Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 108

Nhà họ Ôn.

Ôn Nguyệt Minh nhận được tin do thuộc hạ truyền đến, Ôn Tinh Lan đã cứu Việt Tư Niên về rồi.

Anh ta thở phào một hơi trong lòng.

Những cứ điểm năm xưa anh ta để lại ở tinh cầu Trung Ương cho Bạch Cốt Tinh Đạo lần lượt bị động dùng đến, sau khi điều tra, quả nhiên là do bộ hạ cũ của anh ta làm.

Sớm muộn gì Tinh Lan cũng tra ra tất cả, chi bằng anh ta thẳng thắn trước.

Anh ta không muốn để Bạch Cốt Tinh Đạo phản chủ được toại nguyện, cũng hoàn toàn không muốn trợ Trụ vi ngược giúp gia tộc Nastalai- kẻ từng ám sát mình bắt được Tư Niên các hạ.

Hơn nữa, suy cho cùng nhà họ Ôn và Ôn Tinh Lan vẫn là châu chấu trên cùng một thuyền.

“Cốc cốc.” Hai tiếng gõ cửa.

“Vào đi.” Cửa thư phòng bị đẩy ra, Ôn Mặc Ý bước vào.

“Mặc Ý, có chuyện gì?” Thần sắc Ôn Nguyệt Minh dịu lại.

Sau khi Việt Tư Niên bị bắt cóc, Ôn Mặc Ý trốn đi tìm hùng phụ, bị ông Ôn đánh ngất mang về, ông Ôn nhân cơ hội đưa Ôn Mặc Ý về giữ lại ở nhà họ Ôn, khi đó Ôn Tinh Lan phân thân không xuể, không thể bận tâm đến Ôn Mặc Ý, nên để nhóc con ở lại nhà họ Ôn.

Ôn Tinh Lan cũng chỉ nói vài câu với Ôn Mặc Ý, cậu tôn trọng suy nghĩ của Ôn Mặc Ý, cậu quyết định giao cho Ôn Mặc Ý tự mình lựa chọn đi theo trùng trưởng thành nào.

Vì hùng phụ bị bắt, Mặc Ý nhỏ bé căm hận sự bất lực của mình, nhóc không muốn làm thư phụ thêm phiền, liền nói với Ôn Tinh Lan rằng mình sẽ ở nhà họ Ôn chờ tin tốt của thư phụ.

“Tiên sinh Nguyệt Minh, con đến để chào từ biệt.”

Ông Ôn đã nhiều lần ép Ôn Mặc Ý đổi cách xưng hô, nhưng Mặc Ý nhỏ bé bướng bỉnh vẫn không đổi, luôn gọi Ôn Nguyệt Minh là tiên sinh.

Cũng vì trong khoảng thời gian ở nhà họ Ôn, Ôn Nguyệt Minh luôn giảng bài cho Ôn Mặc Ý, nên nhóc mới gọi anh ta là tiên sinh.

Dù thiên phú của Ôn Nguyệt Minh không phải đỉnh cấp, nhưng thành tích học tập luôn đứng nhất khóa, Ôn Mặc Ý cũng giống anh ta, thiên phú thân thể chỉ có thể nói là ưu tú chứ không phải thiên tài nhưng đầu óc lại thuộc hạng đầu.

Ôn Nguyệt Minh kiên nhẫn dạy dỗ đứa nhỏ, chờ đợi có thể bồi dưỡng ra chút tình cảm, đợi đến khi nhóc con đổi cách xưng hô, không ngờ lại chờ đến lúc nhóc muốn rời đi.

“Tôi xin lỗi.”

Anh ta đẩy xe lăn đến gần Ôn Mặc Ý.

Việc vận động trị liệu của Ôn Nguyệt Minh đã khôi phục không tệ, nhưng anh ta vẫn thường xuyên ngồi xe lăn di chuyển.

Anh ta cố ý tỏ ra yếu thế trước mặt nhóc, để Ôn Mặc Ý càng muốn thân cận mình.

“Tôi xin lỗi,”

Ôn Nguyệt Minh lặp lại, “Tôi là một thư phụ không đủ tư cách.”

Ôn Mặc Ý lắc đầu:

“Bị thương không phải lỗi của tiên sinh Nguyệt Minh.”

