Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 51
Dưới sự an ủi của Việt Tư Niên, rất nhanh sau đó, cảm xúc của cha con Tạ Mộ Khiêm đã khôi phục như bình thường, trạng thái của Thư Cảnh Vân cũng tốt lên rõ rệt, có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
【 Thân thể bé Cảnh Vân luôn không tốt, không ngờ chỉ vài lần xoa ấn của Tư Niên các hạ đã thấy hiệu quả ngay! 】
【 Thật muốn mang nhóc con nhà tôi đi xem bệnh, Tư Niên các hạ có nhận khám không? 】
【 Hạn chế cơ hội làm việc của trùng đực đúng không? Dù là xem bệnh hay dược thiện, Tư Niên các hạ đều là độc nhất vô nhị, mọi người đều rất cần! 】
【 Nguyên soái đã mời các hạ đến quân Viễn Chinh tiến cử vật lý trị liệu đông y, tin rằng sau đó sẽ từng bước phổ cập, nhưng chính thức cho phép trùng đực làm việc thì không quá thực tế, thân thể bọn họ quá yếu ớt, cần được bảo hộ! 】
【 Nhưng Tư Niên các hạ cũng nói, bé Cảnh Vân cần vận động đúng giờ đúng lượng, như vậy sẽ tốt cho phổi của bé, làm việc sẽ ảnh hưởng đến trùng đực các hạ thật sao? Chỉ cần ở trong tinh cầu có tầng khí quyển thì sẽ không có ảnh hưởng đúng không? 】
【 Nhắc đến tầng khí quyển, các cậu còn nhớ triển lãm từng bị hủy bỏ kia không? Trùng đực các hạ có thể mặc cơ giáp trong triển lãm đó để đi lại trong vũ trụ. 】
【 Tôi nhớ ra rồi! Trước đó Hailen các hạ dùng cỏ đuôi ngựa làm ra món đồ nhỏ để dỗ nhóc con trông rất giống cơ giáp trong triển lãm! Như là phiên bản thu nhỏ vậy! Vì quá chấn động nên tôi nhớ rất rõ! 】
…
Tạ Mộ Khiêm mang theo bé con mắc bệnh lâu năm khó chữa lại thêm thiếu hụt bẩm sinh, đã tìm kiếm rất lâu ở tinh cầu Trung Ương các phương pháp cải thiện thể chất cho bé, cậu ta lựa chọn làm thủ vệ quân ở tinh cầu Trung Ương cũng là vì muốn ở gần Vương thất và gia tộc Nastalai hơn, hy vọng có thể thông qua một số con đường mà trùng bình thường không tiếp cận được để tiếp xúc với kỹ thuật cao cấp, cải thiện thể chất của bé trùng.
Đặc biệt là trùng đực của gia tộc Nastalai, ai nấy đều cường tráng sánh ngang á thư, Tạ Mộ Khiêm vẫn luôn âm thầm điều tra bí mật phía sau, mong có thể lấy được thuốc cải tiến gien.
Nhưng mấy năm làm chó săn của Đế quân, cộng thêm sự kiện hôn ước tan vỡ bùng nổ tại triều hội, tất cả đều nói rõ cho Tạ Mộ Khiêm rằng thể chất “tốt” của trùng đực gia tộc Nastalai chỉ là sự phồn vinh giả tạo.
Tạ Mộ Khiêm không rõ nội tình sâu xa hơn, nhưng cậu ta tuyệt đối không lấy bé con ra mạo hiểm, cậu ta càng nguyện ý tin tưởng Tư Niên các hạ —trùng dám công khai khám bệnh cho các loại trùng trên chương trình toàn dân, quan trọng hơn là bệ hạ cũng từng đến tìm Tư Niên các hạ để bắt mạch, phía sau chuyện này nhất định có nguyên nhân mà cậu ta không biết, nhưng không thể nghi ngờ, y thuật của Tư Niên các hạ là thật, không phải làm màu.
“Bé Cảnh Vân đại khái cần phải châm cứu một tuần, sau đó phải dùng miếng dán thuốc đặt lên các huyệt vị trong những ngày tam phục (ba đợt nóng nhất trong năm), dán theo sự thay đổi của các mùa…”
Việt Tư Niên vừa ghi chép mạch tượng và triệu chứng của trùng bệnh, vừa cân nhắc phương án trị liệu.
Anh suy nghĩ làm sao để bé con uống ít thuốc đắng nhất có thể, giảm bớt thống khổ do thời gian điều trị kéo dài.
Nghe đến việc cần châm cứu một tuần, Tạ Mộ Khiêm hơi cau mày, cậu ta rất muốn xin nghỉ một vòng thời gian, nhưng cải cách của bệ hạ đang ở giai đoạn then chốt, cậu ta không thể rời tinh cầu Trung Ương quá lâu.
