Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 58

Việt Tư Niên bị Ôn Tinh Lan túm kéo làm anh lảo đảo một chút, máu từ gã đầy sẹo chảy xuống ướt đẫm cả một bàn tay anh.

“Cậu ta đã cứu tôi.” Việt Tư Niên lẩm bẩm, gạt Ôn Tinh Lan ra, “Có ai tới giúp một chút không? Vết thương sau lưng cậu ta cần được xử lý!”

Quả bom ở sau lưng gã nổ tung trực tiếp, xương sườn xuyên thẳng vào phổi và nội tạng, vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy xương trắng lẫn trong máu thịt.

Thực ra Việt Tư Niên rất rõ, anh ta không thể cứu sống được nữa, nhưng anh vẫn muốn thử thêm lần cuối.

Hai mắt gã vô thần, nghe thấy tiếng Việt Tư Niên, con ngươi chậm rãi tập trung lên mặt anh, đầu hơi lắc nhẹ, mơ hồ lộ ra một nụ cười, khóe môi tràn ra máu đen.

Phần đuôi của tên tinh tặc bên cạnh lóe lên ánh sáng như tín hiệu chập chờn không ổn định, cậu ta bật ra tiếng r*n r* xé tim xé phổi.

“Anh! Anh!!! Anh đừng chết, anh nói chuyện đi mà, anh!”

Gã ta nuốt xuống hơi thở cuối cùng, râu khô héo co rút thành hai sợi dài gầy guộc, thân thể vẫn còn sót lại chút hơi ấm.

“Tư Niên các hạ! Tư Niên các hạ! Tôi biết, ngài biết đông y, ngài cứu anh tôi đi! Cứu anh tôi đi! Tôi cầu ngài!” Tên tinh tặc đom đóm quỳ sụp xuống, quỳ gối tiến về phía Việt Tư Niên, ánh mắt cầu xin, mặt đầy nước mắt, trông vừa chật vật vừa thảm hại.

Mồ hôi trên trán Việt Tư Niên tuôn xuống không ngừng, anh không cam lòng thử hết mọi phương pháp, dù hai tay đau đến không chịu nổi cũng không chịu dừng lại.

Ôn Tinh Lan bỗng vác Việt Tư Niên lên, lạnh lùng nói: “Đủ rồi, đừng bám lấy các hạ nữa, đại ca của cậu ta đã sớm từ bỏ chính mình.”

Tên tinh tặc đom đóm ôm phần đuôi của mình, nói năng lộn xộn: “Tôi không trách ngài, ngài còn nói thân thể trùng của tôi rất đẹp, hì hì! Đại ca chỉ biết các hạ xinh đẹp, bỏ mặc tôi chết rồi…Đúng rồi, tôi còn nhị ca, nhị ca đi đâu rồi?”

Đom Đóm hoàn toàn quên mất Hailen các hạ mà cậu ta luôn thương nhớ, ôm thi thể gã đầy sẹo, lảo đảo nghiêng ngả bay đi, máu nhỏ tí tách kéo dài suốt một đường.

Bên trong khoang thuyền, ánh đèn trắng lạnh xuyên qua khe cánh, chói đến hoa mắt, đám thiếu niên á thư hoảng loạn hét chói tai chạy tán loạn khắp nơi, khóe mắt Việt Tư Niên lướt qua, bờ vai Ôn Tinh Lan cứng đờ, ép vào bụng anh khiến anh hơi buồn nôn.

“Ôn Tinh Lan.” Anh khẽ gọi, “Cậu quên rồi sao? Cậu là nguyên soái.”

Giọng Việt Tư Niên bình tĩnh, mang theo sự chết lặng đã quen với sinh ly tử biệt.

Bước chân Ôn Tinh Lan chậm dần lại, ánh mắt lướt qua những gương mặt non nớt còn vương vẻ thiếu niên bên cạnh.

“Tư Niên các hạ! Là cậu ta! Không liên quan gì tới chúng tôi!” Mấy thiếu niên á thư đè một trùng chạy tới hét lớn.

“Nguyên soái, có bom đúng không? Cứu chúng tôi với! Chúng tôi không muốn chết!”

“Tư Niên các hạ, chúng tôi tới đây để học đông y! Chúng tôi không phải trùng xấu!”

