Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 107

Con ngươi của Việt Tư Niên lăn nhẹ dưới mí mắt, anh khẽ nâng mí lên nhìn chằm chằm những cánh hoa vụn nát trên mặt đất, rồi chuyển ánh mắt sang Charles.

“Charles, chủ trùng mới mà cậu đang cống hiến sức lực thật sự sẽ cho cậu thứ cậu muốn sao?”

Tốc độ nói của anh rất chậm, như thể đã mệt mỏi đến cực hạn.

“Từ Nhiên, thuộc hạ của cậu cho rằng cậu ta chỉ đục thủng cánh của một đứa nhỏ trùng cái mà thôi, trùng cái không đáng tiền, hơn nữa còn không phải con ruột của tôi.”

Địa lao âm u lạnh lẽo, cả người Việt Tư Niên ướt đẫm hơi nước, anh bỗng thấy cực lạnh, răng gần như run lên, nhưng vẫn cố nhịn.

“Thuộc hạ của cậu là trùng cái, lại tự mình khinh thường trùng cái.”

“Thậm chí còn lấy mạng Tiểu Quỳ và thủ đoạn hạ lưu để uy h**p tôi giao phương thuốc ra.”

Charles quỳ trên đất run rẩy dữ dội, Từ Nhiên mím chặt khóe môi.

“Dùng phương thức không chính nghĩa có thể đạt được chính nghĩa thật sự sao?”

“Gió đông thổi bạt gió tây, gió tây áp đảo gió đông, trùng đực đắc thế thì bắt nạt trùng cái, trùng cái đắc thế thì bắt nạt trùng đực.”

Việt Tư Niên nâng mi, nhìn lên đám trùng trước mặt từ dưới, rõ ràng là tư thế ngước nhìn, lại khiến người ta có ảo giác như đang bị anh nhìn xuống.

“Kẻ thù của các cậu là trùng đực thật sao?”

“Tôi đã suy nghĩ rất lâu.”

Giọng anh như tiếng nhị hồ bị kéo căng đến cực hạn, khàn đặc mà bi thương.

“Tôi đã nghĩ rất nhiều cách, từ chữa trị bệnh cho các cậu đến chữa lành tâm hồn các cậu, cuối cùng mới phát hiện đế quốc này mới là thứ cần được chữa trị nhất.”

“Tôi không sợ máu tươi làm bẩn vạt áo mình, vạt áo của tôi không đáng nhắc tới.”

Hàng mi nặng nề rũ xuống, anh tựa vào song sắt lạnh lẽo, khẽ nói: “Tôi sợ trọng lượng của những giọt máu đó.”

“Sẽ có bao nhiêu kẻ vô tội chết trong cuộc cải cách này? Những trùng tôi đã chữa khỏi sẽ chết dưới danh nghĩa cải cách mà các cậu gọi là tự do sao?”

Bên ngoài địa lao, xa xa truyền đến tiếng trẻ con cười đùa, có lẽ nơi này là khu dân cư bình dân của tinh cầu Trung Ương.

Việt Tư Niên khẽ mỉm cười, nghiêng đầu lắng nghe rồi bình tĩnh nói: “Từ Nhiên, tôi sẽ công bố phương thuốc.”

“Nhưng tuyệt đối không để Bạch Cốt Tinh Đạo làm chuyện này, tôi không thể tin tưởng những trùng không có lòng từ bi ngay cả với trẻ con.”

Từ Nhiên nhíu mày biện giải, “Tư Niên các hạ, tôi không thể quản chặt từng thuộc hạ, ít nhất bọn họ đã hoàn thành nhiệm vụ.”

“Nếu không phải thật sự không hiểu sổ khám bệnh của Tư Niên các hạ, chúng tôi sẽ không đi đến hạ sách này.”

“Bạch Cốt Tinh Đạo thu nhận rất nhiều trùng bên lề xã hội, có tổ chức này, bọn họ mới có chốn dung thân.”