Chuyến du hành suối nước nóng ba ngày ba đêm cũng sắp kết thúc, từ tinh cầu Sóc Tuyết đến tinh hệ Viễn Chinh nơi quân Viễn Chinh đóng quân cần vượt qua vài trùng động, trên đường còn phải xuyên qua lãnh địa dị tộc và hải tặc lưu lạc, Việt Tư Niên đã trao đổi với Tinh Lan, ước tính bảo thủ cũng cần thời gian khoảng 1 tuần, Việt Tư Niên định trong khoảng này tiến hành huấn luyện kiến thức lý luận đông y từ xa.
Sau khi kỳ đầu của chương trình khép lại, kỳ tiếp theo sẽ bắt đầu sau một tháng, Việt Tư Niên hy vọng tranh thủ khoảng thời gian này để vào quân đội phổ cập vật lý trị liệu đông y, bồi dưỡng binh sĩ trị liệu chuyên nghiệp, giúp nhiều trùng bệnh thoát khỏi đau ốm hơn.
Nhưng nhìn tình trạng thân thể của Thư Cảnh Vân, hành trình của anh buộc phải sửa đổi.
Chắc chắn không thể mang theo bé trùng đực ốm yếu đến chiến trường, anh dùng bút chọc vào má, nghiêng đầu suy nghĩ, gương mặt bị đầu bút chọc ra một mảng mềm mềm đáng yêu.
Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm vào mảng thịt mềm đó mà ngẩn người, rất muốn véo một cái.
Nhưng cũng thật kỳ lạ, hùng chủ nói ngài ấy sinh non, hoàn toàn không giống với những thông tin mà cậu biết trước đó, chẳng lẽ là hùng chủ nói ra để dỗ dành trùng bệnh?
Nhưng nghe giọng điệu của hùng chủ thì không giống như đang nói dối.
Theo những gì cậu biết, từ nhỏ Việt Tư Niên đã bị ôm rời khỏi thư phụ ruột, được nuôi dưỡng bên cạnh thư quân, vì vậy vẫn luôn xem Việt Thanh Nhiễm như anh trai ruột, lẽ ra anh không biết bản thân có phải sinh non hay không.
Cậu như nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt dời sang nhìn nét chữ của trùng đực các hạ viết bằng một tay, đường bút liền mạch mà phóng túng, kiểu chữ này có đến tám phần tương đồng với chữ viết thông dụng của Trùng tộc, nhưng lại nhiều thêm vài nét bút khó hiểu, trước đây cậu từng vô tình nhìn thấy, chỉ cho rằng trùng đực các hạ không thích đọc sách nên chữ mới như vậy.
Giờ nghĩ lại, chỗ nào cũng thấy không ổn, chẳng lẽ Tư Niên các hạ hiện tại thật sự là “trùng thứ hai” sao?
Suy nghĩ nửa ngày vẫn không có kết luận, cậu lại chuyển sang cân nhắc việc sắp xếp hành trình của hùng chủ.
Ôn Tinh Lan muốn đưa Tư Niên các hạ đến nơi quân Viễn Chinh đóng quân, thực ra còn vì muốn tránh xa sự hỗn loạn ở tinh cầu Trung Ương, không muốn để các hạ bị các thế lực khắp nơi coi như quân cờ lợi dụng.
Hơn nữa, quan trọng hơn là, cậu nhìn về phía các hạ đang đứng đó, tựa như đang phát sáng, ánh mắt vừa dịu dàng vừa mang theo thưởng thức…
Cậu, Ôn Tinh Lan, thích một trùng, tuyệt đối sẽ không đè ép ánh sáng của đối phương, mà là muốn để anh ấy tùy ý nở rộ, muốn anh ấy vì ở bên cậu mà càng trở nên chói mắt.
Các hạ yêu thích đông y như vậy, vừa nhắc đến chữa bệnh cứu trùng là đôi mắt đã sáng lên, vậy vì sao cậu lại không ủng hộ anh?
【 A! Mọi người mau nhìn ánh mắt của nguyên soái kìa!!! 】
【 Vừa dịu dàng vừa kiêu ngạo, trùng nhà tôi còn chưa từng nhìn tôi như vậy, hu hu hu! 】
【 Ngày nào cũng cắn sống cắn chết, nguyên soái đang tự hào vì Tư Niên các hạ đúng không? Không ngờ nguyên soái lại là kiểu bạn trai hệ cha dịu dàng! 】
【 Dễ trêu ghê! Không ngờ nguyên soái hổ mặt cười lại có mặt này! 】
Có phải bé đã gây phiền phức cho mọi người rồi không?
