Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 112: Ôn Nguyệt Minh & Việt Thanh Nhiễm
“Đây là hiện trường đầu tiên của một vụ giết người… Trùng chết là Ôn Nguyệt Minh và Việt Thanh Nhiễm, hai đương sự ôm nhau, bị một thanh kiếm sắc bén xuyên qua cơ thể của cả hai trùng từ sau lưng trùng đực các hạ…”
Phóng viên á thư quay lưng về phía cửa hàng trà hoa, đang phát sóng trực tiếp tại hiện trường.
Ôn Tinh Lan dẫn theo trùng trong gia tộc đi vào từ cửa hông của cửa hàng trà hoa, bị paparazzi canh giữ tại hiện trường chặn lại.
“Nguyên soái! Nguyên soái! Xin hỏi có phải đại tướng Nguyệt Minh bị giết vì tình không?”
“Tư Niên các hạ! Sau khi đại tướng Nguyệt Minh tỉnh lại khỏi trạng thái trùng thực vật liền kéo theo anh trai ruột của ngài cùng tìm chết, xin hỏi ngài có hối hận vì đã cứu anh ta không? Hay là rất vui vì anh ta đã g**t ch*t trùng nhà họ Việt từng vứt bỏ ngài?”
“Tư Niên các hạ, đại hội thay đổi pháp luật sắp diễn ra, trùng đực các hạ bị giết, xin hỏi ngài nhìn nhận thế nào? Ngài có ủng hộ việc trao thêm quyền lợi cho trùng cái không?”
Một chiếc micro cố sức chĩa vào bên trong.
“Mặc Ý, đối với cái chết của thư phụ ruột, em nghĩ thế nào? Trùng thừa kế tài sản đời sau của nhà họ Việt là em và Du Ninh, xin hỏi bước tiếp theo có kế hoạch gì không?”
Việt Tư Niên giữ lấy cổ tay paparazzi, anh nhíu mày rồi nhanh chóng buông ra.
“Vị tiên sinh này, đứa bé vừa mất đi thư phụ ruột có huyết mạch tương liên, chúng tôi mất đi anh em của mình.”
“Xin hãy giữ thiện ý, dù sao trẻ nhỏ không giống trùng trưởng thành như chúng ta.”
“Hôm nay sẽ không trả lời bất kỳ câu hỏi nào, vấn đề thay đổi pháp luật sẽ được công bố kết quả cuối cùng tại đại hội sau hai ngày, dưới hình thức dân chúng bỏ phiếu công khai.”
Phóng viên á thư nhỏ giọng lẩm bẩm: “Các hạ, tôi sống nhờ vào cái này để kiếm tiền mà!”
Việt Tư Niên buông tay phóng viên, nhẹ giọng nói:
“Các vị đưa tin tại hiện trường như vậy là đủ rồi.”
Ánh mắt anh mang theo ý cảnh cáo, đứng chắn trước Ôn Tinh Lan, để cậu cùng trùng nhóc con đi vào trước.
Một trùng điên điên khùng khùng xông tới, phía sau là ông Ôn cùng những trùng khác.
Ôn Tinh Lan một tay ôm Việt Tư Niên vào lòng, một tay kéo trùng nhóc con lùi lại phía sau, tránh khỏi bóng trùng lao đến.
Các phóng viên càng náo loạn.
“Đạo diễn Trịnh! Đạo diễn Trịnh! Nghe nói ngài có quan hệ không tầm thường với đại tướng Nguyệt Minh, xin hỏi ngài có manh mối gì khác về vụ giết vì tình hôm nay không?”
“Rất nhiều cuồng tín trùng mẫu đều có hành vi tự sát, có phải đại tướng Nguyệt Minh là tín đồ cuồng nhiệt không?”
Phóng viên kích động lao về phía Trịnh Thành Phong, bị ông ta đấm một quyền hất văng micro, tròng trắng mắt ông ta đỏ ngầu tơ máu, đồng tử màu xám sắt nhìn như rỉ sét vỡ vụn.
“Cút!” Ông ta đảo mắt nhìn từng trùng một.
“Các cậu đang nói bậy cái gì! Giết vì tình cái gì? Các cậu đang sỉ nhục một đại tướng có quân công, nếu không bị Thư Nhược Hoa cướp đoạt công lao, ngài ấy vốn nên được thăng chức nguyên soái.”
