Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 109

Nhị trưởng lão kịch liệt ho khan, trùng hầu mặt tròn bên cạnh lo lắng nói:

“Nhị trưởng lão, tôi nghe nói Tư Niên các hạ chữa bệnh rất giỏi, ngài hay là đi xem thử đi?”

Nhị trưởng lão vẫy tay, cười than: “Ngay cả cậu cũng biết rồi, đúng là.”

Khi Bệ hạ bảo Trịnh Thành Phong làm chương trình Biến Hình Ký về trùng đực này, lẽ nào đã liệu trước được ngày hôm nay sao?

Thật đúng là một vị quân vương tuyệt không chừa đường lui cho mình.

“Tôi đã già thế này rồi, sớm đã sống đủ rồi, thằng nhóc cậu đừng bận lòng.”

Trùng hầu không phục nói:

“Gia tộc Nastalai và viện trưởng lão thân thiết như vậy, bảo họ nghĩ cách chẳng phải được sao, Nhị trưởng lão có thể sống rất lâu nữa mà!”

Nhị trưởng lão lại thở dài: “Dạy hư đứa nhỏ này rồi, gia tộc Nastalai đó đâu phải cách sống của trùng tốt lành gì? Ngay từ đầu đã không nên dung túng bọn họ như vậy, tai họa cho quá nhiều trùng.”

Những giọt máu và nước mắt của bao thế hệ trùng này đều là do tôi vì ý nguyện của bản thân mà phạm phải những tội lỗi loang lổ, tôi nên chiêu cáo thiên hạ, lấy muôn lần chết để tạ tội.

Ông ta nuốt xuống bọt máu, xua trùng nói: “Đi chơi đi, đừng làm phiền tôi, nhóc con.”

“Tôi không còn nhỏ nữa đâu! Tôi đã tốt nghiệp từ lâu rồi!”

Trùng hầu lẩm bẩm đi ra ngoài, cậu ta thật sự rất lo lắng, khách hàng tốt như vậy biết đi đâu tìm trùng thứ hai? Cậu ta thật sự sợ Nhị trưởng lão chết đi.

Nhị trưởng lão cúi đầu viết…

[Lửa lớn thần quan, sứ giả vong, cuồng tín trùng mẫu đến đây là tận. ]

Ông ta đặt bút viết xuống những lời này xong, thở dài.

Gia tộc Nhị trưởng lão nhiều đời ghi chép lịch sử cho Trùng tộc, đến thế hệ Hailen thì mất đi truyền thừa.

Tất cả đều đã định sẵn sẽ đi theo quỹ đạo vận mệnh, không thể xoay chuyển.

[Hạt giống cải cách, đời này hừng hực khí thế, khó lòng ngăn cản. ]

Buông bút xuống, ông ta thở dài, lấy quang não ra, lấy danh nghĩa viện trưởng lão gửi thư cầu kiến đến Nguyên soái Ôn Tinh Lan.

[ Gửi Nguyên soái Ôn Tinh Lan:

Nghe nói ngài và Tư Niên các hạ ở tinh hệ Viễn Chinh mọi việc đều tốt đẹp, nay xin dâng lời chúc mừng.

Thay thần quan dâng lời xin lỗi chân thành, trùng này trời sinh tàn tật, mắt mù chân yếu, không kham nổi trọng trách, dẫn đến lời tiên đoán về hai đứa con nhà họ Ôn – đứa con ánh sáng và đứa con bóng tối – sai lệch đảo lộn, may mà nguyên soái thiên phú dị bẩm, không chịu ảnh hưởng.

Hiện tại thần cung đã hủy, tinh cầu Trung Ương hỗn loạn đến cực điểm, trong cung do Bạch Cốt Tinh Đạo giam giữ Đế Quân điều khiển các bộ phận, thống lĩnh Tạ Mộ Khiêm như rối gỗ giật dây không phân rõ địch ta, Hiệp Hội Bảo Vệ Trùng Đực và các trùng đực các hạ diễu hành thị uy, bệnh trùng Bạch Tháp sau khi bỏ trốn thì gây loạn khắp nơi, cấp thiết cần nguyên soái thu hồi quân cảnh vệ vương cung, trấn áp thời loạn, bảo vệ trong cung.

Kính mong cứu viện, khẩn cầu sớm hồi đáp.

Viện trưởng lão

Tinh lịch năm 628, ngày 22 tháng 7 ]

Nhị trưởng lão nhíu mày suy nghĩ một hồi, như vậy vẫn chưa đủ, phải lấy ra thành ý thật sự mới có thể khiến Ôn Tinh Lan bằng lòng quay về thu dọn cục diện rối ren này.

Ông ta biên tập xong thông báo liền đăng lên trang web chính thức của viện trưởng lão.

