Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 111: Đế Quân& Chó Con
Ánh sáng, ánh sáng vô tận trải dài ở cuối tầng mây.
Y mờ mịt đi từng bước một về phía trước.
Chủng tộc của y không biết bay, từ trước đến nay luôn dựa vào tộc đàn nâng đỡ.
Nhưng kỳ lạ thay, y lại có cảm giác như đang bước trên mặt đất giữa không trung, mà y cũng thật sự giống như đang bay, chậm rãi tản bộ giữa trời cao.
Tộc đàn là gì? Y là chủng tộc nào?
Dường như y đã đánh mất thứ gì đó?
Một bóng dáng lảo đảo nghiêng ngả lao tới, là một thiếu niên nho nhỏ, cậu ta ngẩng đầu nhìn y, trên khuôn mặt đầy bụi bẩn là đôi mắt sáng ngời.
“Chó con…”
Ánh sáng lan tỏa rộng hơn, nơi xa có những bóng hình rải rác theo sau, dần dần tản ra, hóa thành từng chấm đen rồi biến mất, chỉ còn lại thiếu niên nhỏ bé kia, nắm lấy tay y, cố chấp đi theo y.
Y đột nhiên có cảm giác an tâm khó nói thành lời, cả người tràn ra những đốm sáng vàng li ti, rơi xuống mặt đất, hóa thành một thiếu niên cũng không lớn, nắm tay chú chó nhỏ lấm lem, cùng nhau chạy về nơi sâu nhất trong mây.
Tín ngưỡng bắt nguồn từ tộc đàn, vào giờ khắc này hoàn toàn hoàn trả, trong vũ trụ, mỗi nơi có Trùng tộc tồn tại đều rơi xuống cơn mưa bụi ấm áp, trùng tộc kinh ngạc bước ra ngoài xem xét, đưa tay hứng lấy giọt mưa, trong lòng trùng cái bỗng dâng lên cảm giác hụt hẫng mơ hồ, trùng đực thì đột nhiên cảm thấy thân thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Năm xưa Đế quân vốn không muốn tiếp tục làm vương của Trùng tộc, tình yêu đã hóa giải oán hận của y đối với trùng đực, từ giờ phút này lời nguyền y dành cho trùng đực hoàn toàn biến mất.
Kiếp sau, y chỉ muốn cùng chó con thanh mai trúc mã, cùng nhau vui vẻ trưởng thành.
…
Ôn Nguyệt Minh ẩn mình trong bóng tối, không nói một lời, phía xa là tiếng cãi vã kịch liệt bị cố ý đè thấp.
Thần Cung cố ý đảo lộn lời tiên đoán về đứa con ánh sáng và đứa con bóng tối, dẫn đến phụ phụ của anh ta hiểu lầm, bọn họ đang oán trách lẫn nhau vì chuyện đó.
Ôn Nguyệt Minh chậm chạp nhận ra một sự thật, kỳ thực phụ phụ của anh ta không yêu bất kỳ đứa trẻ nào, bọn họ yêu chính là vinh quang mà anh ta mang lại cho bọn họ, yêu chính là tương lai rực rỡ mà anh ta sẽ đem đến.
Tình yêu của bọn họ dành cho con cái cần phải dùng sự ưu tú và vinh quang để đổi lấy.
May mà không cưỡng ép giữ Ôn Mặc Ý lại.
Nhà họ Ôn đã mục nát rồi.
Trong bóng tối, anh ta lặng lẽ trở về phòng, mà trong phòng đã sớm có một trùng đang chờ anh ta.
À, là Trịnh Thành Phong.
Ông ta giúp anh ta đưa Thư Nhược Hoa vào ngục giam tinh tế, xem ra là tới tranh công.
“Nguyệt Minh…” Trịnh Thành Phong trèo tường vào thư phòng của Ôn Nguyệt Minh, khi xuống lầu tìm anh ta, vừa khéo nghe thấy phụ phụ nhà họ Ôn cãi nhau, vì không để Ôn Nguyệt Minh khó xử, ông ta lặng lẽ đi lên đây.
Lý trí nói rằng ông ta không nên quấy rầy đối phương nữa, nhưng ông ta thật sự không nhịn được, muốn nhìn Ôn Nguyệt Minh thêm một chút.