“Đương nhiên chúng tôi không thù hận toàn bộ trùng đực, Bạch Cốt Tinh Đạo chỉ muốn diệt trừ những trùng đực như gia tộc Nastalai.”

Khóe môi Việt Tư Niên khẽ động, anh nhẹ giọng nói: “Cho tôi thời gian suy nghĩ.”

“Để tôi gặp Tiểu Quỳ trước.”

Việt Tư Niên kéo chặt áo choàng lông cừu trên người, chậm rãi xoa ấn huyệt vị hạ sốt.

Sau lần nói chuyện đó, Từ Nhiên không cho phép trùng cái trước kia tiếp tục trông giữ anh nữa, còn sai trùng mang đến đầy đủ đồ dùng sinh hoạt.

Trùng trông giữ mới nói với anh, hôm nay anh có thể gặp Tiểu Quỳ.

Ánh nắng xuyên qua lỗ thông khí nhỏ bên mép nóc nhà, chậm rãi di chuyển về phía chân tường.

“Tư Niên các hạ, Ngài Chim Ruồi tới.”

Bởi vì Việt Tư Niên từng dựa vào y thuật để trốn thoát nhiều lần, sau khi đưa Tiểu Quỳ vào, trùng trông giữ không mở cửa nhà giam, chỉ đứng xa ngoài cửa, để hai trùng cách song sắt gặp nhau.

Lần trốn chạy trước, Ngài Chim Ruồi tự ý quyết định, lấy thân mình làm mồi nhử dẫn dắt truy binh, khiến cả người đầy vết thương.

Việt Tư Niên phát hiện Ngài Chim Ruồi dẫn truy binh đi, quay lại cứu viện, khiến cả hai lại bị bắt.

“Tiểu Quỳ, đau không?”

Ngón tay lạnh của Việt Tư Niên khẽ xoa đầu Tiểu Quỳ.

Ngài Chim Ruồi chớp mắt lắc đầu, vùi mặt vào lòng bàn tay Việt Tư Niên làm nũng, rồi bỗng phun ra một vật có góc cạnh.

Là chìa khóa.

Tiểu Quỳ thật lợi hại.

Một tiếng động lớn đột nhiên vang lên, trùng trông coi vội vàng chạy tới xem xét, Việt Tư Niên nhân cơ hội mở cửa nhà giam.

“Da Đen!”

Việt Tư Niên nhìn thấy trùng quen thuộc, ánh mắt bừng sáng, là Tinh Lan đến rồi sao?

Da Đen lao tới cực nhanh, Ngài Chim Ruồi bỗng nhiên nhào vào người Việt Tư Niên.

Tiếng lưỡi dao mỏng đâm vào thịt vang lên khẽ khàng.

“Hùng chủ!” Ôn Tinh Lan theo sát phía sau xông vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đồng tử co rút, tiến lên đè chặt Da Đen xuống.

Thân thể Ngài Chim Ruồi mềm nhũn trượt xuống, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn nở nụ cười ngây thơ.

“Lần này Tiểu Quỳ làm được rồi, bảo vệ tốt bé cưng.”

Nước mắt trào ra từ khóe mắt Việt Tư Niên, như thể anh hoàn toàn không nhận ra, anh đè chặt miệng vết thương,

“Hòm thuốc! Đưa tôi hòm thuốc!”

Anh lần theo huyệt vị ấn xuống, tốc độ máu chảy dần chậm lại.

Nhưng Ngài Chim Ruồi vốn đã là vật thí nghiệm bị chà đạp đến tàn tạ, lại vì dẫn Việt Tư Niên bỏ trốn mà cả người đầy thương tích, giờ còn bị Da Đen đâm một dao trúng tim.

Không thể cứu vãn.

Ngài Chim Ruồi lắc đầu, cười nói: “Tư Niên đừng khóc.”

Việt Tư Niên không tin, không thể nào là không thể cứu.

Không biết ai đã trả lại hòm thuốc mà Bạch Cốt Tinh Đạo lấy đi cho anh, Việt Tư Niên điên cuồng châm cứu, cố giữ lấy mạng sống của Ngài Chim Ruồi.

