Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 106
Ôn Nguyệt Minh biết kẻ bắt cóc Tư Niên các hạ là Bạch Cốt Tinh Đạo.
Anh ta biết từ bao lâu rồi?
Dẫn chính mình rời khỏi tinh cầu Trung Ương cũng là Bạch Cốt Tinh Đạo sao?
Bạch Cốt Tinh Đạo có thể điều động tộc phù du sao?
Ôn Tinh Lan lập tức triệu tập trùng tay, thẳng đến địa điểm được đánh dấu trên bản đồ mà đi.
Trước tiên phải tìm được hùng chủ.
Cậu không muốn nghĩ thêm bất cứ chuyện gì liên quan đến Ôn Nguyệt Minh nữa.
“Tinh……”
Trịnh Thành Phong hoảng hốt như nhìn thấy Ôn Tinh Lan của thuở niên thiếu, buột miệng suýt nữa gọi tên đối phương, nhưng Ôn Tinh Lan không mang theo chút cảm xúc nào liếc ông ta một cái.
Năm đó ông ta nhận nhầm trùng cứu mạng, hiện giờ lại vì si mê Ôn Nguyệt Minh mà bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để cứu Việt Tư Niên, lúc này đối diện ánh mắt của Ôn Tinh Lan, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác không còn chỗ dung thân.
Trong đáy mắt Ôn Tinh Lan kết thành băng giá, dung mạo lạnh lẽo, cánh nâng lên, một trận gió ập đến, chớp mắt đã biến mất trước mặt Trịnh Thành Phong.
Cậu chưa từng đặt bất kỳ kỳ vọng nào vào Trịnh Thành Phong, nên tự nhiên cũng không cảm thấy thất vọng, càng không có cái gọi là cảm xúc trách cứ.
Trịnh Thành Phong khựng lại, cúi đầu đứng tại chỗ, mái tóc xoăn màu ám kim che khuất mặt mày, không nhìn rõ biểu cảm.
Rất lâu sau, ông ta như không có chuyện gì xảy ra, bước vào thư phòng của Ôn Nguyệt Minh.
“Này……” Khắp nơi đều là những sợi tóc bạc bay phất phới.
Đây là tóc của Ôn Tinh Lan?
Đã xảy ra chuyện gì?
“Nguyệt Minh…” Sao ngài lại khóc?
Trịnh Thành Phong quỳ một gối bên cạnh xe lăn, cúi đầu khẽ hôn lên vạt áo của Ôn Nguyệt Minh rồi ngẩng đầu nhìn đối phương,
“Tôi có thể làm gì cho ngài?”
Đôi mắt màu xám thép của anh ta trầm xuống, bên trong cuộn lên những cảm xúc đục ngầu như bùn, tựa như sắp rơi vào vực sâu.
Bàn tay lạnh lẽo của Ôn Nguyệt Minh vì ngâm trong dung dịch dinh dưỡng nhiều năm mà trở nên đặc biệt mềm mịn, trở tay nắm chặt lấy tay Trịnh Thành Phong,
“Thư Nhược Hoa muốn giết tôi.”
Tất cả đều là Ôn Nguyệt Minh anh ta tự làm tự chịu, nhưng những trùng đã dồn anh ta đến đường cùng, anh ta sẽ không bỏ qua một ai.
Anh ta đã dung túng Trịnh Thành Phong quá lâu, cũng đến lúc phải thu chút lợi tức.
Một giấc ngủ sâu bảy năm, thế lực gia tộc đều đã bị Ôn Tinh Lan tiếp quản, mạng lưới trùng trong quân đội cũng bị Thư Nhược Hoa thâu tóm gần như sạch sẽ, thế lực ngầm Bạch Cốt Tinh Đạo của năm đó cũng đã đổi chủ.
Số trùng trung thành trong tay anh ta có thể sử dụng đã không còn nhiều, sự an toàn hiện nay của nhà họ Ôn đều dựa vào Ôn Tinh Lan, anh ta muốn tránh khỏi lỗ sâu đục, âm thầm làm chút chuyện khác, cần có trùng thủ (nhân thủ).
Cần những quân cờ bị phế bỏ mà chính mình sẽ không đau lòng, hoặc nói cách khác là vũ khí chết.
Phải thanh toán sổ sách, Thư Nhược Hoa, gia tộc Nastalai… Việt Thanh Nhiễm.
Thanh toán xong, anh ta sẽ đích thân đến chỗ Tinh Lan, trả hết món nợ mình thiếu cậu.
