Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 110

Thủy triều không ngừng vỗ vào đá ngầm, cuộn lên từng đợt bọt sóng trắng xóa như tuyết, ánh mặt trời rơi xuống mặt biển, mặt nước gợn sóng lấp lánh dao động.

Mồ hôi dính sát vào nhau, nhiệt triều cuộn trào giữa da thịt kề cận, đóa hoa sao trời màu lam đen nở rộ nơi cổ cậu, dưới ánh đèn trông mờ ảo tựa như biển hoa bị gió thổi dậy sóng, từng giọt sương long lanh trong suốt lăn xuống cánh hoa.

Việt Tư Niên và Ôn Tinh Lan đan chặt mười ngón tay, anh quay đầu đi, cắn môi cố nhẫn nhịn, rất lâu sau lại lấy lòng khẽ m*t hôn thăm dò lên môi Ôn Tinh Lan.

Anh bị hôn lại đến thiếu dưỡng khí, mồ hôi thấm ướt lông mi rơi vào mắt, Việt Tư Niên chớp chớp mắt, muốn chớp cho dị vật trôi đi, giây tiếp theo đôi mắt đã được môi lưỡi dịu dàng l**m sạch.

Khi lấy lại tinh thần, ánh mặt trời đã chan hòa, bên ngoài truyền đến tiếng Ôn Mặc Ý và nai con chơi đùa cười nói, Việt Tư Niên khẽ động, phát hiện cả người mình bị Ôn Tinh Lan ôm trọn trong lòng.

Ngón tay anh ấn lên cánh tay Ôn Tinh Lan, hơi dùng sức thở hổn hển một hơi.

Không nên khiêu khích trêu chọc trùng cái cấp S.

Anh hối hận rồi.

Việt Tư Niên vẫn xem nhẹ chênh lệch thể chất giữa trùng cái cấp S và trùng đực cấp F.

Nhiều năm như vậy, đây là giấc ngủ ngon nhất của Ôn Tinh Lan, cậu ôm chặt bảo vật quý giá nhất, độc nhất vô nhị trên thế gian, như ác long canh giữ kho báu của mình.

Việt Tư Niên vừa động, Ôn Tinh Lan lập tức tỉnh, hơi nới lỏng vòng tay, vô thức nghịch ngón tay trùng đực…

Giống hệt một đứa trẻ nghiện món đồ chơi mình yêu thích, cứ nghịch mãi không ngừng.

Việt Tư Niên trấn an hôn lên tóc mái Ôn Tinh Lan, siết chặt tay cậu đáp lại.

Lại một lần nữa nhận được hồi đáp kiên định.

Ác long yên tâm nằm xuống, lộ ra chiếc bụng mềm mại, nó biết kho báu sẽ mãi mãi thuộc về mình.

Bọn họ dựa sát vào nhau, tận hưởng khoảng thời gian yên bình hiếm hoi.

Bọn họ biết, cách đó không xa, tinh cầu Trung Ương đang xoáy chuyển ấp ủ một cơn bão lớn, chờ đợi họ.

Ôn Tinh Lan quyết định tiếp nhận lời mời của viện trưởng lão, nhưng không phải vì không so đo hiềm khích trước kia nên buông bỏ mà là cậu muốn tự tay kết thúc…

Buông xuống những chuyện quá khứ này không phải vì tha thứ cho những trùng từng làm tổn thương mình mà là vì tha thứ cho chính bản thân.

Vĩnh viễn kiên định lựa chọn hùng chủ của mình, nhóc con và các cấp dưới của mình…

Tất cả những điều này đều rất tốt đẹp, bùn lầy thì cứ tự mục nát đi, đừng hòng kéo cậu xuống nữa.

Mọi việc ở tinh hệ Viễn Chinh đều tốt.

Klyde mạnh dạn sử dụng á thư, họ điều khiển cơ giáp, phối hợp cùng trùng cái quét sạch trùng triều, tạo nên sự uy h**p lớn đối với dị tộc.

Ôn Tinh Lan rất vui mừng, cậu chợt nhận ra một vấn đề, trước kia quân Viễn Chinh quá ỷ lại vào mình, mỗi khi gặp chuyện đều theo bản năng tìm kiếm sự trợ giúp của cậu.

Nhưng trên thực tế, không có trùng cái cấp S, họ dựa vào chính mình cũng có thể làm được, dù là nhờ sức mạnh cơ giáp.

Chính cậu đã vô tình kìm hãm khả năng trưởng thành của họ.