Ôn Tinh Lan siết chặt tay ôm lấy Việt Tư Niên, cánh khép kín không khe hở bao trọn lấy trùng đực các hạ, Việt Tư Niên theo phản xạ đưa tay chạm nhẹ lên cánh bướm mềm mại.

“Tôi không sao, Ôn Tinh Lan đừng sợ.”

“Nguyên soái! Nguyên soái! Bom có phản ứng nhiệt tụ năng! Hiện tại đã tháo gỡ được mười quả, sau khi giành được quyền kiểm soát phòng trung tâm thì phát hiện còn rất nhiều quả còn ẩn giấu! Xin hãy từ bỏ phi thuyền công cộng, mau rời đi!” Tiếng máy truyền tin đan xen cùng tiếng kêu của đám á thư vang lên.

Sau phản ứng nhiệt tụ năng, còn lại mười lăm phút thời gian giảm xóc.

Đủ rồi.

Ánh mắt Ôn Tinh Lan rơi xuống người á thư bị áp giải tới, cậu vươn tay bóp lấy cổ họng cậu ta, dao ẩn trong bao tay duỗi ra chui thẳng vào cổ.

“Dám ám sát trùng đực các hạ? Ai cho cậu ta cái gan này?”

Á thư bị nhấc bổng lên, biểu cảm trống rỗng như một con rối không cảm xúc, cậu ta treo lơ lửng trong tay Ôn Tinh Lan, đột nhiên nôn mửa dữ dội, phun ra một lượng lớn máu đỏ vón cục.

Việt Tư Niên giãy ra khỏi người Ôn Tinh Lan, thu cánh bướm lại, bắt mạch cho á thư.

Anh ngẩn người nói: “Ngũ tạng lục phủ của cậu ta đều bẩm sinh không đầy đủ, theo lý mà nói thì không thể sống tới bây giờ.”

Chỉ trong mấy hơi thở, á thư vừa nôn ra từng mảng thịt nội tạng đã mềm nhũn ngã xuống đất, lồng ngực không còn phập phồng nữa.

Ôn Tinh Lan thấy kẻ ám sát đã không còn giá trị thẩm vấn, liền siết chặt cánh bao lấy Việt Tư Niên, ánh mắt lạnh băng quét qua đám á thư xung quanh.

“Theo tôi đi, đừng giở trò vặt, trước khi các cậu kịp giở trò thì tôi đã dọn sạch các cậu rồi.”

“Dylan, rút khỏi trung tâm phòng điều khiển, từ bỏ con thuyền này, lập tức tới tiếp ứng cho tôi.”

“Từ Nhiên, báo cho tôi tuyến đường có ít bom nhất, đồng thời bảo Hailen lập tức chuẩn bị một phòng cách ly, tôi muốn đưa đám á thư này rút về phi thuyền Hailan.”

“Độc Nhãn đào tẩu rồi, bảo vệ tốt đám nhóc con bên phi thuyền Hailan, đồng thời phái mấy trùng đi chặn bọn họ lại.”

Ôn Tinh Lan sắp xếp đâu ra đấy.

“Rõ!” Mấy trùng đồng thanh đáp.

“Mấy trùung các cậu, đưa trùng bị thương lên trang bị khẩn cấp, nhanh lên!” Đám thiếu niên á thư kéo những trùng bị thương hôn mê đưa lên trang bị khẩn cấp, vội vàng chạy theo Ôn Tinh Lan.

“Nguyên soái, phát hiện tiểu điện hạ Sevrla trên thuyền, tôi đã bảo thuộc hạ đưa ngài ấy về phi thuyền Hailan.” Dylan chợt nhớ ra điều gì, trong lúc bay nhanh liền nói.

“Sao tên nhóc đó lại ở trên thuyền?” Ôn Tinh Lan nhíu mày, nhớ tới á thư chết một cách quỷ dị kia, khẽ cười lạnh.

Xem ra là bút tích của lão già nhà Nastalai, không biết đống bom có phải do bọn họ giở trò hay không.

Nếu đúng vậy thì thú vị rồi, suýt nữa hại chết tiểu điện hạ nhà mình.

“Phải hỏi Lucas, lúc phát hiện tiểu điện hạ Sevrla thì hai trùng họ ở cùng nhau.”

Giọng Dylan rất bình tĩnh, như thể không có dụng ý đặc biệt gì.