Câu nói này lăn qua lộn lại trong lòng Thư Cảnh Vân.
Biểu cảm khó xử của các trùng trưởng thành in sâu trong ký ức của bé, bên ngoài bé giả vờ như không có chuyện gì, nhưng bàn tay nhỏ lại nắm chặt vạt áo của mình, xoắn tới xoắn lui.
“Xin lỗi, Tinh Lan, anh muốn ở lại tinh cầu Sóc Tuyết thêm vài ngày để chữa trị cho bé con.”
Đôi mắt đen mang theo áy náy nhìn Ôn Tinh Lan một cái, hàng mi cong mượt như cánh bướm mềm mại khẽ rũ xuống.
“Không sao đâu, hùng chủ.” Ôn Tinh Lan nhẹ nhàng nắm tay Việt Tư Niên một chút để trấn an, chỉ là dời lịch trình lại phía sau thôi, huấn luyện từ xa ở đâu cũng có thể làm, mà thân thể trùng nhỏ tuổi không thích hợp di chuyển đường dài mệt nhọc.
Việt Tư Niên hơi thất vọng, đáng tiếc Tinh Lan có đeo găng tay, tuy rất đẹp, nhưng không cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay của đối phương, vẫn có chút tiếc nuối.
Không hiểu sao anh lại thấy mình hơi giống si hán, vành tai lập tức đỏ lên.
Anh nhìn sang Tạ Mộ Khiêm, lấy ý kiến của cậu ta.
Tạ Mộ Khiêm khó mở miệng nói ra sự khó xử của mình, nhưng vẫn chần chừ nhỏ giọng nói: “Tôi cần phải quay về tinh cầu Trung Ương…”
Thư Cảnh Vân ủ rũ rũ mắt xuống, bé biết ngay thư phụ không thể ở bên mình được.
“Tích tích! Tin khẩn cấp, xin kiểm tra! Tin khẩn cấp, xin kiểm tra!”
Tạ Mộ Khiêm theo phản xạ liếc nhìn quang não, nhấn mở thông báo đỏ, phía trên viết:
【 Bệ hạ: Chăm sóc tốt việc chữa bệnh cho con nhỏ, cho phép cậu nghỉ phép bổ sung. 】
“Các hạ, không sao cả! Tiếp theo tôi sẽ ở lại tinh cầu Sóc Tuyết cùng bé con điều trị.”
Việt Tư Niên quỳ một gối xuống đất, bàn tay lớn ấm áp bao lấy đôi tay nhỏ đang căng thẳng siết chặt vào nhau của Thư Cảnh Vân.
“Tuyệt quá rồi, bé con, em có thể tận mắt nhìn thấy ‘ tinh cầu Sóc Tuyết lạnh lẽo nhưng nhiệt liệt rồi!”
Khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Thư Cảnh Vân hiện lên một tầng ửng đỏ đáng yêu, bé nhìn Việt Tư Niên, khẽ mím môi, nhất thời không nói nên lời, chỉ vui vẻ gật đầu thật mạnh.
Đây không chỉ là chữa bệnh, mà còn là quãng thời gian hiếm hoi để thư phụ có thể toàn tâm toàn ý ở bên bé.
Quân Hoài An lười biếng nửa nằm trên chiếc giường lớn có màn che đỏ sẫm chạm rỗng mạ vàng, hờ hững nhìn hình ảnh trong phòng livestream.
Sau khi y nhận được tin Tạ Mộ Khiêm gửi tới thì vô cùng hài lòng, biểu cảm bị chọc cho bật cười.
“Tên Tạ Mộ Khiêm này cũng thật buồn cười, đáng tiếc là thằng nhóc Thư Hà Quang kia ra tay quá nhanh.”
Quan chấp chính ngẩng đầu lên, ánh mắt âm trầm, đôi môi đỏ sẫm, một sợi dây bạc nối từ khóe môi duyên dáng kéo dài theo đường cong rõ rệt trên cưo bụng của Quân Hoài An.
“Bệ hạ từng coi trọng Thống lĩnh Tạ sao?”
Quân Hoài An đầy hứng thú nhìn quan chấp chính.
“Cậu và cậu ta, chẳng qua chỉ là khác nhau giữa chó hoang và chó nhà thôi.”
Y thấy sắc mặt đối phương càng lúc càng âm u khó chịu, liền nở ra một nụ cười méo mó mang theo thần kinh.
“Hương vị chó hoang rất ngon, tôi rất hài lòng.”
Quân Hoài An bóp chặt cằm quan chấp chính để đánh giá, móng tay ghim sâu xuống, nhìn thấy từng tia máu mảnh tràn ra từ kẽ ngón tay, lúc này mới vừa lòng buông ra.