Trịnh Thành Phong được Ôn Nguyệt Minh nắm tay, khóe môi khẽ cong lên, nghe Ôn Nguyệt Minh nói xong, ánh mắt ông ta trở nên sắc lạnh, chậm rãi nói:
“Giao cho tôi, tôi sẽ nghĩ cách khiến họ phải trả giá.”
Đôi môi mất hết màu máu của Ôn Nguyệt Minh khẽ run lên, anh ta như v**t v* lại như nhút nhát dò xét, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên mặt Trịnh Thành Phong một cái:
“Tôi…”
Một giọt nước mắt trượt xuống theo vầng trán cao thẳng của Trịnh Thành Phong.
“Chỉ có anh.”
Hàm.
Trịnh Thành Phong theo bản năng l**m giọt lệ đó vào miệng, ông ta có chút đau lòng, nhưng khó kiềm chế mà hưng phấn.
Ánh mắt ông ta vô thức trượt xuống chỗ khúc cong nơi trùng đang ngồi trên xe lăn trước mặt, trong đầu tự tưởng tượng hương vị của thứ nước nơi đó, không khống chế được mà xuất hiện phản ứng sinh lý.
Hai lớp màn trắng như tuyết bay phấp phới trong gió, ánh mặt trời thoáng chốc bị che khuất trong bóng tối, đôi mắt lam nhạt của Ôn Nguyệt Minh như phủ lên một tầng xám âm u, anh ta lạnh nhạt như đang đánh giá một khối thịt chết, xem xét Trịnh Thành Phong.
Ôn Nguyệt Minh nhạy bén nhận ra d*c v*ng khác thường của Trịnh Thành Phong, những ngày gần đây anh ta đã nhìn quen.
Không sao cả, chỉ cần có thể bị anh ta lợi dụng là được.
Ôn Nguyệt Minh khẽ cúi đầu, đó là một tư thế yếu thế.
Mái tóc dài như ánh trăng của anh ta rơi xuống khuôn mặt đang ngẩng lên của Trịnh Thành Phong, ánh mắt Trịnh Thành Phong như chìm trong ảo mộng, giống như thần minh mà ông ta luôn khát cầu rốt cuộc đã đoái hoài tới ông ta, ông ta mơ mơ màng màng, chính mình cũng không biết đang nói gì, chỉ lặp đi lặp lại một cách hỗn loạn:
“Nguyệt Minh,” Ông ta gọi ngày càng thân mật tự nhiên hơn, “Tôi sẽ không bỏ qua bọn họ, Thư Nhược Hoa, Việt Thanh Nhiễm, Bạch Cốt Tinh Đạo, gia tộc Nastalai…”
“Những trùng làm ngài tổn thương, tôi sẽ khiến bọn họ thân bại danh liệt.”
Bạch Cốt Tinh Đạo sao?
Hàng mi bạc của Ôn Nguyệt Minh khẽ rũ xuống, đôi mắt xanh thẳm phản chiếu rõ gương mặt Trịnh Thành Phong, ngón tay cái đặt trên gò má ông ta nhẹ nâng cằm lên, như gần như xa v**t v* lớp râu xanh lún phún vừa mọc.
Cảm giác ấy giống như d*c v*ng không thể thấy ánh sáng đang bị ma quỷ thưởng thức, lại như được thiên sứ dụ dỗ sa vào địa ngục…
Ngọn lửa trong lòng Trịnh Thành Phong càng cháy càng dữ dội, hận không thể lập tức làm mọi việc thật hoàn hảo, rồi tẩy rửa sạch bản thân, tự dâng mình lên giường Ôn Nguyệt Minh.
Sắc mặt Ôn Nguyệt Minh càng thêm tái nhợt, ngồi trong chiếc xe lăn rộng lớn nên thân hình càng lộ vẻ mảnh khảnh, anh ta mệt mỏi thu tay lại, uể oải nhắm mắt:
“Vất vả cho anh.”
Trịnh Thành Phong vừa mất mát lại không dám dây dưa thêm, đẩy xe lăn của Ôn Nguyệt Minh đến bên cửa sổ, để anh ta có thể phơi nắng tốt hơn.
Đây là lần đầu tiên ông ta được gần gũi với Nguyệt Minh như vậy.
Trịnh Thành Phong tự thấy cơ hội được lên giường đã có hy vọng, phấn khởi trong lòng.
Ông ta cáo biệt rời đi, chuẩn bị dốc sức làm mưa làm gió, hoàn toàn không chú ý tới phía sau, nơi khóe môi Ôn Nguyệt Minh khẽ hiện lên một nụ cười châm biếm.
Tuy Trịnh Thành Phong nói thích anh ta, nhưng cũng chỉ là dây dưa mà thôi.
