như nhím con, bị chủ nhân bất ngờ lật ngửa, lộ ra cái bụng mềm mại hồng nhạt, cậu muốn né tránh thoát ra, nhưng lại sợ làm Việt Tư Niên bị thương.

“Sao cậu không nói gì?” Việt Tư Niên ghé sát bên tai Ôn Tinh Lan, giọng trầm thấp như tiếng cello, ngón tay đan vào kẽ tay cậu, siết chặt.

Anh dịu giọng nói: “Cậu luôn như vậy, cứ đột nhiên giận dỗi.” Bây giờ còn học được trò tự ý bỏ đi, coi tôi là thuốc làm dịu tin tức tố sao?

“Em…” Hàm dưới Ôn Tinh Lan căng chặt nhẫn nhịn, cậu nhắm mắt, giống nhóc cún nhỏ luống cuống hôn loạn lên mặt Việt Tư Niên, né tránh câu hỏi của anh.

“Đáng ghét.” Mùi ngọt càng lúc càng đậm, Việt Tư Niên bị những nụ hôn lộn xộn không có quy củ này làm cho * l**n t*nh m*, anh không còn phân biệt được Ôn Tinh Lan là vì tin tức tố hay vì điều gì khác, kiểu hôn như vậy căn bản không thể cung cấp tin tức tố cho trùng cái.

Việt Tư Niên xoay tay bóp lấy cằm Ôn Tinh Lan hôn đáp lại, không ngừng trao đổi nước bọt trong miệng, ánh mắt Ôn Tinh Lan tan rã l**m m*t như quỷ hút máu tham lam, còn ánh mắt Việt Tư Niên lại càng lúc càng tỉnh táo, anh tỉnh táo trong mê muội, vừa hôn vừa trấn an v**t v* sau cổ Ôn Tinh Lan, nơi gân xanh nhô lên vì gấp gáp.

“Hừ…” Sợi dây bạc nối giữa môi răng đỏ tươi, một dúm lông trắng vẫy đuôi chạy qua chạy lại g*** h** ch*n họ, đột nhiên bật lên cắn vào nơi đeo quang não ở cổ tay Việt Tư Niên.

Thứ này cứ nhấp nháy liên tục, một dúm lông trắng nhịn đã lâu, cuối cùng không nhịn được nữa.

Việt Tư Niên ra ngoài gấp, lại không rành dùng quang não, bị răng sữa non nớt của một dúm lông trắng khẽ chạm vào, chiếc vòng kim loại chưa đeo chặt liền rơi xuống đất, lăn lộc cộc vào góc tường, một dúm lông trắng đuổi theo, không biết chạm phải chỗ nào, quang não đột nhiên b*n r* một màn hình phòng livestream khổng lồ,từng dòng làn đạn dày đặc quét qua trên đó .

【 a a a a! Mừng đến điên loạn nhảy múa! 】

【 Phía chính phủ phát kẹo đường!!! Ai hiểu không a!? 】

Việt Tư Niên luống cuống muốn giật lại vòng quang não, một dúm lông trắng cắn chặt cái vòng không chịu nhả, hưng phấn kêu lên ô ô, cùng Việt Tư Niên chơi đùa thành một đoàn.

Ôn Tinh Lan hoàn hồn lại, nhìn cảnh này càng nhìn càng buồn cười, khom lưng năm da sau cổ một dúm lông trắng xách lên.

Việt Tư Niên móc ra vòng quang não dính đầy nước miếng từ trong miệng một dúm lông trắng, hoàn toàn quên mất vừa rồi mình còn đang phân cao thấp với Ôn Tinh Lan, đáng thương vô cùng mà cầu cứu.

“Tắt phòng livestream thế nào?”

“Phốc.” Cảm xúc âm u lúc trước của Ôn Tinh Lan lập tức tan biến, bị Việt Tư Niên chọc cười hoàn toàn, cậu nghịch quang não một chút, phòng livestream nhanh chóng bị tắt, ánh sáng nhấp nháy trên vòng cũng biến mất.

Ôn Tinh Lan chú ý tới nội dung làn đạn, lúc này mới kịp phản ứng lại, hai trùng đối diện nhau, yên lặng đỏ mặt.

“Tư Niên các hạ, cậu ở đâu thế?” Giọng Hailen kéo dài lười biếng vang lên.

Anh ta lê dép, khoác áo choàng tắm dài lỏng lẻo đi tới, lờ mờ lộ ra lồng ngực trắng nõn.

“Tôi chuẩn bị đi theo thương đội của Dylan ra ngoài chơi một chuyến.”

Anh ta rẽ ở khúc ngoặt hành lang, ánh mắt lướt qua môi của hai trùng, lộ ra nụ cười ái muội cổ quái.

“Tư Niên các hạ, khi nào các cậu xuất phát đi quân Viễn Chinh? Lần này Dylan định đi xa tinh hệ, đi cùng chúng tôi đi, có thương đội hộ tống sẽ an toàn và tiện hơn.”

Anh ta nói đùa tiếp: “Đương nhiên rồi, có nguyên soái ở đây, Tư Niên các hạ muốn xuất phát thế nào cũng được.”

Theo Hailen đến gần, Việt Tư Niên phát hiện trên làn da lộ ra của đối phương chi chít những “cánh hoa” màu hồng nhạt, anh tránh ánh mắt đi, mặt càng đỏ hơn.

Hailen bắt gặp ánh nhìn của Tư Niên các hạ, nhún vai cười trêu: “Dylan nhìn ngoài mặt im lìm vậy thôi, giống chó lắm, cắn trùng rất dữ, lúc nào cũng coi tôi như khúc xương mà gặm.”

“Cùng xuất phát đi, thân thể anh cũng gần ổn rồi, giai đoạn sau điều trị thêm chút là khỏi hẳn.”

Việt Tư Niên hoàn toàn không ngờ có một ngày lại có người, không, là có trùng, nói với mình mấy chuyện mang màu sắc như vậy, đầu óc anh trống rỗng, cả người như muốn bốc khói, theo bản năng liền nói sang chuyện khác.

“Ai, không cần ngại đâu ~ không phải nguyên soái rất ôn nhu sao.” Hailen cười xấu xa một cái, không kiêng nể gì trêu chọc Việt Tư Niên đang xấu hổ đến sắp ngất ngay trước mặt Ôn Tinh Lan.

Việt Tư Niên im lặng che miệng Hailen rồi kéo đi, Ôn Tinh Lan bị bỏ lại một mình tại chỗ, cúi đầu bật cười khẽ.

Tiếng đốt ngón tay gõ lên mặt bàn vang lên đều đặn, trong làn khói mờ, hình ảnh Việt Tư Niên và Ôn Tinh Lan thân cận trong hành lang được không ngừng phát đi phát lại.

Một khung ảnh phong cách cổ xưa hoài niệm đặt nghiêng sang một bên, trong ảnh là mấy thiếu niên còn rất trẻ, tuổi trẻ xanh non, chúng tinh củng nguyệt vây quanh một thanh niên dung mạo thanh tú đang mỉm cười.

Trịnh Thành Phong ấn đầu thuốc lá đang cháy dở lên gương mặt thiếu niên tóc bạc mang vẻ kiêu ngạo ở góc ảnh, đôi mắt xám tro máy móc nhìn chằm chằm đoạn phát lại trong phòng livestream.

Quá hạnh phúc rồi, thật chói mắt.