“Nhưng tôi không thích chó hoang có quá nhiều tâm tư riêng.”
Đây là cảnh cáo.
Cậu ta không được phép ghen với chó nhà.
Quan chấp chính đau đớn đến mức sắp phát điên, nhưng vẫn liều mạng ép mình kìm nén lại, bởi cậu ta không chịu nổi hậu quả nếu đến cả thân phận chó hoang cũng không giữ nổi.
Cậu ta không nói một lời, hung hăng trả thù đối phương, màn che đỏ rung lắc dữ dội, tấm ga lụa xanh lục đậm nếp nhăn chồng chất trở nên dơ bẩn thảm hại, sắc màu va chạm mãnh liệt khiến tất cả trở nên hoang đường và mất kiểm soát, bàn tay lại tát lên mặt vang dội một lần nữa, nhưng ngay giây tiếp theo đã mềm nhũn trượt xuống.
Đúng vậy, chính là như thế này, cậu ta đã để lại cho bệ hạ quá nhiều sức lực, để bệ hạ còn đủ sức để ý đến trùng khác.
Cậu ta cắn mạnh lên vai đối phương, để lại dấu răng sâu hoắm, rồi lại không nỡ mà nhả ra.
Quan chấp chính mềm lòng, cậu ta không đành lòng để thân thể mỹ lệ của bệ hạ trở nên giống như bản thân xuất thân từ khu lưu lạc, đầy rẫy những vết sẹo xấu xí.
Từ trước đến nay chưa từng có trùng nào dám mạo phạm y như vậy.
Trong cảm giác đau đớn quỷ dị ấy, đầu óc Quân Hoài An trống rỗng, y thất thần nhìn về phía hình ảnh trong phòng livestream vẫn còn đang phát sóng, thét lên chói tai.
Con chó hoang mà mình nhặt về này có phải điên rồi không?
Y dùng sức cào xé, để lại trên lưng đối phương từng vệt móng vuốt máu me be bét, nước dãi không khống chế được chảy ra nơi khóe miệng.
Đáng ghét, lá gan con chó hoang đến cả tên cũng không có này lại lớn lên rồi!
Thật mất mặt.
Sau một hồi, Quân Hoài An hôn mê ngủ đi, cuộn tròn không nhúc nhích trong lòng quan chấp chính.
Khi y nhắm mắt, trông vô cùng ngoan ngoãn, không còn lộ ra sự âm độc khiến trùng run sợ của tộc nhện góa phụ đen.
Quan chấp chính nhẹ nhàng v**t v* mái tóc xoăn dài màu tím của y, đầu ngón tay dịu dàng nhặt lấy một lọn rồi đặt lên môi hôn.
Ánh mắt cậu ta mềm mại đến mức không thể tưởng tượng, không giống như đang hôn một loài nhện kịch độc, mà giống như đang hôn vị thần minh thuộc về riêng mình.
Bệ hạ, đến khi nào mới đặt cho tôi một cái tên?
Cậu ta từng bị gọi là rệp, trùng bám đuôi, trùng phiền toái, cái kia, ai đó, quan chấp chính, bệ hạ đã nhặt cậu ta từ đống rác về, cho đến tận bây giờ vẫn chưa cho cậu ta một cái tên.
Quan chấp chính v**t v* bờ vai có cảm giác xương mịn màng của đối phương, ánh mắt ảm đạm.
Mình chỉ là con chó hoang có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào sao? Ngay cả chó nhà cũng không tính sao?
Các đốt ngón tay cậu ta vô thức siết chặt, để lại vết hằn đỏ tươi, rồi lại chậm rãi buông ra.
Quân Hoài An nhắm mắt nhíu mày, bàn tay đeo nhẫn vương hoa vương đầy gai khẽ vẫy vẫy, như thể xua đuổi thứ gì đó đừng làm phiền mình.
Quan chấp chính nhìn chằm chằm vào nhẫn vương mà xuất thần, nếu bệ hạ không phải là bệ hạ mà chỉ là một trùng bình thường, liệu còn coi cậu ta là chó hoang không?
Nếu mình có được chiếc nhẫn này, không làm được chó nhà thì đã sao?
Ngoài cửa sổ mơ hồ truyền đến tiếng nhạc tấu từ xa, hương hoa theo gió lùa vào phòng, quan chấp chính ôm lấy bệ hạ được nâng niu như vàng ngọc, ngủ trong vương cung cổ kính xa hoa nhất toàn tinh tế, cậu ta như thể đã có được tất cả trên thế giới, mà lại giống như kẻ chỉ có hai bàn tay trắng đáng thương.