Trịnh Thành Phong rất rõ trong lòng, Ôn Nguyệt Minh không phải ánh trăng sáng thuần khiết không tì vết như ông ta từng tưởng tượng, nhưng việc trả giá như đã thành quán tính, ông ta không thể dừng lại.
Hơn nữa, rác rưởi và trùng mục nát vốn là một đôi trời sinh, ông ta không còn phải sợ mình không xứng với Ôn Nguyệt Minh nữa.
Ôn Nguyệt Minh đứng ở cửa, chăm chú nhìn Trịnh Thành Phong bên cửa sổ, bỗng nhiên đưa tay ra sau lưng khóa cửa lại.
Anh ta mệt mỏi ngồi xuống xe lăn, vẫy tay với Trịnh Thành Phong.
“Lại đây.”
Trịnh Thành Phong như bị mê hoặc mà bước tới, Ôn Nguyệt Minh túm lấy cổ áo ông ta, hôn lên.
Trong tiếng môi lưỡi quấn quýt, Trịnh Thành Phong hoảng loạn bối rối.
“Nguyệt Minh…”
“Tôi biết anh muốn cái này, suỵt!”
Hàng mi mỏng khẽ run, ngón tay luồn vào mái tóc Trịnh Thành Phong, “Ngoan ngoãn, cùng tôi lén làm chút chuyện xấu.”
Trịnh Thành Phong đỏ bừng mặt, ông ta giống như một thiếu niên mới lớn, quỳ xuống, thành kính nói,
“Phía sau của tôi… rất sạch sẽ…”
“Thật ngoan.”
…
Ánh trăng lay động, nhẹ nhàng ôm lấy hai bóng dáng, bọn họ quấn quýt lấy nhau, mãi đến khi rạng sáng ló dạng, cơn mưa ấm áp rơi xuống.
Trịnh Thành Phong ôm tấm chăn trắng như tuyết, cuộn mình ngủ say, Ôn Nguyệt Minh mặc chỉnh tề, một mình đi đến một cửa hàng trà hoa yên tĩnh.
Anh ta đã trả xong nợ tình của Trịnh Thành Phong, tiếp theo, anh ta nên thu hồi những gì kẻ khác còn nợ mình.
Trùng hầu thuần thục nở nụ cười tiếp khách, không hề kinh ngạc vì vị khách đến là khách quý thường xuyên xuất hiện trên tin tức.
“Thưa tiên sinh, xin hỏi là mấy vị trùng?”
Ôn Nguyệt Minh kéo nhẹ cà vạt, thả lỏng cổ, chọn hoa ánh trăng trong cửa hàng hoa, những đóa hoa kết tinh độ sáng lấp lánh như trời đầy sao.
“Hai vị, một vị khác là Thanh Nhiễm các hạ, xin dẫn anh ta trực tiếp đến phòng tôi đã hẹn trước là được.”
Anh ta ôm đầy hoa tươi trong tay, nghiêng đầu nhìn trùng hầu, khẽ mỉm cười.
“Làm phiền rồi.”
Trùng hầu gật đầu, “Vâng.”
Cửa hàng trà hoa là nơi các trùng đực các hạ thường lui tới, bọn họ chú trọng sự thong dong tao nhã, thích nghịch ngợm những đóa hoa xinh đẹp ở những nơi như thế này, để lại hương thơm nhàn nhạt trên vạt áo.
Trước đây Ôn Nguyệt Minh thường xuyên cùng Việt Thanh Nhiễm đến đây.
Anh ta đã tra qua, đại khái chỉ có nơi này là chỗ Thư Nhược Hoa chưa từng vấy bẩn.
Dù sao thì ông chủ đứng sau sản nghiệp này là anh ta, đáng tiếc anh ta không được tận mắt nhìn thấy dáng vẻ Thư Nhược Hoa bị từ chối ngoài cửa.
Chắc hẳn rất buồn cười.
Khóe môi anh ta cong lên một nụ cười, cắt tỉa cành hoa thành hình dáng gọn gàng thanh nhã, c*m v** chiếc bình màu xanh thiên thanh.
Việt Thanh Nhiễm đẩy cửa bước vào, mái tóc dài của gã được kẹp hờ bằng món trang sức hình trăng non, nghiêng nghiêng rơi xuống trước ngực.
Ôn Nguyệt Minh nhận ra, món trang sức hình trăng non đó là do anh ta tặng.