“Đạo diễn Trịnh, xin hỏi ngài đã biết đại tướng Nguyệt Minh tử vong chưa? Anh ta và Thanh Nhiễm các hạ bị một thanh vũ khí sắc bén xuyên thủng cơ thể…”
“Cút! Cút hết đi!” Hôm qua Ôn Nguyệt Minh còn khiến ông ta sống dở chết dở, sao hôm nay có thể đã chết!
Đám phóng viên này vì muốn có tin lớn mà phát điên rồi!
Ông Ôn cùng những trùng khác bị phóng viên vây kín, miễn cưỡng dựa vào bảo tiêu mới dần tiến lại gần.
“Tiên sinh Ôn, trước vụ giết vì tình, đại tướng Nguyệt Minh có biểu hiện bất thường nào không? Có phải vì muốn trốn tránh lời tiên đoán mình là đứa con bóng tối nên không chịu nổi áp lực mà tự sát?”
“Giết Thanh Nhiễm các hạ là để trả thù sao…”
Ôn Tinh Lan nhíu mày, dứt khoát ra lệnh cho quân đoàn số 7 cưỡng chế giải tán phóng viên xung quanh, để ông Ôn và Trịnh Thành Phong đi vào.
“Nguyên soái! Nguyên soái! Dân chúng có quyền được biết sự thật! Xin hãy trả lời câu hỏi của chúng tôi!”
Cánh cửa lớn đóng sập lại, quân đoàn số 7 bao vây chặt cửa hàng trà hoa.
Ông Ôn bổ nhào đến bên thi thể Ôn Nguyệt Minh, cố lay tỉnh anh ta.
“Nguyệt Minh, hùng phụ đây, hùng phụ dẫn thư phụ đến thăm con, con tỉnh lại đi!”
Cảnh sát vội vàng chạy tới ngăn lại, “Các hạ! Xin đừng phá hoại hiện trường tử vong! Hiện tại nhìn qua có thể xem là giết vì tình nhưng không loại trừ khả năng tự sát!”
Ông Ôn siết chặt tay cảnh sát, ngón tay co quắp run rẩy.
“Con tôi vừa mới tỉnh lại! Sao nó có thể chết được?! Đây nhất định là giả!”
Thư quân ông Ôn nhiên đứng bật dậy, ông ta xông tới kéo Việt Tư Niên qua.
“Tư Niên! Con xem Nguyệt Minh đi! Cứu nó!”
Việt Tư Niên quỳ một gối xuống, sờ mạch của Ôn Nguyệt Minh và Việt Thanh Nhiễm, lắc đầu về phía Ôn Tinh Lan, im lặng đứng sang một bên, ấn đầu Ôn Mặc Ý vào ngực mình, không cho nhóc nhìn quanh.
“Tư Niên các hạ!”Thư quân ông Ôn vừa tỉnh táo lại khàn giọng kêu, ông ta ước gì mình đừng tỉnh táo.
Ngày Nguyệt Minh chết, buổi sáng ông ta vừa vì chuyện tiên đoán mà cãi nhau với ông Ôn.
Có phải vì bọn họ không?
Thư quân ông Ôn như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng, lưng còng xuống, cầu khẩn nói:
“Tư Niên, tôi và anh Ôn đều không phải phụ phụ tốt, có nhiều điều sai trái, chúng tôi xin lỗi Tinh Lan.”
Ông ta đột nhiên quỳ xuống trước Ôn Tinh Lan, dập đầu thật mạnh, rồi quay sang Ôn Mặc Ý, lại dập đầu một lần nữa.
Trán thư quân ông Ôn sưng đỏ, mắt ngấn lệ.
“Chúng tôi đã có lỗi với Tinh Lan và Mặc Ý, không thể lại có lỗi với Nguyệt Minh, cầu xin con nghĩ cách, cứu lấy Nguyệt Minh.”
“Giả dối.”
Trịnh Thành Phong vẫn luôn lạnh lùng im lặng, lúc này lên tiếng.
“Các vị nói Ôn Nguyệt Minh là phế vật, giả mạo đứa con ánh sáng suốt nhiều năm, khiến quan hệ giữa các vị và Ôn Tinh Lan lạnh nhạt.”
“Các vị nói nếu sớm biết như vậy, bất luận thế nào cũng sẽ không để Ôn Tinh Lan lấy danh nghĩa thư phụ ruột nuôi dưỡng Ôn Mặc Ý, khiến tình cảm giữa Tư Niên các hạ và Tinh Lan rạn nứt, nảy sinh bất mãn với các vị.”
“Nguyệt Minh vì thỏa mãn lòng hư vinh của các vị và giành lấy sự thiên vị, một lòng dùng thiên phú cấp A vượt qua Ôn Tinh Lan.”