Nhảy qua trùng động, ánh sáng đan xen vụt qua, hoang tinh bị bỏ lại phía sau, cậu nhìn chăm chú biển sao vô tận, nghĩ:

Đợi mọi chuyện qua đi, cùng các hạ định cư trên hoang tinh thôi.

Khóe môi cậu khẽ cong lên, Ôn Mặc Ý sống chung với dị thú cũng rất tốt, một nhà ba trùng nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Dưới mắt Việt Tư Niên thâm quầng, ôm Ôn Mặc Ý ngủ bù trong phi thuyền, anh có chút không ứng phó nổi trùng cái vừa được khai huân, mấy ngày nay hễ có thời gian là tranh thủ ngủ thêm.

Cánh Ôn Mặc Ý đang hồi phục, vết thương rất ngứa, Việt Tư Niên nấu thuốc thúc đẩy hồi phục, bên trong thêm thành phần an thần, mấy ngày nay nhóc con luôn lơ mơ buồn ngủ, Ôn Tinh Lan thấy vậy thì càng không kiêng nể gì thân cận Việt Tư Niên.

Nếu cho Việt Tư Niên thêm một cơ hội nữa, anh nhất định sẽ không khiêu khích Nguyên soái Trùng tộc trên giường.

Trước khi rời hoang tinh, Việt Tư Niên đã phát sóng trực tiếp công bố phương thuốc thay thế tin tức tố trên Tinh Võng, đồng thời tuyên bố rằng với các chủng tộc khác nhau, tỷ lệ dược liệu khác nhau, nếu mua qua con đường không chính quy rồi tự phối chế, xảy ra vấn đề gì thì tự chịu trách nhiệm.

Gia tộc Nastalai lạm dụng khoa học kỹ thuật làm thí nghiệm, coi trùng cái như vật tiêu hao, Việt Tư Niên đã không thể tiếp tục chịu đựng đám ghê tởm đó, cho dù có thể ngộ thương vô tội, anh cũng không thể tiếp tục dung túng kẻ cầm đầu tội ác.

Lần này cùng Ôn Tinh Lan trở về tinh cầu Trung Ương, anh muốn đích thân báo thù cho Ngài Chim Ruồi, giải quyết một trong những căn nguyên bất hạnh của Trùng tộc.

Đây là phong thư cầu kiến thứ bảy mà Ôn Tinh Lan trình lên trong cung, cậu thậm chí còn hợp tác với những thế gia đã đưa trùng đực vào cung, trùng đực của gia tộc họ đến nay sống chết chưa rõ, không thể gặp mặt.

Quân Hoài An đã lâu không lộ diện, bảy phong thư cầu kiến đều không có hồi âm.

Vậy thì đánh vào trong cung.

Ôn Tinh Lan dẫn dắt quân đoàn số 7 đánh vào trong cung, Tạ Mộ Khiêm chủ động đầu hàng, Bạch Cốt Tinh Đạo liều chết phản kháng, sau khi bị đánh tan thì bị giam giữ.

Quân đoàn tiến thẳng đến tẩm cung của vương.

Cửa cung mở rộng bốn phía, rèm nhung đỏ như máu buông dài chạm đất khẽ lay trong gió, mưa to bất chợt kéo đến, ánh mặt trời u ám, ánh nến bỗng chốc bừng sáng.

Đèn treo hoa lệ treo trên cao lại bị bỏ xó.

Quân Hoài An đang ngồi ngay ngắn dưới kim vương tọa, nhìn kỹ, y mặc trường bào tay rộng bằng lụa màu son, bên trong là áo lót lụa đen, bên hông thắt dây xích vàng làm nổi bật vòng eo thon gọn có thể ôm trọn bằng một tay, chiếc khóa vàng nhỏ rủ xuống lỏng lẻo.

Ngoài chiếc đai lưng xích vàng có phần lố lăng kia ra, đây chính là triều phục khi Đế quân Quân Hoài An đăng cơ.

Y nhìn Ôn Tinh Lan bước vào, khóe môi khẽ cong, vẫn ung dung ngồi nguyên tại chỗ, không hề có vẻ gấp gáp như bị bức vua.

Một bóng đen đứng phía sau giúp y chỉnh lại mái tóc xoăn tím đậm, đội vương miện vàng nạm đá quý tím quấn hoa gai lên.

“Cậu đến vừa đúng lúc.”