“Thật đẹp.” Việt Thanh Nhiễm nhìn bình hoa, khẽ gật đầu tán thưởng.
“Thân thể của anh hồi phục thế nào rồi?” Gã đè nén sự sốt ruột trong lòng, khách sáo hỏi.
“Rất tốt.”
Ôn Nguyệt Minh mỉm cười, cúi đầu v**t v* cánh hoa ánh trăng mềm mại mảnh khảnh.
Việt Thanh Nhiễm tinh mắt nhìn thấy trên cổ Ôn Nguyệt Minh lộ ra vết hôn hồng nhạt mờ ảo, không vui trong lòng.
Nhưng giờ phút này dường như gã không có tư cách nói gì, đặc biệt là hôm nay gã đến với mục đích riêng.
Gã nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, “Thân thể vừa mới hồi phục thì chú ý một chút, đừng làm bừa.”
Ôn Nguyệt Minh cười đầy châm biếm, cài một đóa hoa ánh trăng trắng như tuyết bên tai mình.
“Thanh Nhiễm các hạ, tôi thật bất ngờ, hôm nay ngài lại đồng ý đến.”
Việt Thanh Nhiễm đỏ mặt, khí thế yếu đi, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, ngón tay luống cuống xoa xát.
“Là tôi có lỗi với anh, tôi…”
Gã đột nhiên lấy lại dũng khí, nhào người lên bàn, cách những đóa hoa nhìn Ôn Nguyệt Minh với ánh mắt sáng rực.
“Nhưng tôi vẫn thích anh, chỉ là tôi phải chịu trách nhiệm với Thư Nhược Hoa, hơn nữa anh cũng biết, trùng đực các hạ như chúng tôi chỉ có thể chọn trùng cái có thể cung cấp chăm sóc mình…”
“Tôi không ngại việc anh có gì với trùng khác, tôi nguyện ý quay lại với anh.”
Việt Thanh Nhiễm nắm lấy tay Ôn Nguyệt Minh.
“Chúng ta còn có thể mang thai thêm một trùng con…”
Ôn Nguyệt Minh kiên nhẫn chờ đợi, chờ tiếng vang sau khi hòn đá rơi xuống đất, chờ mục đích thật sự của Việt Thanh Nhiễm.
Việt Thanh Nhiễm ấp úng, nhỏ giọng nói: “Tha cho Thư Nhược Hoa được không?”
Gã không dám nhìn thẳng Ôn Nguyệt Minh, ánh mắt vội vàng chạm vào ánh nhìn của anh ta rồi lại hạ xuống, chăm chú nhìn cằm Ôn Nguyệt Minh, vội vàng nói: “Cậu ta không có công lao cũng có khổ lao, dù sao cũng là thư phụ của Việt Du Ninh, chuyện năm đó không thể hoàn toàn trách cậu ta…”
Im lặng, Ôn Nguyệt Minh chỉ đáp lại bằng sự im lặng, Việt Thanh Nhiễm nắm chặt những ngón tay lạnh lẽo trong lòng bàn tay, lạnh đến mức không giống của một trùng còn sống.
“Tôi đã hỏi rồi, chỉ cần đương sự chịu công khai bày tỏ tha thứ trước tòa án quân sự, Thư Nhược Hoa sẽ được giảm nhẹ phán quyết… Dù thế nào, cậu ta không đáng chết.”
Việt Thanh Nhiễm không cam lòng tiếp tục nói, ánh mắt nhìn lên Ôn Nguyệt Minh từ phía dưới.
Ôn Nguyệt Minh rất quen thuộc với cảnh này, từ nhỏ đến lớn, mỗi lần muốn anh ta đứng ra gánh tội thay, Việt Thanh Nhiễm đều dùng bộ dạng ấy làm nũng với anh ta.
Câu tiếp theo lẽ ra sẽ là:…cầu xin anh, anh Nguyệt Minh.
“Cầu xin anh, anh Nguyệt Minh.”
“Tôi trước kia vẫn luôn cho rằng, Thanh Nhiễm khác với những trùng đực các hạ khác.”
Giọng Ôn Nguyệt Minh tựa như một cơn gió mềm mại, nhẹ nhàng thổi qua giữa hai trùng.
“Em nói, em nhìn thấy quá nhiều nước mắt của thư phụ, sau này chỉ muốn có một trùng cái duy nhất.”