Ngài Chim Ruồi nhẹ nhàng đặt tay lên mặt Việt Tư Niên, “Tiểu Quỳ thích Tư Niên cười nhất, đừng khóc.”

Bàn tay ông ta buông xuống, khẽ đè lên tay Việt Tư Niên ngăn anh tiếp tục châm cứu, lắc đầu nói,

“Tiểu Quỳ buồn ngủ rồi, Tư Niên ở bên Tiểu Quỳ đi vào giấc ngủ nhé.”

Trong mắt Việt Tư Niên ngấn lệ, miễn cưỡng nở nụ cười, “Cảm ơn Tiểu Quỳ đã bảo vệ Tư Niên, Tiểu Quỳ là giỏi nhất.”

Ngài Chim Ruồi vui vẻ cười, trên mặt hiện lên sắc đỏ hồng rạng rỡ, như ánh hồi quang phản chiếu, đẹp đẽ đáng yêu.

Việt Tư Niên không kìm được nghẹn ngào: “Xin lỗi, xin lỗi…”

Anh không phải Việt Tư Niên thật sự mà ông muốn bảo vệ, lại còn để ông phải đánh đổi bằng mạng sống.

“Tôi không phải…Tư Niên thật sự.”

Ngài Chim Ruồi giơ tay, chậm rãi vuốt từ đỉnh đầu Việt Tư Niên xuống,

“Không phải bé cưng, vẫn thích Tư Niên.”

Cả đời ông ta ngây thơ mờ mịt, nhưng trực giác lại kinh trùng.

“Tư Niên cũng thích Tiểu Quỳ.”

Việt Tư Niên áp mặt vào lòng bàn tay Ngài Chim Ruồi, không ngừng rơi nước mắt.

“Tiểu Quỳ cố thêm chút nữa được không?”

Ngài Chim Ruồi rất lưu luyến, không nỡ tắt thở, đau đến mức không chịu nổi nhưng vẫn nhẫn nại, ánh mắt dừng trên gương mặt Việt Tư Niên thật lâu:

“Chỉ có Tư Niên tặng Tiểu Quỳ hoa.”

Việt Tư Niên không chịu từ bỏ, anh lấy viên thuốc đặc hiệu nhét vào miệng Ngài Chim Ruồi.

Ngài Chim Ruồi ngoan ngoãn ngậm lấy nuốt xuống, mi mắt cong cong, mơ màng nhìn lên không trung, ánh mắt dần mất tiêu cự.

“Hoa à… thật đẹp.”

“Bé cưng, Tiểu Quỳ hơi đau thật.”

“Cảm ơn bé cưng.”

Bàn tay thon dài tinh tế của ông ta vô lực rơi xuống, hàng mi dày lặng lẽ khép lại, khuôn mặt như còn sống.

Im lặng kéo dài.

Ôn Tinh Lan thậm chí không dám quấy rầy Việt Tư Niên, cậu siết chặt cằm Da Đen, không cho cậu ta phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Vô số hình ảnh lướt qua trong đầu Việt Tư Niên, nhưng chẳng lưu lại điều gì.

Lúc đầu anh hận y thuật của mình không đủ cao minh, không thể cải tử hoàn sinh, nhưng về sau, anh không còn hận gì nữa.

Việt Tư Niên quỳ bên Ngài Chim Ruồi một lúc lâu, rồi đứng dậy, không có máu lưu thông nên chân hơi tê, anh lảo đảo hai bước rồi lấy lại thăng bằng.

Ôn Tinh Lan đè Da Đen xuống đất, im lặng chờ Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên nhặt khẩu súng năng lượng rơi trên đất của Da Đen, bước tới, lặng lẽ nhìn cậu ta, nhìn rất lâu, đến khi Da Đen không chịu nổi quay mặt đi.