Ôn Nguyệt Minh ngồi trên xe lăn, cúi đầu ở độ cao vừa đủ để nhìn thẳng vào mắt Ôn Mặc Ý, nhóc nghiêm túc nhìn anh ta nói:

“Nhưng tiên sinh Nguyệt Minh có hùng phụ và thư phụ thương yêu, còn thư phụ chỉ có con và hùng phụ thương.”

Báo ứng.

Ôn Nguyệt Minh cười chua chát, tất cả đều là báo ứng.

Anh ta nên cảm ơn Ôn Tinh Lan vì đã không để đứa nhỏ này biết rằng việc anh ta bị thương đến mức này thực ra có thể xem như tự làm tự chịu.

Ôn Nguyệt Minh nhìn tin tức trên quang não nơi cổ tay,

“Bọn họ tới đón con rồi.” Ôn Nguyệt Minh khẽ mỉm cười, giấu đi cảm xúc phức tạp khó tả: “Đi tìm họ đi.”

Ôn Mặc Ý xoay người chạy đi, bóng lưng không giấu được sự vui mừng nhảy nhót, chạy đến cửa quay đầu lại nhìn Ôn Nguyệt Minh, “Cảm ơn tiên sinh Nguyệt Minh mấy ngày qua đã dạy dỗ, tạm biệt.”

Cảm ơn anh ta đã nguyện ý thành toàn cho nhóc.

Ôn Nguyệt Minh vẫy tay, “Mau đi đi, họ chờ con lâu rồi.”

Bóng Ôn Mặc Ý nhanh chóng biến mất ở cửa, Ôn Nguyệt Minh nhìn chằm chằm cánh cửa thật lâu không động, rồi gọi cho ông Ôn: “Hùng phụ, thôi đi.”

“Haizz, sao lại thôi như vậy?” Ông Ôn không cam lòng để Ôn Mặc Ý gặp Ôn Tinh Lan và Việt Tư Niên.

“Cũng phải, con còn trẻ, mang theo nhóc con cũng phiền phức, gả trùng rồi sinh thêm một đứa nữa.”

Ôn Nguyệt Minh cười, “Hùng phụ mau về đi, con như vậy còn gả cho ai nữa, con ở lại bầu bạn với hai vị thôi.”

“Nói bậy gì đó? Con là tốt nhất!”

Ở đầu dây bên kia, ông Ôn lầm bầm rồi nói sẽ quay về, “Hùng phụ đưa con đi vận động trị liệu, đừng nói mấy lời ủ rũ nữa!”

Ôn Nguyệt Minh cười đáp: “Được được được!”

Các phụ phụ có bao nhiêu điều không phải, nhưng đối với anh ta có thể xem như tốt, sai lầm duy nhất là có mình anh ta vẫn chưa đủ, nhưng anh ta làm sao có thể trách những phụ phụ ngu muội ấy?

Bọn họ chỉ là ngu muội, chứ không phải không yêu anh ta.

Vì các phụ phụ, cho dù chính mình là một kẻ cặn bã, anh ta cũng phải sống cho thật tốt.

Ôn Nguyệt Minh nhớ đến Thư Nhược Hoa, trong mắt lóe lên tia tàn nhẫn.

Vì cuộc sống sau này không còn hậu họa, có vài kẻ cặn bã đúng là nên bị diệt trừ.

Thần cung.

Thần quan quỳ trước tượng trùng mẫu, hai tay chắp lại, thần sắc không buồn không vui.

Trước mặt anh ta là một đỉnh lô bằng đồng, trên đó khắc hình chúng sinh quỳ bái trùng mẫu, khói lượn lờ bay lên từ trong lò, hương thơm ngọt đến mức mục rữa lan khắp đại điện.

“Thần quan, mấy ngày nay bệ hạ không thiết triều.”

Ba vị trưởng lão của viện trưởng lão liên tục cầu kiến bệ hạ và thần quan suốt một tuần mà không được, lại không làm gì được Quan chấp chính không biết điều động quân đội từ đâu, đành xông vào thần cung cầu kiến thần quan.

Đại trưởng lão sốt ruột đi qua đi lại.

“Thần quan, ba mươi năm trước chính cậu nói chỉ cần cố ý đảo lộn tiên đoán về hai đứa con nhà họ Ôn, ép cả nhà bọn họ phản bội thì bệ hạ sẽ thuận lợi thu hồi lực lượng đã đánh mất! Nhưng bây giờ hai đứa con nhà họ Ôn từng trùng vẫn đều bình an vô sự!”