Phải cho chút ám chỉ ngọt ngào, ông ta mới thật sự chịu cống hiến vì mình, giải quyết những phiền toái mà ông ta vốn đã sớm hiểu rõ.
Cũng chỉ vậy thôi.
Giống như các phụ phụ của anh ta, miệng nói anh ta là vinh quang của bọn họ, là trùng bọn họ yêu nhất, nhưng lại nhân danh để có trùng bầu bạn với anh ta mà sinh ra Ôn Tinh Lan, mở ra cả đời méo mó của anh ta.
Ôn Nguyệt Minh từng nghĩ nếu em trai là một trùng đực các hạ thì sẽ tốt biết bao.
Anh ta sẽ cam tâm tình nguyện làm bao tay đen của bệ hạ, bởi vì chỉ mình anh ta có thể gánh vác gia nghiệp, anh ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm những chuyện dơ bẩn ấy.
Em trai sẽ liên hôn với bệ hạ, mọi hy sinh của Ôn Nguyệt Minh đều sẽ có hồi báo…
Vững vàng ngồi lên vị trí nguyên soái.
Những vinh dự đó đều phải là thứ anh ta nên có, chứ không phải do Ôn Tinh Lan nhường lại.
Anh ta sẽ là một anh trai tốt.
Đáng tiếc không có nếu, anh ta có một em trai, hơn nữa còn là một em trai trùng cái ưu tú hơn mình rất nhiều.
Thủ lĩnh tiền nhiệm của Bạch Cốt Tinh Đạo, cấp A.
Ngay cả khi làm những chuyện dơ bẩn này, anh ta vẫn như thấy có dòi trong xương, không thể quên được cấp bậc gen của mình.
Dù cố gắng thế nào, cũng không thể vượt qua khoảng cách do gen mang lại.
Dù thế nào đi nữa, anh ta vẫn không thể thanh thản.
Nếu anh ta chưa từng là Ôn Nguyệt Minh được ký thác kỳ vọng cao, chưa từng được gọi là đứa con ánh sáng…
Sẽ thế nào?
Đáng tiếc trên đời không có nếu.
Ôn Nguyệt Minh nhẹ nhàng gom mái tóc dài của mình lại, cổ ngửa ra sau tựa lên phần đỡ cổ của xe lăn, càng lúc càng cảm thấy chán ghét tất cả.
…
Đầu Việt Tư Niên nặng trĩu, toàn thân lúc lạnh lúc nóng.
Anh phát sốt.
Đó là do anh cố ý dung túng bệnh tình trở nặng để trùng canh giữ thả lỏng giám sát.
Trán anh tựa lên song sắt lạnh băng để hạ nhiệt, mục đích là để có thể bình tĩnh suy nghĩ…
Sau khi anh bị Bạch Cốt Tinh Đạo bắt cóc, bọn họ đã bị ám sát nhiều lần, tổn thất không ít anh em, từ những manh mối vụn vặt mới phát hiện ra sát thủ là do gia tộc Nastalai phái tới.
Bạch Cốt Tinh Đạo là phạm tội bộc phát vì cảm xúc, còn gia tộc Nastalai có mưu tính từ trước nhưng lại chậm một bước, nếu đã chậm, lại không chắc anh có giao ra phương thuốc hay không, dứt khoát diệt khẩu toàn bộ.
Anh mơ mơ màng màng suy nghĩ, đôi môi không còn chút màu máu khẽ nhếch lên.
Bạch Cốt Tinh Đạo coi như chắn tai họa thay anh, đúng là ác trùng tự có ác trùng trị.
Ngày hôm trước, anh gặp thủ lĩnh Bạch Cốt Tinh Đạo, là Từ Nhiên, nhân viên công tác từng gặp trong chương trình Biến Hình Ký.
Vị á thư từng khúm núm ngày xưa cúi đầu, bình thản xin lỗi anh:
“Thực xin lỗi, Tư Niên các hạ, những phần tử cấp tiến này không đợi tôi chính thức mời ngài, lại thất lễ mà ‘mời’ ngài đến như vậy.”
Cậu ta mặc trường bào lụa rũ đất, khoác áo choàng thêu chỉ vàng, mái tóc nâu dài được búi gọn sau tai, để lộ ngũ quan thanh tú nhưng cứng cỏi.
Quả thực hoa lệ chỉnh tề đến cực điểm, hoàn toàn khác với dáng vẻ xám xịt khi cậu ta từng làm công tác hậu cần trong Biến Hình Ký.
“Các hạ Moody dẫn theo Sevrla bỏ trốn, còn cho nổ Bạch Tháp, hệ thống canh gác giám sát xung quanh đều bị phá hủy.”