Trên hoang tinh, những bia mộ bằng đá cẩm thạch trắng tựa sát vào cây cổ thụ to lớn, bên cạnh là từng mảng lớn cánh đồng hoa hướng dương.

Trên bia mộ khắc chữ địa cầu, bên cạnh kèm theo bản dịch bằng ngôn ngữ trùng tộc:

[ Trùng bảo hộ Việt Tiểu Quỳ, ông là một trùng hùng phụ dịu dàng đáng yêu. ]

Việt Tư Niên chậm rãi, tỉ mỉ lau chùi bia mộ, nghĩ: Tiểu Quỳ sẽ thích nơi này.

Việt Tư Niên hoàn toàn không thích tinh cầu Trung Ương, anh đã bàn bạc xong với Ôn Tinh Lan, sau này bọn họ sẽ định cư trên hoang tinh, làm bạn cùng dị thú.

Ngủ yên ở đây, linh hồn Tiểu Quỳ có thể mãi mãi tồn tại cùng họ, không còn cô độc.

Ôn Tinh Lan và Ôn Mặc Ý mặc âu phục màu đen, đứng bên cạnh Việt Tư Niên, tiễn Ngài Chim Ruồi.

Xa hơn một chút là những dị thú mà trước kia Việt Tư Niên từng cứu, chúng đứng từ xa nhìn về phía này, phát ra tiếng than khóc.

Chúng đang bi thương vì Việt Tư Niên, chúng hiểu…

Trùng tộc này đang tiễn biệt trùng nhà(người nhà) đã qua đời của anh.

Ôn Tinh Lan cúi đầu nhìn quang não rung động nơi cổ tay, mở tin nhắn ra xem nội dung xong thì nhíu mày.

Ngay sau đó, quang não của tất cả trùng đều rung lên điên cuồng.

Việt Tư Niên muốn nghiêm túc nói lời từ biệt với Ngài Chim Ruồi, anh tắt quang não, mặc kệ.

Ôn Tinh Lan lần lượt xem những tin tức bùng nổ trên quang não…

【 Tin tức tinh tế: Tinh lịch năm 628, ngày 22 tháng 7, viện trưởng lão công bố, thần quan ác ý đảo lộn lời tiên đoán về đứa con ánh sáng và đứa con bóng tối của hai đứa con nhà họ Ôn, gây nên trời phạt hôm nay, đã tự thiêu tạ tội…Viện trưởng lão có trách nhiệm sơ suất, tại đây xin tạ lỗi với quần chúng tinh tế và nhà họ Ôn, đặc biệt là Nguyên soái Ôn Tinh Lan… Mong ngài không so đo hiềm khích trước đây, cùng viện trưởng lão chung tay bình ổn thời loạn…】

【 Hiện trường số một tinh tế: Tinh lịch năm 628, ngày 22 tháng 6, Bạch Tháp khai quật phát hiện phế tích phòng thí nghiệm, đề nghị phía chính phủ đưa ra lời giải thích hợp lý… Gần đây bệnh trùng Bạch Tháp đồng loạt kêu oan, yêu cầu xác minh danh sách trùng tử vong trong các vụ mất tích và nổ tung nhiều năm qua, đồng thời gánh vác trách nhiệm bồi thường… Có tin cho rằng kẻ đứng sau phòng thí nghiệm là gia tộc Nastalai, Moody các hạ vì hủy thi diệt tích đã cho nổ Bạch Tháp… Đề nghị gia tộc Nastalai chính diện đáp lại, làm rõ tin đồn thất thiệt…】

【 Trùng trùng quan sát: Đội ngũ diễu hành ngày càng lớn mạnh, trùng đực các hạ, á thư, trùng cái đều có yêu cầu riêng, nhưng lại bị lạnh nhạt trước vương cung, Thống lĩnh Tạ một mình trấn áp, song bạo loạn càng thêm dữ dội, sau khi hùng chủ bị bắt cóc, bản thân chịu nhiều năm bất công, nguyên soái liệu có còn nguyện ý trở lại tinh cầu Trung Ương chủ trì đại cục?… Sự bất công nhà họ Ôn đối với hai đứa con rõ như ban ngày trong phát sóng trực tiếp Biến Hình Ký…】

【 Vương giải trí chồn ăn dưa ruộng dưa: Phốt một bài về vị phó quan chiếm đoạt quân công kia, kẻ thứ ba chen chân vào gia đình trưởng quan, nay một nhà ba trùng hạnh phúc mỹ mãn….】