Giọng Quân Hoài An trầm ổn, không hề thấy chút mệt mỏi nào sau khi bị Quan chấp chính tra tấn.

“Ầm ầm ầm!” Tiếng sấm đột ngột vang dội, đại điện chợt sáng bừng, Ôn Tinh Lan nhìn quanh rồi kinh ngạc phát hiện, viện trưởng lão cùng đám cung hầu của thần cung đều bị treo quanh bốn phía, giống như tử thi.

Vị nhị trưởng lão đã mời cậu đến cũng không ngoại lệ.

“Bệ hạ…” Ôn Tinh Lan kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

“Tộc Ẩn Cánh, theo hầu có công, nay tước bỏ danh phận cũ, ban cho tự do.”

Quân Hoài An cong khóe mắt, nhưng đáy mắt không hề có cảm xúc.

Bóng đen bước ra từ sau vương tọa, đi đến trước điện quỳ xuống.

“Tạ ơn bệ hạ.”

Nước mắt rơi xuống đất, loang thành từng vệt tròn.

Từ đời đầu của Trùng mẫu, tộc Ẩn Cánh trở thành ám vệ bảo vệ Trùng mẫu vương, cuối cùng đã có được tự do họ mong muốn, vì sao vẫn cảm thấy mất mát?

Có lẽ bởi vì bệ hạ của họ, dù có bao nhiêu sai lầm, vẫn là một vị quân vương chân chính tốt.

Nhưng mọi chuyện đã đi đến tình cảnh hôm nay.

“Quan chấp chính thất trách, tội không thể tha, đáng ban chết, niệm tình nhiều năm phụ trợ triều chính, lưu đày đến tinh cầu rác.”

Sắc mặt y không đổi, tiếp tục tuyên đọc mệnh lệnh.

Bóng đen đứng dậy, ra hiệu về phía góc điện, hai trùng trong tộc tiến lên, áp giải Quan chấp chính từ góc vương tọa ra.

Cậu ta vẫn áo mũ chỉnh tề, mặc triều phục ngay ngắn, chỉ có một vết máu loang lổ nơi thái dương, ám vệ muốn đưa Quan chấp chính đi, cậu ta dùng sức đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

Quan chấp chính chỉ nhìn chằm chằm Quân Hoài An, bị ám vệ mất kiên nhẫn đá gãy chân, khoảnh khắc xương gãy, cậu ta không kìm được rên lên, nhưng Quân Hoài An ngay cả mày cũng không động.

Cậu ta bị kéo mạnh đi, bóng dáng dần biến mất trong màn mưa.

“Dylan.” Quân Hoài An khẽ gọi.

Ôn Tinh Lan đột ngột quay đầu nhìn Dylan, chỉ thấy cậu ta dẫn theo Hailen các hạ cùng tiến lên.

“Lệnh cho cậu hiệp trợ Hailen các hạ, mở rộng cơ giáp bất kể giá nào.”

Quân Hoài An nở nụ cười mang vài phần chân thành, “Trùng cái không cần phải coi thân thể mình là vật tiêu hao, nghĩ về Bạch Tháp sẽ không còn cảnh tượng thịnh vượng như trước.”

“Ba ngày sau, mời Hiệp Hội Bảo Vệ Trùng Đực, bệnh trùng Bạch Tháp, Thương đội Hailan, Bạch Cốt Tinh Đạo,” Quân Hoài An nhìn về phía Từ Nhiên bước ra từ góc điện, khẽ gật đầu.

“Cùng các tổ chức dân chúng tự do, mỗi bên cử một đại biểu, tổ chức đại hội cùng thương thảo thay đổi pháp luật.”

Cuối cùng y nhìn về phía Hailen các hạ, rồi chuyển ánh mắt sang Ôn Tinh Lan.

“Thật đáng tiếc, hôm nay không gặp được Tư Niên các hạ.” Quân Hoài An cười đầy ẩn ý, “Nguyên soái đúng là giữ trùng thật chặt.”

“Cuối cùng, Nguyên soái Ôn Tinh Lan và Tư Niên các hạ, mời hai vị đến hội nghị chỉ đạo.”

Quân Hoài An dặn dò xong, phất tay áo, xoay lưng về phía mọi trùng, nhìn vào sâu trong cung điện.

“Các vị, lui xuống đi.” Giọng y xa xăm mơ hồ, “Trùng đực vào cung đã được tôi ra lệnh đưa về nhà.”

Mọi trùng nhìn nhau, không ngờ sau khi vào cung lại thấy một vị bệ hạ như vậy.