“Lucas, cậu biết vì sao Sevrla lại ở đây không?” Ôn Tinh Lan không quay đầu lại hỏi, ôm Việt Tư Niên bay nhanh.

“Thằng bé mập lén rời nhà chạy ra ngoài.” Lucas vung cánh kim loại hạ thấp độ cao, đám thiếu niên á thư bên cạnh nhìn cậu ta với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Dylan thở ra một hơi thật khẽ, lại hỏi: “Hailen các hạ thế nào rồi?”

“Anh ta đang ở trên trang bị khẩn cấp, đi cùng chúng tôi.” Ôn Tinh Lan trấn an Dylan.

“Ngài ấy bị thương?!” Giọng Dylan hơi cao lên, cuối câu run nhẹ.

Ôn Tinh Lan có chút mất kiên nhẫn, “Anh ta lười chạy.”

Cậu dứt khoát bật loa ngoài máy truyền tin, khỏi phải làm ống truyền lời cho cặp tình lữ này.

Trang bị khẩn cấp là thiết bị chuẩn bị của phi thuyền vận chuyển cỡ lớn, chuyên dùng để vận chuyển các loại hàng hóa siêu trọng, có chức năng tự động bám theo, có thể thiết lập tốc độ tương đối giống với mục tiêu theo cùng. Ôn Tinh Lan dùng nó để vận chuyển những trùng bị thương khó cử động, Hailen bám vào trụ leo lên, cũng nằm trên trang bị khẩn cấp.

Đám trùng bị thương vốn đã chật kín, vậy mà vẫn đỏ mặt, cố chen ra một khoảng trống cho Hailen các hạ.

Lucas nghe được câu trả lời của nguyên soái, cố tình bay sát bên Hailen, chán ghét “chậc” một tiếng.

Hailen lười biếng hé mắt, cười mắng một câu: “Nhóc con.”

Dylan hoàn toàn thả lỏng lại, cậu ta thông qua hình ảnh giám sát thấy Hailen nằm trên trang bị khẩn cấp thì mới yên tâm, lúc đó cậu ta còn không biết đối phương đã xảy ra chuyện gì, Lucas quen thói, ném Sevrla cho mình xong là tự bay đi, còn chưa kịp để nhóc con mang theo thiết bị theo dõi và máy truyền tin.

“Thủ lĩnh! Nguyên soái! Tinh tặc bắt cóc tiểu điện hạ, muốn cho nổ hành lang chuyển tiếp!” Giọng hoảng loạn vang lên.

“Ầm! Ầm! Ầm!” Từ xa truyền tới tiếng nổ dữ dội.

Dylan: “Nguyên soái! Dẫn các hạ cùng đám á thư rút trước tới phi thuyền tiếp ứng của tinh tặc! Tránh hành lang chuyển tiếp!”

Ôn Tinh Lan: “Tình trạng phi thuyền tiếp ứng thế nào? Từ Nhiên, quy hoạch lại lộ tuyến, tránh khu vực nguy hiểm!”

Dylan: “Phi thuyền tiếp ứng đã được dọn sạch!”

Từ Nhiên: “Lộ tuyến mới nhất đã gửi, yêu cầu đến trong vòng 60 giây, dự đoán bom sẽ nổ sau một phút.”

Hailen đứng dậy, nắm lấy nút không gian, lấy ra một vòng cổ màu đen đeo lên, vòng cổ kéo dài ra kim loại màu xám bạc, bao phủ toàn thân trùng đực từ trên xuống dưới, sau lưng bung ra đôi cánh trùng mảnh mai màu đỏ, mỗi lần vỗ đều lóe lên ánh sáng cháy như lửa.

Đây là cơ giáp cánh đỏ năm xưa anh ta cùng Dylan hợp tác chế tạo, về sau anh ta bỏ đi cánh trùng máy móc ban đầu, thay bằng cánh đỏ được tách ra từ Dylan.

Hailen vĩnh viễn không thể quên ánh sáng cánh cầu yêu của tộc Kiến Lửa Đỏ, ngọn lửa từ sống lưng màu mạch sắc phá vỡ mà ra, cậu ta rơi xuống từ ánh mặt trời rực rỡ, rơi thẳng vào trong lồng ngực mình.

Ngọn lửa vì anh ta mà cháy lên, cũng vì anh ta mà tắt đi.