【 Tiêu điểm tinh tế: Luật hôn nhân hiện hành… làm sao trùng cái tác chiến tiền tuyến duy trì gia đình, giữ được địa vị thư quân, không đội mũ xanh… Quả thật gặp khó khăn… Các các hạ yêu cầu thay đổi pháp luật, quyền lợi của trùng cái cũng cần được chú trọng cao độ… Quyền lợi và nghĩa vụ có ngang bằng hay không, là trọng điểm quan tâm hiện nay…】

【 Tòa án quân sự tinh tế: Thông báo: Dựa vào tin tức gần đây, khởi xướng tố tụng công ích đối với Đại tướng Thư Nhược Hoa, xác minh có hay không hành vi tham công đoạt công, hành vi bại hoại quân phong nghiêm trọng, đề nghị các trùng liên quan sau khi nhận được thông báo mở phiên tòa, kịp thời có mặt…】

【 Giải trí Nhuận Thổ săn chồn ăn dưa: Luận về bi ai của trùng cái cấp cao, vừa sinh ra đã bị gán cho lời tiên đoán đứa con bóng tối, bị anh trai trưởng bám vào hút máu… Muốn cố ý bán ân tình để khống chế con thứ, không ngờ lại chịu báo ứng hiện thế…… Tỉnh lại liền như chó điên cắn trùng khắp nơi……】

Chỉ trong chớp mắt, tin tức như phát điên liên tục được đẩy lên giao diện quang não, Ôn Tinh Lan vừa xem xong tất cả thì phát hiện tài khoản Vương giải trí chồn ăn dưa ruộng dưa và Nhuận Thổ săn chồn ăn dưa giải trí đã bị tố cáo khóa 404, nhưng chưa bao lâu sau, nội dung tương tự do tài khoản khác đăng lại tiếp tục xuất hiện trên quang não của cậu.

Tinh cầu Trung Ương náo nhiệt đến mức khiến trùng đau đầu.

Việt Tư Niên dắt Ôn Mặc Ý đi tới, lặng lẽ chờ Ôn Tinh Lan xem xong tin tức, Ôn Tinh Lan xoa giữa mày, nhìn về phía hùng chủ.

Việt Tư Niên bỗng nhiên quỳ một gối xuống, Ôn Mặc Ý đưa cho anh một chiếc hộp nhung đen nhỏ, Việt Tư Niên mở hộp ra, nửa nâng lên đưa về phía Ôn Tinh Lan.

Đôi mắt xanh của Ôn Tinh Lan mở to, vẻ mặt ngơ ngác, đứng sững tại chỗ không nhúc nhích, không biết hùng chủ muốn làm gì.

“Tiên sinh Ôn Tinh Lan anh tuấn đáng yêu, anh rất thích em, mỗi một ngày ở bên em đều tốt đẹp hơn ngày hôm trước, xin hỏi em có nguyện ý cùng anh đi đến cuối đời không?”

Việt Tư Niên ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm chuyên chú nhìn Ôn Tinh Lan, trong mắt chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của cậu.

“Đương đương nhiên nguyện nguyện ý…” Ôn Tinh Lan nói lắp bắp, thậm chí có chút cà lăm.

Việt Tư Niên lấy chiếc nhẫn từ trong hộp ra, Ôn Mặc Ý phối hợp cầm chiếc hộp rỗng đi, anh chậm rãi đẩy chiếc nhẫn vào tận gốc ngón áp út tay trái của Ôn Tinh Lan, mỉm cười đánh giá một chút.

Rất tốt, vừa khít.

Ôn Tinh Lan bỗng nhiên cũng quỳ một gối xuống, cậu cúi đầu nhìn nhẫn, lại nhìn Việt Tư Niên, vẻ mặt ngốc nghếch:

“Tư Tư Niên các hạ, xin anh nhất định cũng phải cùng em đi hết quãng đời còn lại, còn có kiếp sau, rồi kiếp sau nữa… Em em em chưa chuẩn bị cái này cái này… Nhưng anh không không không được đổi ý…”

Cậu ảo não cắn môi, vốn dĩ Ôn Tinh Lan cũng muốn giống như Việt Tư Niên, trịnh trọng trưng cầu ý nguyện của anh, nhưng vừa mở miệng liền hoàn toàn đi theo con tim.

“Ha Ha! Vĩnh viễn không hối hận.”

Việt Tư Niên nhìn chằm chằm đôi môi bị cắn đến đỏ mọng đầy đặn khác thường của Ôn Tinh Lan, chậm rãi nói:

“Chỗ anh có một tập tục, phải đưa trùng mình thích đi gặp cha mẹ của mình, kết hôn dưới sự chứng kiến của cha mẹ và lời chúc phúc của trùng trong nhà.”

“Anh đã nói rồi, muốn chính thức ở bên em, vì vậy mới chọn hôm nay, trước mặt Tiểu Quỳ và Ôn Mặc Ý, chính thức cầu hôn em.”