Cậu ta là trùng cái thoái hóa do gia tộc Nastalai cố ý tạo ra, dùng để thử nghiệm giới hạn thoái hóa từ trùng cái đến á thư, cậu ta không biết mình là vật thí nghiệm, chỉ nghĩ mình suy dinh dưỡng, trong thời gian ở Bạch Tháp, Tư Niên các hạ thường xuyên cho cậu ta thuốc bổ.

Ban đầu, cậu ta không tin tưởng Tư Niên các hạ, sau đó thử uống, quả thực có tác dụng, có thể khôi phục chút ít trạng thái trùng hóa.

Da Đen lợi dụng chút thiên phú chủng tộc vừa khôi phục ấy, giấu chủy thủ trong bóng tối của trùng hóa, tiếp cận Tư Niên các hạ.

Dù sao trùng không vì mình, trời tru đất diệt.

Cậu ta không ngờ Ngài Chim Ruồi cảnh giác đến vậy.

Cậu ta chỉ muốn sống.

“Tư Niên các hạ, tôi… không có lựa chọn…”

Răng Da Đen run lên bần bật, va vào nhau phát ra âm thanh chát chúa.

Gia tộc Nastalai cấy chip trong não cậu ta, nếu không hoàn thành nhiệm vụ hoặc tiết lộ thông tin liên quan, sẽ tự động phóng điện mạnh, thiêu cháy não cậu ta.

Việt Tư Niên giơ súng lên, chĩa vào trán Da Đen,cả người cậu ta run rẩy không ngừng, cậu ta chưa từng nghĩ Tư Niên các hạ sẽ đích thân xử quyết mình, cậu ta vẫn ôm chút ảo tưởng rằng trùng đực các hạ sẽ nhân từ nương tay.

“Trùng đứng sau giật dây, các hạ… giữ, giữ lại mạng tôi, mới, mới có thể biết…”

Ôn Tinh Lan lo lắng nhìn Việt Tư Niên, nhưng anh khẽ mỉm cười với cậu.

Da Đen cố sức giãy giụa, nhưng bị Ôn Tinh Lan đè chặt, giọng Việt Tư Niên trẻ trung mà lạnh lùng tuyên án:

“Tội không thể tha.”

Anh không muốn nghe những lời biện giải vô vị đó, ai cũng có nỗi khó xử, nhưng khó xử thì có thể dùng mạng trùng khác để thành toàn cho mình sao?

“Tư.”

Tia năng lượng ánh sáng xuyên qua giữa trán Da Đen, mắt cậu ta như muốn nứt ra, tơ máu bò kín lòng trắng, làn da đen ánh lên sắc xanh lạnh lẽo.

Ôn Tinh Lan như ném đi thứ gì dơ bẩn, buông tay ra, thi thể Da Đen nặng nề đổ xuống đất.

Trước giờ Việt Tư Niên luôn cho kẻ khác đường sống, đây là lần đầu tiên anh cho trùng khác cái chết.

Anh từng không muốn hòa nhập thật sự vào thế giới Trùng tộc đẫm máu và tàn nhẫn này, từ chối gánh lấy trọng lượng sinh mệnh của một giống loài có trí tuệ.

Cho đến hôm nay.

Cho đến hôm nay.

Việt Tư Niên nắm chặt súng năng lượng ánh sáng, có một khoảnh khắc cảm thấy hai tay mình đầy mùi máu tanh.

“Lẽ ra tôi nên làm vậy từ sớm.” Việt Tư Niên lẩm bẩm.

Nếu sớm làm vậy, anh đã có thể sớm chạy trốn cùng Ngài Chim Ruồi.

Hoặc sớm công bố phương thuốc, mặc kệ sống chết của những trùng khác, có lẽ đã không lan thành tai họa như vậy, để Ngài Chim Ruồi vì anh mà chết.

Anh không nên tin Da Đen, Ngài Chim Ruồi chết vì sự tin tưởng không có giới hạn của anh.

Ôn Tinh Lan ôm Việt Tư Niên vào lòng, “Hùng chủ, anh đã làm rất tốt.”