Nhị trưởng lão năm xưa bị trọng thương nơi chiến trường, thân thể yếu ớt, co mình ngồi trên đệm hương bồ, tựa lưng vào xà nhà, híp mắt chậm rãi nói:

“Tôi cố ý tung tin, khiến gia tộc Nastalai lầm tưởng hai đứa con nhà họ Ôn là trùng mẫu chuyển thế, quả nhiên lão già kia ra tay, sau đó Ôn Nguyệt Minh gần như chỉ còn là một khối thịt sống không thể động, ở Bạch Tháp chờ bệ hạ, nhưng bệ hạ vẫn không chịu ăn.”

Tam trưởng lão cười lạnh.

“Ông làm việc thất bại còn có gì để nói? Vốn dĩ kế hoạch là để Ôn Tinh Lan biến thành khối thịt đó! Nếu Ôn Nguyệt Minh chết, ông – kẻ phế vật này – có thể ngăn nổi trùng cái cấp S báo thù sao?!”

Ánh mắt nhị trưởng lão như điện, nhìn chằm chằm tam trưởng lão, “Ông nói ai là phế vật?”

Gió thổi qua, dải vải che mắt của thần quan bị thổi tung, bay theo mái tóc vàng, giọng cậu ta vang lên máy móc lạnh lẽo:

“Trên đời vốn không có song tử, các ông chê bệ hạ tuổi nhỏ nên không dám mạo hiểm, nhất định phải dùng máu thịt hai đứa con nhà họ Ôn để hạ thấp nguy cơ phản phệ từ hai mắt trùng mẫu.”

“Bệ hạ sinh ra đã là vương, trời sinh khí độ quân vương, trước luân hồi thà mở rộng tộc đàn nuốt dị tộc dị thú cũng chưa từng nuốt tộc trùng, sau luân hồi bản tính vẫn vậy.”

“Tôi đã vô lực xoay chuyển trời đất, bệ hạ không muốn lặp lại số mệnh luân hồi, các ông tự lo liệu.”

Đại trưởng lão dừng bước, đưa tay định nắm lấy vai thần quan lay mạnh, nhưng nghĩ đến thủ đoạn quỷ thần khó lường của cậu ta, khựng lại rút tay về.

“Vì tên phế vật nhà họ Việt kia, danh vọng Ôn Tinh Lan đang lên như diều gặp gió, nếu cậu ta phát hiện cậu nhúng tay, cậu cũng không có kết cục tốt đâu!”

“Hơn nữa bệ hạ không thu hồi được lực lượng thì làm sao Trùng tộc trở lại cảnh thịnh vượng thời viễn cổ?”

Ông ta càng nói càng phẫn nộ, “Hiện giờ từng kẻ lũ trùng trẻ tuổi kia đều hận không thể quỳ dưới chân trùng đực cầu được làm thư quân!? Nhục nhã cỡ nào!?”

Nhị trưởng lão chậm rãi nói:

“Chúng ta già rồi, không còn quá để tâm những điều đó, trùng mẫu không trở về, thể chất trùng đực các hạ ngày càng suy yếu, đời sau Trùng tộc kém hơn đời trước, cuối cùng sẽ đi đến suy vong định sẵn.”

Tam trưởng lão khoanh tay, lạnh lùng nói:

“Từ khi thần quan tiên đoán đứa con thứ hai đời này của nhà họ Việt sẽ là hạt giống cải cách, viện trưởng lão chúng ta đã nhìn chằm chằm Ngài Chim Ruồi sinh ra Việt Tư Niên trong phòng thí nghiệm, nhân lúc anh ta thành niên dụ dỗ nhà họ Việt động tay động chân vào mũ trò chơi nhưng thất bại, gia tộc Nastalai phái trùng nhổ cỏ tận gốc, vẫn thất bại! Từ khi sinh ra đến khi trưởng thành, theo dõi không chớp mắt cũng vô dụng.”

Ông ta nhắm mắt, kiềm chế cảm xúc, “Để không kéo dài huyết mạch trùng cái cấp S của Ôn Tinh Lan khiến lực lượng trùng mẫu giảm đi, chúng ta cố ý ban lợi ích cho nhà họ Việt, nuôi phế trùng đực các hạ cấp F, còn dùng hôn phối khống chế anh ta, vậy mà vẫn không như mong muốn! Còn nghi ngờ nhiều năm như vậy chẳng lẽ hạt giống cải cách chỉ là giả? Chỉ là một trùng đực các hạ nhỏ bé?!”