Việt Thanh Nhiễm chột dạ co rụt lại, nhưng nghĩ kỹ rồi lại bất bình nói:
“Chuyện đó cũng không thể trách tôi, Thư Nhược Hoa giả làm anh bò lên giường tôi…”
Cho nên trùng nói thật lòng thích tôi như em, ở trên giường lại không phân biệt nổi tôi và Thư Nhược Hoa, cho dù đeo công cụ mô phỏng gương mặt giống hệt nhau nhưng thân thể cũng vậy sao?
“Vì thế tôi đã sinh ra rất nhiều si tâm vọng tưởng, luôn nghĩ rằng, nếu tôi có thể leo lên vị trí cao nhất trong khả năng của mình, trở thành nguyên soái, sẽ không còn bất kỳ trùng cái nào có thể trái ý tôi, cướp em khỏi tôi.”
Ánh mắt Ôn Nguyệt Minh dịu dàng mà thương xót, nhẹ nhàng dừng trên gương mặt Việt Thanh Nhiễm.
“Tôi luôn sợ em không chịu nổi việc Hiệp hội bảo vệ trùng đực cưỡng chế xứng đôi, nghĩ rằng nếu tôi lợi hại hơn một chút, sẽ không có bất kỳ trùng nào có thể ép em cưới thư hầu.”
“Không ngờ, kỳ thực em không sợ bị trùng cái chia sẻ đến vậy.”
Giọng anh ta lạnh xuống, rồi lại cười nói: “Nhưng từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng từ chối em.”
“Quy củ cũ, Thanh Nhiễm.”
Ôn Nguyệt Minh rút tay khỏi những ngón tay Việt Thanh Nhiễm đang siết chặt, bóp lấy cằm gã.
“Muốn cầu xin thì phải có thái độ cầu xin, hôn tôi.”
Việt Thanh Nhiễm nhìn trùng xinh đẹp tựa ánh trăng gần trong gang tấc, tim rung động, cúi đầu tiến tới.
Đột nhiên gã điên cuồng giãy giụa, môi trào ra máu, nước mắt đau đớn tràn khỏi khóe mắt.
Ôn Nguyệt Minh siết chặt sau đầu gã, ánh kiếm từ sau lưng Việt Thanh Nhiễm xuyên thấu qua cả hai trùng, một vũ khí sắc bén ghim họ lại với nhau, Việt Thanh Nhiễm vặn vẹo giãy giụa như một con giòi, Ôn Nguyệt Minh buông gã ra, bịt chặt miệng gã.
“Thanh Nhiễm bé nhỏ, như vậy, anh Nguyệt Minh đã thực hiện lời hứa của mình, vĩnh viễn ở bên em, sẽ không để trùng nào thừa cơ chen vào nữa.”
“Đừng kêu to, như vậy sẽ không còn đẹp, không còn phong nhã.”
Việt Thanh Nhiễm mở to mắt, nước mắt khô lại trên mặt, gã như một con mèo mềm nhũn, ngã gục trong lòng Ôn Nguyệt Minh, dần dần trở nên cứng đờ.
Ôn Nguyệt Minh mỉm cười, ôm chặt thân thể Việt Thanh Nhiễm, tay còn lại nắm một bó hoa ánh trăng, nhắm mắt lại.
Thanh Nhiễm bé nhỏ, lần đầu tiên em gặp tôi, đã cài hoa ánh trăng lên tai tôi.
Hôm nay tôi đã có vô số lần muốn buông tha em, nhưng em đều bỏ lỡ, bé con ngốc nghếch đáng thương của tôi.
Bóng đêm dày đặc, vậy mà khách quý trong phòng vẫn chưa rời đi.
“Thưa tiên sinh, xin hỏi ngài có cần phục vụ bữa tối không?”
“Thưa tiên sinh, cửa hàng sắp đóng cửa.”
“Cốc cốc cốc.”
Mùi máu tanh nồng đậm.
“Thưa tiên sinh, xin hỏi ngài có bị thương không?”
“Xin lỗi tiên sinh, để phòng ngừa sự cố, tôi sẽ dùng chìa khóa dự phòng mở cửa.”
“A a a a a a! Tiên sinh Nguyệt Minh! Thanh Nhiễm các hạ! Tỉnh lại đi!”
“Cấp cứu! Mau gọi cấp cứu!”