Đôi mắt Việt Tư Niên hơi cong lên, nét bi thương thoáng qua rồi biến mất.

Anh lại lấy ra một chiếc nhẫn khác, nắm tay Ôn Tinh Lan để cậu đeo cho mình, rồi đỡ vai cậu đứng dậy, nâng cằm cậu lên, hôn sâu vào đôi môi hơi chu lên vì bị cắn.

Mặt Ôn Tinh Lan đỏ như muốn chín, tay chân mềm nhũn quỳ trên mặt đất, ngón tay khẽ đặt lên eo Việt Tư Niên, theo cảm giác thiếu dưỡng khí ngày càng mạnh, cậu vô thức siết chặt, làm nhăn cả lớp vải trong lòng bàn tay.

Được cứu rồi.

Đôi mắt xanh trong suốt như bầu trời phủ một tầng nước, trùng cái cao một mét chín th* d*c kịch liệt, tựa đầu vào eo bụng trùng đực.

Việt Tư Niên như đang xoa đầu một chú cún nhỏ tựa sát lại, v**t v* mái tóc ngắn màu bạc của trùng cái, chờ Ôn Tinh Lan bình tĩnh lại.

“Tối nay chúng ta kết hôn ngay tại đây đi, Ngài Chim Ruồi làm trùng chứng hôn, Ôn Mặc Ý làm hoa đồng của hai chúng ta, dị thú là khách khứa đến dự.”

Chuyện anh không phải Việt Tư Niên của trước kia, Ôn Tinh Lan sớm đã biết, tuy Ôn Mặc Ý không biết gì, nhưng nhóc rất thông minh, miệng lại kín.

Hôm nay vì tiễn Ngài Chim Ruồi, bọn họ đều mặc âu phục trang trọng, tất cả sinh vật có mặt ở đây sẽ không nghi ngờ cái gọi là tập tục của Việt Tư Niên, cũng sẽ không cảm thấy kỳ lạ vì sao họ lại kết hôn thêm lần nữa.

Hôm nay chính là thời cơ tốt nhất.

Đáng tiếc không mời được Hailen các hạ và Dylan.

Thôi vậy, ít nhất trong hôn lễ với Ôn Tinh Lan, mọi chuyện ở tinh cầu Trung Ương sẽ không quấy rầy bọn họ.

Trước khi đến hoang tinh, Ôn Tinh Lan đã phái quân đoàn số 7 dọn dẹp sạch sẽ trùng của gia tộc Nastalai.

Ôn Tinh Lan còn chu đáo cho xây một căn biệt thự gỗ nhỏ ấm áp, cách đó không xa là ruộng trồng thảo dược trải dài, gần đó có con suối trong vắt tựa vào, men theo suối đi lên chưa đến năm trăm mét chính là nơi Ngài Chim Ruồi an nghỉ.

Cậu để lại một khu vườn nhỏ chưa trồng gì, dự định tìm được loài hoa sao trời mà hùng chủ từng nói rồi sẽ tự tay trồng đầy.

Việt Tư Niên bận rộn nướng thịt, rồi dẫn trùng thân(người thân) hái trái cây, mời những dị thú từng đến xem họ như nai con, gấu mèo… cùng nhau ăn.

Bóng đêm dày đặc, dị thú đã rời đi từ sớm, Ôn Mặc Ý mệt đến mức lộ cả bụng nhỏ nằm nghiêng ngủ.

Cánh của nhóc vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, Việt Tư Niên bôi thuốc lại cho nhóc, chỉ cho phép nhóc con nằm nghiêng ngủ.

Ôn Tinh Lan nấu xong nước nóng, tắm rửa sạch sẽ, lần đầu tiên thấp thỏm chờ Việt Tư Niên.

Cậu không hiểu dũng khí khi tập kích anh trong suối nước nóng hôm trước đã đi đâu mất, bây giờ theo lời hùng chủ, mọi thứ đều phải trân trọng mà đến, cậu quẫn bách đến mức muốn quay người bỏ chạy.

Việt Tư Niên thấy dáng vẻ ấy của cậu, nụ cười dần trở nên xấu xa.

Anh nửa nằm trên giường, mệt mỏi thở dài, “Có hơi mệt.”

Hôm nay không làm được sao?

Cảm giác căng thẳng của Ôn Tinh Lan biến mất, trong lòng dâng lên chút thất vọng, cậu đưa tay qua giúp Việt Tư Niên xoa bóp lưng, vô tình chạm phải thứ gì đó, lập tức cứng đờ.

“Tinh Lan, em có thể tự mình động không?”

Giọng trùng đực mềm mại, “Anh mệt quá, nhưng đã thành ra thế này.”

Việt Tư Niên nói: “Em giúp anh một chút, được không?”