Đại trưởng lão tức giận quát: “Đừng nói chuyện đó nữa! Đứa con Ôn Mặc Ý của Ôn Nguyệt Minh là sao?!”

Nhị trưởng lão vẫn bình thản: “Dù sao cũng phải để lại một huyết mạch cho nhà họ Ôn, nếu không sau này ai còn dám làm việc cho viện trưởng lão? Ôn Nguyệt Minh chỉ là cấp A, trùng cái cấp A không chỉ có mình anh ta, huyết mạch trùng mẫu trên người anh ta loãng, mất đi một ít cũng không sao.”

Tam trưởng lão cười nhạo: “Ha ha, từ đầu đã coi hai đứa con nhà họ Ôn là tế phẩm, cuối cùng nhất định kết tử thù, ngươi còn ảo tưởng báo đáp gì?”

Nhị trưởng lão chắp tay vào tay áo, “Cũng là để những trùng làm việc khác nhìn vào, làm việc không nên tuyệt tình.”

Ông ta mở mắt híp, lộ ra tròng mắt xanh nhạt, “Phong cách hành động của bệ hạ như vậy, có khi huyết mạch trùng mẫu sẽ tiêu vong, ít nhất còn có Ôn Mặc Ý, trên người vẫn còn truyền thừa trùng mẫu.”

Ông ta thất thần nhìn tượng trùng mẫu, “Ôn Mặc Ý quan hệ tốt với hạt giống cải cách, biết đâu đó là một con đường ra cho Trùng tộc.”

Nhị trưởng lão tiếp tục chậm rãi nói: “Tôi đã suy nghĩ rất lâu về chỉ thị của bệ hạ.”

Đại trưởng lão chờ mãi, nhị trưởng lão đột nhiên im lặng, ông ta sốt ruột đến mức đi vòng quanh, ghé sát hỏi, “Nghĩ ra gì rồi? Nói đi!”

Tam trưởng lão nhíu mày: “Ông ta thích câu trùng, ông đúng là không có đầu óc, lại trúng kế!”

“Bệ hạ không muốn đặt vận mệnh Trùng tộc lên lưng một trùng gánh vác,” Nhị trưởng lão nói chậm từng chữ, suy nghĩ kỹ càng, “Tôi không cho rằng bệ hạ muốn từ bỏ Trùng tộc, nghĩ kỹ lại cũng có vài phần đạo lý.”

“Đạo lý gì?! Đạo lý gì!”

Thần quan vốn im lặng như tượng bỗng bò tới, nước mắt máu không tiếng động nhuộm đỏ dải vải trắng che mắt.

“Y muốn vứt bỏ con dân của mình… y che chở phản đồ đáng chết…”

Thần quan vừa khóc vừa cười, giọng như quỷ khóc.

Nhị trưởng lão bị ồn ào đến đau đầu, nhắm mắt không nói.

Tam trưởng lão trực tiếp bịt miệng thần quan, ra hiệu nhị trưởng lão nói thẳng.

“Sợ cải cách chẳng qua là vì không biết sau cải cách sẽ thế nào, để một trùng gánh vận mệnh, nguy hiểm quá lớn cũng quá vất vả, còn nếu tất cả trùng cùng gánh, dù một trùng chết, cũng sẽ không ảnh hưởng tới vận mệnh tập thể của Trùng tộc.” Nhị trưởng lão gật đầu từng chút một, bệnh cũ năm xưa hành hạ, suy nghĩ quá nhiều khiến ông ta bắt đầu buồn ngủ.

“Thì ra ông muốn nói cái này!” Đại trưởng lão cười giận dữ.

“Có thể giải quyết được gì? Việt Tư Niên có thể giải quyết vấn đề sinh sản sao? Có thể giải quyết vấn đề thể chất trùng đực suy yếu sao? Có thể giải quyết việc chất lượng đời sau Trùng tộc ngày càng kém đi sao?”

“Bây giờ tinh cầu Trung Ương loạn thành một đống, bệnh trùng Bạch Tháp chạy tán loạn khắp nơi, trùng đực các hạ xuống đường thị uy, trong vương cung chỉ có một con chó săn của bệ hạ canh giữ, tinh vực Viễn Chinh thì dị tộc xâm lấn, Việt Tư Niên còn công bố cái thứ đồ bỏ thay thế tin tức tố trùng đực kia khiến á thư và trùng cái cũng không chịu yên mà làm loạn!”