Ông ta dừng lại, trong lòng đau nhói, đột nhiên hiểu ra.
Thì ra mình biết rõ Ôn Nguyệt Minh không phải ánh trăng sáng thuần khiết không tì vết nhưng vẫn thích anh ta đến vậy là vì anh ta cố chấp, vì anh ta sống như đang đuổi theo trăng trong nước, hoa trong gương, đáng thương đến thế.
“Thậm chí ngài ấy vì thế mà chọn làm những chuyện dơ bẩn cho bệ hạ.”
Mà mình lại đang giúp Đế quân rửa tiền bẩn, bọn họ đúng là một đôi tuyệt phối.
Nghĩ đến đây, mắt ông ta chua xót đến khó chịu, nhưng vẫn cố ép xuống.
“Nhà họ Việt muốn noi theo gia tộc Nastalai, dùng trùng thành niên liên hôn trong trò chơi quyền lực, các vị biết rõ như vậy, vẫn vì lợi ích lớn hơn mà đặt Ôn Nguyệt Minh và Việt Thanh Nhiễm cạnh nhau, bồi dưỡng tình cảm từ nhỏ.”
“Đáng tiếc, bọn họ đều là trùng sống sờ sờ, không thể để cho các vị tùy ý điều khiển theo ý muốn.”
“Ôn Nguyệt Minh có lỗi với bất kỳ trùng nào, nhưng chưa từng có lỗi với phụ phụ mình.”
“Hiện tại các vị đang diễn kịch sao? Diễn vai phụ phụ trong sạch tốt đẹp trước thi thể đã lạnh sao? Ép Tư Niên các hạ thành ác trùng thấy chết không cứu sao?”
“Nguyệt Minh đã chết, Việt Thanh Nhiễm cũng chết, nhà họ Việt sắp tới rồi, nghĩ xem làm sao đối phó với cơn thịnh nộ của họ đi.”
Ông Ôn đỏ mặt, không nói nên lời chỉ vào Trịnh Thành Phong.
Trịnh Thành Phong mắng ông Ôn xong, quay đầu cười dữ tợn, mặc kệ cảnh sát ngăn cản tiến lên.
“Ôn Nguyệt Minh, đồ chó chết! Em có lỗi với tôi!”
“Anh muốn cái gì chưa từng nói với tôi, mà tôi cũng là thằng ngu, căn bản không biết anh muốn gì, cuối cùng anh lại cho rằng tôi chỉ muốn chơi anh!”
“Em khinh thường tôi mà còn bố thí cho tôi, như thể cả đời tôi chưa từng lên giường vậy.”
Ông ta giật mở vạt áo Ôn Nguyệt Minh, lộ ra những dấu hôn loang lổ trên cổ thi thể.
“Không phải em ghét tôi làm mất mặt trùng sao?! Cảnh sát! Đi giám định đi! Đêm trước khi chết em ấy còn lên giường với tôi! Để cả thiên hạ biết em ấy và tôi-một trùng cái- có quan hệ!”
“Em dùng thân thể mình khen thưởng cho một cục rác rưởi từ Bạch Tháp! Trùng mục nát!”
“Tôi không phải kẻ nhu nhược như em, tôi sẽ không dùng cái chết để trốn tránh! Tôi muốn sống, sống thật lâu, để tất cả trùng đều biết, đêm trước khi chết vì tình, em còn lên giường với một trùng cái, sung sướng đến không dừng lại được, làm trùng ta đến mức không xuống nổi giường, nên mới đến nhặt xác em chậm một bước!”
“Đồ vô tình vô nghĩa! Chết vì tình cái gì! Em chỉ là kẻ nhu nhược, không chấp nhận được mình không phải bé cưng được phụ phụ yêu nhất, trước khi chết còn muốn đùa bỡn tình cảm của tôi!”
“Cho một cục rác rưởi hy vọng, khiến tôi tưởng mình cũng có thể được yêu, cũng có thể yêu trùng khác, em có vui không?! Đồ tiện trùng!”
Trịnh Thành Phong hoàn toàn sụp đổ.
Sau khi Ôn Tinh Lan xem xong đoạn giám sát trích xuất từ cửa hàng trà hoa, liền đánh một chưởng vào gáy Trịnh Thành Phong, dặn dò quân đoàn số 7 đưa ông Ôn và Trịnh Thành Phong lần lượt về nhà, đồng thời nhờ pháp vụ liên hệ nhà họ Việt bàn bạc bồi thường.