Chúng trùng lần lượt lui ra, cuối cùng chỉ còn lại Ôn Tinh Lan đứng tại chỗ.

Ôn Tinh Lan còn rất nhiều điều muốn hỏi, những trùng bị treo kia là chuyện gì, vì sao lại buông tha Bạch Cốt Tinh Đạo…

Cậu khẽ tiến lên một bước, Quân Hoài An đột nhiên lên tiếng:

“Cảm giác chỉ cùng một trùng thật lòng yêu nhau là thế nào?”

Ôn Tinh Lan dừng lại, rất lâu sau mới khẽ đáp: “Rất hạnh phúc, thậm chí cảm thấy nếu những khổ nạn trước kia là để có được Tư Niên các hạ thì tất cả đều đáng giá.”

Quân Hoài An nghiêng đầu, ngón tay chống cằm, như đang cười:

“Về đi, đi tìm Tư Niên các hạ của cậu.”

Ôn Tinh Lan không dây dưa nữa, cậu nghĩ dù sao ba ngày sau cũng sẽ gặp lại tại hội nghị.

Cậu giương đôi cánh trắng như tuyết, bay vào màn mưa.

Mưa to ngừng lại vào nửa đêm, trong cung bỗng sáng rực, những “thi thể” bị treo cũng lần lượt tỉnh lại.

Trùng hầu thần cung khóc nức nở, “Bệ hạ, tha cho chúng tôi đi, đều là thần quan ép chúng tôi làm…”

Các trưởng lão im lặng không nói, họ vừa tỉnh lại sau độc tố nhện, đang quan sát tình hình hiện tại.

Đèn treo lộ ra dây điện tr*n tr** b*n r* tia lửa, bén vào tấm rèm đỏ bên cạnh rồi bùng cháy dữ dội.

Đại trưởng lão nước mắt nước mũi giàn giụa, điên cuồng giãy giụa, “Bệ hạ, đám lão già chúng tôi chết cũng không sao, bệ hạ, đi đi!”

Ông đã nhìn ra, bệ hạ muốn kéo theo bọn họ cùng chết.

“Để tránh các vị cảm thấy không công bằng, tôi nói cho các vị biết…”

Quân Hoài An ngồi ngay ngắn trên vương tọa, mặc cho tia lửa l**m vào góc áo.

“Trùng đực gia tộc Nastalai cũng sẽ không tránh khỏi phán quyết tử vong, chỉ là tôi muốn để bọn họ lại cho những trùng từng bị họ làm tổn thương.”

Nhị trưởng lão lặng lẽ nói: “Bệ hạ, đáng chết là chúng tôi, không phải ngài.”

Tam trưởng lão lạnh lùng nói: “Ngài muốn vứt bỏ cục diện rối rắm của Trùng tộc, chỉ lo cho bản thân sao?”

Tiếng khuyên can của họ xen lẫn tiếng trùng hầu thần cung khóc lóc chửi rủa cầu xin, như một vở kịch long trọng.

Trong cung đã bốc lên khói đen dày đặc, Quân Hoài An khẽ ngâm nga khúc ca không tên, giọng y dịu dàng trầm ổn, tiếng khóc dần nhỏ lại.

Đó là âm thanh từ thời thượng cổ, khi Trùng mẫu trấn an tộc đàn.

“Chỉ cần tôi còn tồn tại, các vị còn tồn tại, muốn khôi phục sức mạnh Trùng mẫu thì tro tàn cũng sẽ lại bùng cháy.”

Quân Hoài An v**t v* sợi xích bên hông, ngọn lửa thiêu đốt chân y, nhưng y như không hề cảm nhận được.

“Các vị giống như lũ nhãi con khóc lóc tìm thư phụ, mãi trì trệ không tiến, mãi không chịu lớn.”

Giọng y không lớn, nhưng từng trùng đều nghe rõ ràng.

“Hết một đời lại một đời chuyển sinh, tôi chưa từng ăn tộc trùng, các vị lại muốn tôi nuốt sống những tộc trùng biết khóc biết cười.”

Quân Hoài An ngồi trên vương tọa nóng bỏng, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn về phía xa xăm.

“Thậm chí chưa đến lúc tộc đàn diệt vong, các vị đã muốn mở chiếc hộp Pandora.”

“Các vị muốn hy sinh Ôn Tinh Lan, Ôn Nguyệt Minh, Việt Tư Niên, trùng tiếp theo là ai? Trùng tộc sẽ biến thành thế nào?”