Từ đó, anh ta bị Dylan – trùng “thành thật” này – bắt chặt lấy, không thể thoát khỏi nhà giam mang tên tình yêu.

Hôm nay, tình yêu và hận ý của anh ta đối với Dylan cuối cùng cũng hòa giải.

Hailen vỗ đôi cánh đỏ bay lên, bàn tay bọc kim loại vỗ vỗ lên vai Việt Tư Niên.

“Tư Niên các hạ có muốn thử không? Có thể mở chế độ phi hành song trùng.”

Anh ta mỉm cười, bổ sung thêm: “Mặc vào rồi, trùng đực cũng có thể tự do đi lại trong vũ trụ.”

Việt Tư Niên nhìn chằm chằm vào đôi cánh đỏ rực rỡ đến chói mắt, không kìm được gật đầu.

Ôn Tinh Lan nhíu mày, đây là cơ giáp mà Quân Hoài An ban lệnh cấm? An toàn không? Nhưng nhìn ánh mắt mong đợi của trùng đực các hạ, cuối cùng cậu vẫn khó khăn buông trùng trong tay ra.

Khi Dylan dẫn trùng xuyên thẳng qua khu vực nổ mạnh tới nơi, vừa khéo nhìn thấy Hailen mở chế độ cơ giáp song trùng dùng chung, toàn thân Việt Tư Niên được kim loại bao phủ, sau lưng duỗi ra đôi cánh hợp kim ánh vàng, cùng Hailen một trước một sau bay nhanh về phía thuyền tiếp ứng của tinh tặc.

Đám thiếu niên á thư không ngừng trầm trồ.

“Trời ơi! Tôi cũng muốn cái này! Trùng đực các hạ còn dùng được, á thư mà có thì cũng có thể lên chiến trường tinh tế rồi!”

“Nhưng tôi vẫn muốn học y! Tôi muốn giống Tư Niên các hạ, giảm bớt bệnh đau cho nhiều trùng hơn!”

“Nhưng cũng có trùng cho dù là Tư Niên các hạ cũng không cứu được, tôi không muốn đối mặt với chuyện như vậy.”

Việt Tư Niên đột nhiên tiếp lời: “Bác sĩ vốn là như vậy, nhưng không thể vì sợ cái chết mà không hướng về sự sống.”

Ánh mắt anh trầm xuống, nhưng bị cơ giáp che khuất phía sau, đám thiếu niên á thư không nhìn thấy được.

“Dù các cậu chọn con đường nào, tôi cũng sẽ ủng hộ.”

Hailen luôn có thể nhìn thấy bóng dáng ngày xưa của chính mình trên người Việt Tư Niên.

Anh ta nắm tay Việt Tư Niên, cười hóm hỉnh nói: “Tôi cũng sẽ ủng hộ các cậu, nhưng tôi khuyên các cậu nên suy nghĩ cho kỹ, cơ giáp của tôi đắt lắm đấy.”

Dylan vỗ cánh bay theo bên cạnh Hailen, cậu ta nhìn chăm chú đôi cánh đỏ kia, cúi đầu khẽ cười một chút rồi mở miệng:

“Nguyên soái, phải đưa tiểu điện hạ Sevrla trở về, không thể để ngài ấy xảy ra chuyện ở tinh hệ Viễn Chinh.”

Ôn Tinh Lan dùng hết đạn bắn hạ mấy tên tinh tặc xông tới, lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng phải tên đom đóm kia đã điên điên khùng khùng ôm gã đầy sẹo chạy rồi sao?”

“Độc Nhãn giết thuộc hạ của tôi, bắt cóc tiểu điện hạ, muốn cho nổ chết hết trùng chúng ta trên phi thuyền công cộng.”

Dylan đã nối máy với Từ Nhiên trong phòng điều khiển trung ương, nắm rõ toàn bộ tình huống.

“Tên đom đóm đó đi đâu rồi?” Lẽ ra khi nãy nên xử sạch đám tinh tặc này.

Nhưng vì kiêng dè Tư Niên các hạ đang ở đây, Ôn Tinh Lan cuối cùng vẫn không ra tay.

Cậu siết nhẹ bàn tay, cảm nhận được xúc cảm của găng tay vải dệt, miễn cưỡng đè nén sát ý xuống.