“Quân cảnh vệ bắt trùng đực các hạ gây rối đã nhét đầy ngục giam tinh cầu Trung Ương, còn phải chuyển hàng loạt đến ngục giam tinh hệ! Chi phí quản lý lớn cỡ nào! Riêng chi phí tu sửa Bạch Tháp đã tiêu hao hơn nửa tài chính đế quốc! Tên Quan chấp chính kia lại chỉ biết làm phiền bệ hạ!”

Đại trưởng lão thở hổn hển, quay đầu trừng thần quan.

“Cậu muốn thi chú giết Quan chấp chính! Chú ra cái gì?! Chú xong tên đó thì bệ hạ bị tên đó giam lỏng! Bây giờ vương cung rốt cuộc là của ai?! Tôi là một trong ba nguyên lão vương triều gia tộc Quân mà còn không thể vào cung yết kiến bệ hạ!”

Ông ta tiến lên túm cổ áo nhị trưởng lão.

“Tôi đợi gần trăm tuổi mới đợi được trùng mẫu chuyển thế! Ông có ý gì!? Ông muốn từ bỏ trùng mẫu trở về! Phản bội tâm huyết cả đời của tôi!!!”

Nhị trưởng lão bị siết đến xanh mặt, suýt ngất, tam trưởng lão cười nhạo, đại trưởng lão buông tay rồi tiếp tục gào lên:

“Toà án quân sự và hiệp hội bảo hộ trùng đực chật kín trùng đòi cải cách mỗi ngày! Mỗi cánh cổng vương cung đều bùng phát bạo loạn nhỏ bất cứ lúc nào! Gia tộc Nastalai gửi thư cầu cứu liên tục! Trùng thực nghiệm của họ sắp cạn, mỗi ngày đều có trùng tấn công lãnh địa gia tộc của họ!”

“Ông vô năng cuồng nộ cái gì? Chẳng phải dị tộc xâm lấn là do Nastalai giở trò sau lưng sao?” Tam trưởng lão trợn mắt. “Bệ hạ không phải rối gỗ của chúng ta, chỉ riêng chuyện Ôn Nguyệt Minh đã nhìn ra, ông muốn anh ta chết, nhưng bệ hạ lại muốn dùng anh ta, ông tưởng những mầm mống ban đầu của Bạch Cốt Tinh Đạo trong vương cung từ đâu ra.”

Ông ta trầm giọng:“Năm đó vì sao xảy ra ngoài ý muốn, khiến Ôn Nguyệt Minh biến thành khối thịt sống không thể động chứ không phải Ôn Tinh Lan?”

“Sau sự kiện Bạch Cốt Tinh Đạo, tôi sai trùng điều tra, tự nhiên rõ ràng.”

“Vì Ôn Nguyệt Minh làm việc cho bệ hạ, anh ta mới là thủ lĩnh thật sự của Bạch Cốt Tinh Đạo, làm việc đen cho bệ hạ, đáng tiếc lòng trùng khó dò, anh ta muốn tính kế một ân tình với Ôn Tinh Lan, không ngờ bị phó quan bán đứng, ngược lại tự hại mình.”

“Cuối cùng phó quan Thư Nhược Hoa của Ôn Nguyệt Minh chiếm đoạt quân công lên thành đại tướng, dùng tài vật phi thuyền năm đó, lấy danh nghĩa Bạch Cốt Tinh Đạo đầu cơ trục lợi, trả nợ cho em trai, còn gả cho vị hôn phu của Ôn Nguyệt Minh, cùng năm đó đã sinh nhóc con, đủ thấy hai trùng sớm thông đồng.”

“Vậy nên bệ hạ căn bản không làm theo ý chúng ta, một trùng mẫu không chịu bị khống chế thật sự có thể đi theo kế hoạch sao?”

“Ngài từng chịu thiệt từ tổ tiên gia tộc Nastalai, nay lại chịu thiệt từ chó hoang nhặt ở khu lưu lạc, tắm hai lần trên cùng một dòng sông, tôi không hiểu vì sao, nhưng tôi không còn thời gian chờ.”

Tam trưởng lão im lặng hồi lâu, nhìn đôi tay đầy đốm tuổi già.

“Khi còn nhỏ tôi từng chịu ân huệ trùng mẫu, luôn muốn báo đáp, nhưng bệ hạ không hưởng thụ, vậy chi bằng thuận theo ý chí ngài, xem Trùng tộc sẽ có tương lai thế nào, sau đó tôi sẽ tự trả giá cho mọi sai lầm mình làm vì tâm nguyện.”