Cậu vừa đau lòng vừa thầm vui, Ôn Tinh Lan vẫn luôn sợ rằng một ngày nào đó Việt Tư Niên sẽ giống như cách anh đến nơi này mà đột nhiên rời đi.

Ôn Tinh Lan từng nghe Việt Tư Niên nói, nơi anh đến rất hòa bình, dân thường thậm chí cả đời chưa từng thấy chiến tranh.

Cậu rất sợ Tư Niên các hạ sẽ chán ghét nơi này, muốn quay về.

Ôn Tinh Lan thầm chắc chắn: Bây giờ Tư Niên các hạ sẽ không quay về nữa.

Khi anh bóp cò súng, anh đã hoàn toàn từ bỏ thế giới hòa bình kia, lựa chọn đối mặt với thế giới Trùng tộc lạnh lẽo tàn khốc.

Việt Tư Niên dần lấy lại bình tĩnh trong tiếng tim đập của Ôn Tinh Lan, anh nhìn đôi tay vẫn trắng sạch của mình, khẽ siết chặt.

Anh vỗ nhẹ cánh tay Ôn Tinh Lan, cậu buông tay ra, Việt Tư Niên cúi người bế thi thể Ngài Chim Ruồi lên.

“Đi thôi, tôi đưa ông về nhà.”

Ôn Tinh Lan đưa Việt Tư Niên rời đi, Việt Tư Niên bỗng bật cười:

“Tinh Lan, tóc ngắn cũng đẹp.”

Mái tóc ngắn càng làm nổi bật ngũ quan như đao khắc rìu đục của Ôn Tinh Lan, toát ra khí chất hoàn toàn khác Ôn Nguyệt Minh…

“Đó là sự chinh chiến sa trường đầy máu lửa suốt nhiều năm, cùng với ý chí kiên cường bảo vệ một phương tinh vực.

Ôn Tinh Lan cười đáp: “Hùng chủ, khi đi học em vẫn để kiểu tóc này.”

Hơn nữa còn có thể lộ ra hình xăm ở cổ do các hạ khắc cho mình, đóa hoa sao trời mỹ lệ kéo dài bất tận.

Việt Tư Niên nhìn chăm chú thêm lần nữa, đường nét mặt mày Ôn Tinh Lan cứng cỏi và kiêu ngạo hơn Ôn Nguyệt Minh, mái tóc mái tỉa ngắn càng làm nổi bật cá tính ấy.

“Vậy chắc chắn anh sẽ bị em mê hoặc.”

Việt Tư Niên nói rất nhanh, như cố dời sự chú ý khỏi nỗi đau mất Ngài Chim Ruồi:

“Hồi niên thiếu, người anh ngưỡng mộ nhất là đàn anh lớn tuổi phản nghịch, có lẽ vì anh quá ngoan.”

Trong lòng Ôn Tinh Lan lo lắng cho Việt Tư Niên, nhưng nụ cười trên mặt càng sâu hơn:

“Vậy thì thật vinh hạnh, nếu khi đi học em quen các hạ, em sẽ không muốn làm đàn anh của anh, có lẽ anh phải chịu đựng em theo đuổi không buông.”

Sắc mặt Việt Tư Niên tái nhợt, thi thể Ngài Chim Ruồi rất nặng, đôi cánh dài mất đi sự điều khiển của chủ nhân kéo lê trên mặt đất, anh không muốn nhờ ai giúp, chỉ tự mình ôm chặt.

Anh tưởng tượng một chút cảnh trường học của Trùng tộc, cười nói: “Thật tốt, đáng tiếc trùng đực không thể học chung với trùng cái.”

Việt Tư Niên vốn chỉ muốn phát huy đông y, nhưng những trùng này lại dùng mọi thủ đoạn để lợi dụng anh, làm tổn thương anh và những trùng bên cạnh anh, anh không muốn tiếp tục mặc trùng làm thịt.

Bọn họ muốn phương thuốc, anh sẽ công bố phương thuốc.

Thiêu đốt đi, thế giới này.

Dựng nên trật tự mới trong biển lửa.