“Tôi đã thuận theo các vị, vì sinh trùng thừa kế mà lên giường với các hạ của gia tộc Nastalai, lên giường với trùng đực các thế gia, nhưng các vị vẫn không thỏa mãn, thậm chí còn muốn hủy đi chút vui sướng ít ỏi của tôi.”

“Là tôi sai, không dạy dỗ các vị cho tốt, tôi mang các vị cùng đi, được không?”

Giọng y dịu dàng uyển chuyển, những trùng bị lửa thiêu đốt kinh ngạc phát hiện, sau khi bị tiêm độc nhện, họ không cảm thấy đau rát, chỉ thấy mình rơi vào một vòng ôm ấm áp nóng rực.

Họ lệ rơi đầy mặt, hổ thẹn trong lòng, muốn khuyên Quân Hoài An rời đi, đừng chết cùng họ, nhưng khói đặc làm nghẹn cổ họng, không nói nổi một lời.

Lửa cháy dữ dội, xà ngang sập xuống, một bóng trùng bị đập khựng lại, nhưng vẫn cố bò về phía trước.

Chân Quan chấp chính đã gãy, không rõ làm sao thoát khỏi ám vệ tộc Ẩn Cánh, cứ thế bò trở lại.

Toàn thân cậu ta đầy loang lổ vết máu, kiệt sức tựa đầu lên đùi Quân Hoài An.

Ngón tay Quân Hoài An run rẩy, khẽ vuốt tóc Quan chấp chính, chân y đã bị độc của chính mình làm tê liệt, thân thể như dính chặt vào vương tọa.

“Sao lại ngu vậy?”

“Bệ hạ, chó hoang nhận chủ là như thế.”

Cậu ta nở nụ cười hoang dã tàn nhẫn, nhưng gương mặt dính vừa máu vừa tro, chật vật đến đáng thương.

“Tôi sẽ không cho phép ngài vứt bỏ tôi.”

“Cút! Cút xa bao nhiêu thì cút!” Giọng Quân Hoài An nghẹn ngào, không còn sự dịu dàng bình tĩnh trước đó.

Quan chấp chính túm chặt khóa vàng bên hông y, khàn giọng cười: “Ngay cả món đồ chơi nhỏ tôi trói ngài trên giường mà ngài cũng không nỡ vứt, còn bảo tôi cút?!”

“Ngài không cần tôi, không đặt tên cho tôi, không sao cả, dù sao tôi cũng theo ngài, chết rồi linh hồn cũng theo ngài.”

Cậu ta lại cười, nụ cười hồn nhiên như thiếu niên, “Tôi yêu bệ hạ, không phải vì bệ hạ là bệ hạ.”

Ánh mắt Quan chấp chính sáng rực, ngẩng đầu nhìn Quân Hoài An, “Tôi yêu chính là ngài, là ngài dạy tôi bệ hạ là như thế nào, trước khi gặp ngài, tôi không biết bệ hạ là gì.”

“Trước kia tôi không hiểu, làm sai rất nhiều việc.” Quan chấp chính ôm chặt eo Quân Hoài An, rõ ràng không bị tiêm độc nhện nhưng không hề lộ vẻ đau đớn.

“Hoài An, ngài đi đâu tôi đi đó, ngài muốn làm gì cũng được, tôi luôn ở bên ngài.”

“Làm bệ hạ có gì tốt, khiến ngài mệt mỏi đau đớn như vậy.”

Giọng cậu ta nghẹn lại, một giọt lệ trượt xuống khóe mắt, “Đáng tiếc tôi hiểu ra quá muộn, đều do tôi ỷ vào bệ hạ sủng ái.”

“Chó con… cậu…” Quân Hoài An ngơ ngác rơi lệ, không nói nổi câu hoàn chỉnh.

Cậu không đau sao?

“Cảm tạ bệ hạ ban tên.” Trong mắt Quan chấp chính ánh lệ lấp lánh, mỉm cười,

“Tôi tên là Chó Con.”

Họ ôm chặt lấy nhau, Quân Hoài An dốc hết sức tiêm phần độc nhện còn lại vào cơ thể Quan chấp chính, cho đến khi mất đi ý thức.

Mưa to che lấp tất cả, khi trùng khác phát hiện thì vương cung chỉ còn lại tro tàn.

Từ đó, Trùng mẫu và biểu tượng của đế quốc biến mất khỏi Trùng tộc.