Nhị trưởng lão khẽ tiếp lời:

“Giờ muốn trùng mẫu trở lại cũng vô ích, chuyện đã đến nước này. Dù trùng mẫu có lập trùng thừa kế theo chế độ đế chế cũng vẫn sẽ không ổn định được thời cuộc hiện nay, chi bằng cúi đầu liên hợp Ôn Tinh Lan, đánh vào hoàng cung trấn áp Bạch Cốt Tinh Đạo, bắt lại bệnh trùng Bạch Tháp bỏ trốn, thống kê ý nguyện cải cách của dân chúng, điều chỉnh hợp lý để bình ổn dân oán.”

Đại trưởng lão rơi lệ.

“Bệ hạ còn ở trong cung, đánh vào thế nào?”

Ông ta nhìn nhị trưởng lão, tam trưởng lão, rồi nhìn thần quan đang im lặng rơi lệ.

“Các ông nhìn bệ hạ lớn lên mà!”

“Đại trưởng lão đừng vậy, chuyện này còn phải thương lượng với Ôn Tinh Lan, có đánh vào hay không còn phải xem ý nguyên soái.”

Tam trưởng lão thở dài, buông thần quan, xoay người rời đi.

Đại trưởng lão đạp đổ lư hương, mắng vài câu rồi bỏ đi.

Nhị trưởng lão cúi nhìn thần quan ngã trên đất, dựng lại lư hương, khẽ hỏi:

“Thần quan, nếu chúng ta không chuyện gì cũng tính kế vận mệnh thì có đi đến hôm nay không?”

Ông nhớ đến tiểu bối Hailen của mình, lại ho khan hỏi:

“Hạt giống cải cách chỉ có đứa con thứ hai của nhà họ Việt sao?”

“Tiên đoán xảy ra chẳng lẽ không phải do chính chúng ta thúc đẩy? Trước sự kiện mũ trò chơi, Việt Tư Niên vẫn là một đứa trẻ thành thật, hiện anh ta còn là Việt Tư Niên khi xưa sao? Hay anh ta của hiện giờ chính là sản phẩm do chúng ta tạo ra?”

Ông ta nuốt xuống một ngụm máu, tròng mắt xanh như phủ bụi.

“Tôi thường nghĩ, nghĩ mãi, càng làm nhiều càng sai nhiều, tất cả như báo ứng.”

Nhị trưởng lão thở dài, lấy áo khoác phủ lên thần quan.

“Thân thể cậu yếu đến vậy, đừng nghĩ ngợi nữa.”

Thần cung lại chỉ còn thần quan.

Lư hương được dựng lại nhưng không còn ai có tâm tình đốt hương cho trùng mẫu.

Tro hương đổ ra vẫn thơm nồng.

Thần quan run rẩy, vuốt ngón chân tượng trùng mẫu, kéo dải vải che mắt xuống, đôi mắt trắng đục trống rỗng nhìn tượng.

Cuối cùng, cậu ta vẫn không nhìn thấy gì.

Tính tận thiên cơ, chịu trời phạt, lại chẳng thu được gì, Trùng tộc vẫn đi đến vận mệnh định sẵn.

Thần quan kéo đôi chân dị dạng teo nhỏ, c** q**n áo, th*n th* tr*n tr**, bôi tro hương lên mình.

Cậu ta rưới dầu hương lên từng góc.

Dùng hai tay kéo thân thể, cuộn mình trong lòng tượng trùng mẫu, hoàn tất mọi bước, cậu ta th* d*c, nghỉ thật lâu rồi bắt đầu hát:

Lấy tôi làm tế, tín đồ trung thành nhất của ngài;

Sứ giả của thần cuối cùng trở về bên thần;

Hoa tử kinh nở rộ trên tay chân tôi;

Máu tươi dẫn đường cho tôi;

Tơ nhện quấn lấy tôi hòa làm một…

Cậu ta châm diêm, ném xuống đất, lửa bùng lên theo dầu hương, hương nồng ngập phòng.

Thần quan mỉm cười ngọt ngào, tr*n tr**ng ôm chặt tượng trùng mẫu, trong nghẹt thở đi về một thế giới khác.

Cậu ta không thể chấp nhận trùng mẫu hiện tại, cậu ta muốn đến đời sau tìm trùng mẫu chân chính.