Sử ký:
Tinh tế năm 628, sáng ngày 18 tháng 8, vương cung bốc cháy, đế quân cùng viện trưởng lão, trùng hầu Thần Cung và những trùng khác tử vong.
Tinh tế năm 628, chiều ngày 18 tháng 8, tinh cầu Trung Ương xảy ra vụ án trùng đực bị giết vì tình đầu tiên, dấy lên sóng to gió lớn.
Trước khi dân chúng kịp nhận ra tố chất thân thể của trùng đực đã xuất hiện thay đổi bước đầu, bọn họ đã buộc phải đối diện với sự chênh lệch sức mạnh giữa trùng đực và trùng cái, mà điều này tạo ra ảnh hưởng cực kỳ bất lợi đối với cuộc thay đổi pháp luật sắp nối tiếp.
Nhà họ Việt liên hợp với gia tộc Nastalai phát đi thông báo chung, nghi ngờ tính cần thiết của việc nâng cao quyền lợi cho trùng cái, cũng như hiệu quả của sản phẩm thay thế tin tức tố, bọn họ hoài nghi chứng cuồng bạo của Ôn Nguyệt Minh đã trở nên nghiêm trọng hơn, dẫn đến sự kiện giết vì tình lần này.
…
Mưa rơi liên miên không dứt, đây là lần đầu tiên tinh cầu Trung Ương đón mùa mưa dầm.
Các thế lực vẫn theo di nguyện lúc sinh thời của Quân Hoài An, tuyển chọn đại biểu tổ chức đại hội hợp tác thương lượng thay đổi pháp luật.
Hội trường đã không thể sử dụng, sau trận hỏa hoạn vương cung chỉ còn lại tường đổ nát.
Sau khi hợp tác thương lượng, bọn họ quyết định dọn sạch hoa viên vương cung, tổ chức đại hội hợp tác thương lượng ngoài trời, công khai, để tất cả điều luật đều được điều chỉnh từng điều một dưới sự giám sát của công chúng.
Ôn Tinh Lan và Việt Tư Niên đến thị sát địa điểm họp trước một giờ.
Ôn Tinh Lan cúi người nhặt một đóa hoa trong phế tích vương cung, ngắm nghía một chút.
“Hùng chủ, anh xem!”
Việt Tư Niên mỉm cười, “Đây là hoa sao trời, xem ra là một điềm lành.”
Không ngờ lại tìm thấy hoa sao trời ở nơi này, Việt Tư Niên cẩn thận đào cả gốc hoa cùng đất lên, dùng khăn tay bọc lại.
Sau sự kiện ở cửa hàng trà hoa, danh tiếng của Ôn Nguyệt Minh tụt dốc không phanh, bị fan của Việt Thanh Nhiễm truy đuổi không buông, mắng đến mức Tinh Võng tê liệt, mãi đến khi Trịnh Thành Phong tỉnh lại, tung ra video ông ta chất vấn ông Ôn tại cửa hàng trà hoa, toàn bộ hỏa lực mới chuyển sang ông Ôn.
Ông Ôn không chịu nổi bạo lực mạng và ánh mắt khác thường của trùng xung quanh, đóng cửa không ra ngoài, ngày ngày gọi điện cầu cứu Ôn Tinh Lan, nhưng đều bị Ôn Tinh Lan chặn liên lạc.
Tuy tất cả bi kịch này đều bắt nguồn từ Thần Cung và gia tộc Nastalai, nhưng nếu không phải hai ông già cổ hủ đó quá mức tham lam, sẽ không rơi vào cục diện như hôm nay.
Ngay từ ngày lựa chọn nuốt lấy đôi mắt của trùng mẫu, bọn họ đã nên phải chuẩn bị sẵn sàng bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực, phải nghĩ rõ rằng nếu vẫn tiếp tục để d*c v*ng thao túng, cuối cùng chỉ có thể trở thành con rối đáng thương.
Đối với trùng ma cọp vồ như bọn họ, vô luận gặp phải điều gì thì cũng chỉ là gieo gió gặt bão.
Ôn Tinh Lan không muốn nghĩ đến những chuyện mục nát đó nữa, cậu nghiêng ô che về phía Việt Tư Niên, mười ngón tay đan chặt với trùng đực, cùng nhau đứng chờ đợi trong mưa.
Thay đổi pháp luật sắp bắt đầu, nhưng tất cả trùng đều án binh bất động.
Muốn tham gia thay đổi pháp luật, giành quyền chủ đạo, trước hết phải có thể bước vào Đại hội.
Bọn họ đều đang chờ, xem cuối cùng ai sẽ không thể đến được.