Từ Nhiên đưa tay ra, trùng hầu bên cạnh lập tức dâng lên một bó hoa hồng trắng.
Trùng hầu đặt một chiếc bình hoa nứt vỡ bên cạnh lồng sắt, Từ Nhiên cúi người cắm hoa hồng trắng vào trong bình.
Việt Tư Niên cố sức nâng mí mắt, ngẩng đầu nhìn vị khách không mời mà đến.
“Charles…”
Trùng hầu kia chính là á thư từng bị anh mượn giấy chứng nhận công tác ở Bạch Tháp, sau đó được đưa ra ngoài thăm trùng thân.
Charles chắp tay trong tay áo, đứng bất động, khẽ gật đầu về phía Việt Tư Niên.
“Không hổ là Tư Niên các hạ, vậy mà còn nhớ đến một á thư bé nhỏ không đáng kể ở Bạch Tháp.”
Từ Nhiên khen ngợi rồi lại cười, “Cũng nhờ Tư Niên các hạ đưa Charles ra ngoài, nếu không có giấy chứng nhận công tác do Charles bổ sung, chúng tôi sẽ không thể vào được Bạch Tháp.”
Việt Tư Niên hữu khí vô lực, nửa khép mắt hỏi: “Vì sao?”
Từ Nhiên bứt một đóa hoa hồng trắng, xoay nó trong lòng bàn tay, hờ hững nói:
“Tư Niên các hạ là trùng tốt, Charles không muốn phản bội ngài…”
“Cậu khóc cái gì?” Từ Nhiên siết chặt nắm tay, vò nát cánh hoa hồng trắng, vẻ mặt cực kỳ mất kiên nhẫn.
“Khóc thì có ích gì?!”
“Xin, xin lỗi…”
Charles không dám ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên, bờ vai gầy nhỏ run rẩy không khống chế được, những giọt nước trong suốt liên tục rơi xuống đất.
“Sau khi về nhà, Charles phát hiện con của cậu ta mắc bệnh nặng, em trai của cậu ta đã sớm vì kiếm tiền chữa bệnh mà thay trùng đực gánh tội.”
Từ Nhiên buông tay, cười như không cười nhìn những cánh hoa tàn rơi xuống.
“Đáng tiếc đứa nhỏ cuối cùng vẫn chết.”
“Tư Niên các hạ, vì sao ngài xuất hiện muộn như vậy?”
Charles sụp đổ quỳ rạp xuống đất, “Vì sao không xuất hiện khi con tôi phát bệnh? Vì sao không xuất hiện trước khi em trai tôi gánh tội thay?”
Nước mũi nước mắt phủ kín gương mặt non nớt của cậu ta, cậu ta giống như một con nai nhỏ gầy yếu đáng thương, bị vận mệnh như lưỡi thương đóng đinh xuống nền xi măng bẩn thỉu, tay chân mảnh khảnh như chỉ cần chạm vào là sẽ gãy.
Có lẽ cậu ta đã hoàn toàn gãy rồi, theo một ý nghĩa nào đó.
Một giọt nước mắt trượt xuống từ khóe mắt Việt Tư Niên.
Những ngón tay khô gầy của Charles siết chặt song sắt, cậu tangẩng đầu nhìn Việt Tư Niên, chú ý tới giọt lệ ấy, càng đau đớn đến mức khom lưng.
Cậu ta từng cho rằng mình được vận mệnh thương xót, không ngờ thứ chờ đợi phía sau lại là vực sâu đã định sẵn.
Vận mệnh chưa từng thật sự đoái hoài cậu ta, cậu ta cũng không xứng để tiếp tục được nó chiếu cố.
“Thật ra vẫn phải cảm ơn Charles, nếu không ngài mà rơi vào tay lão già gia tộc Nastalai kia, lão sẽ không dịu dàng chiêu đãi Tư Niên các hạ như tôi thế này.”
Từ Nhiên khẽ ngửi hương hoa hồng còn sót lại trong lòng bàn tay, mỉm cười nói:
“Tôi biết các hạ và Ngài Chim Ruồi kia đều rất thích hoa, hôm nay đặc biệt mang hoa đến thăm.”
“Các hạ sẽ vì vận mệnh bi thảm của Charles mà rơi lệ, hẳn không phải loại trùng đực độc ác. Vậy vì sao còn không giao phương thuốc ra, mặc cho những trùng đực kia giày xéo những kẻ đáng thương như Charles?”
Cậu ta rút một cành hoa hồng trắng ra, v**t v* những cánh hoa trắng tinh mềm mại, khẽ nói:
“Hay là các hạ sợ những máu tươi dơ bẩn đó làm vấy bẩn vạt áo trắng của mình?”