Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 105

Sau khi Tạ Mộ Khiêm bị khống chế bởi dược gây mê, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhìn thấy ánh sáng ban ngày.

Quan chấp chính phái một á thư luôn theo sát Tạ Mộ Khiêm, nhắc nhở cậu ta rằng cha con họ Thư đều đang nằm trong tay mình.

Thần sắc Tạ Mộ Khiêm bình tĩnh, trước sau như một ít lời trầm mặc, phối hợp Từ Nhiên chỉnh đốn và hợp nhất quân thủ vệ trấn áp hỗn loạn tại tinh cầu Trung Ương.

Ôn Tinh Lan thỉnh thoảng gặp Tạ Mộ Khiêm, dò hỏi trò chuyện, Tạ Mộ Khiêm chỉ lặng lẽ gật đầu hoặc lắc đầu, không nói thêm một câu dư thừa.

Đúng lúc này, Thần Cung đăng lên hai tiên đoán mới…

[ Đây là loạn trời phạt của trùng tộc, chỉ có tiêu diệt tận gốc giống loài cải cách mới có thể chuyển nguy thành an. ]

[ Giống loài cải cách là Việt Tư Niên. ]

Trên mạng lập tức dậy sóng.

【Tiên đoán của Thần Cung mấy năm nay có cái nào đáng tin không? 】

【 Nguyên soái là đứa con bóng tối? Xin hỏi mấy năm nay ai tọa trấn tinh cầu Viễn Chinh, chấn nhiếp dị tộc?】

【Ha ha, trời phạt cái gì? Sống thoải mái quá chính là trời phạt sao?】

【Thần quan ngày nào cũng lẩm bẩm, ôm lư hương không làm việc chỉ biết chiêm chiêm chiêm, có thể chiêm được dị tộc đi không? Hay là có thể chiêm cho bệnh trùng khỏi?】

【Nhưng đúng là sau khi Tư Niên các hạ tới, Bạch Tháp mới nổ mà!】

【Lầu trên có phải chưa từng đi học? Cái này có quan hệ nhân quả sao?】

【Nổ tốt lắm! Lão tử bị nhốt bên trong gần 20 năm, Tư Niên các hạ chữa khỏi cho lão tử rồi mà còn không cho lão tử ra ngoài! Bọn họ đúng là đồ trùng rùa rụt cổ khốn nạn!】

【Chính là loại bệnh trùng như trên lầu chạy loạn mới khiến tinh cầu Trung Ương loạn thành một đống!】

【Đừng gọi bệnh trùng bệnh trùng nữa, chúng ta giờ đều khỏe rồi! Chỉ còn vết thương ngoài da do Bạch Tháp nổ thôi!】

【Chúng ta cũng đãng làm chính sự được chứ! Chúng ta trà trộn vào đội ngũ diễu hành của trùng đực là vì tìm Tư Niên các hạ!】

【Phi! Các cậu ch** n**c dãi sắp nhỏ lên người chúng ta rồi còn tìm Tư Niên các hạ!】

【Ồ, các ngài thơm đến mức muốn mạng, trách tôi có cái mũi à?】

【 Cậu!… cậu! Đồ lưu manh!】

【Tôi, tôi, tôi cái gì? Thích lải nhải tôi thế à? Thích tôi hả?】

【… Trêu chọc trùng đực nhỏ các ngài thì đủ trò, cũng không thấy các ngài báo đáp ân cứu mạng của trùng khác.】

【Đạo đức bắt cóc thì các ngài giỏi lắm, nguyên soái còn chưa tìm được hùng chủ của ngài ấy, chúng ta chẳng lẽ mạnh hơn trùng cái cấp S sao?】

【 Không lẽ thật sự là nguyên soái giấu các hạ đi? Sao trùng cái cấp S có thể không tìm được hùng chủ của mình?】

【Bọn mày não tàn à? Trùng cái cấp S đâu phải chó săn đánh hơi!】

【Hành tinh nhỏ số 30 còn chưa đủ chứng minh nguyên soái không phải đứa con ** sao? Tư Niên các hạ dù là giống loài ** cũng là cứu tinh trời ban cho Trùng tộc, trời phạt cái đầu mày!】

【Kiểm duyệt có bệnh à? Thần Cung tự phát tiên đoán mà ngươi che chắn cái gì!】

【Oa! Tài khoản lầu trên bị cưỡng chế xóa rồi.】

【Chậc chậc, diễn đàn này nhạy cảm thật, mọc đúng chỗ nhạy cảm.】

【Lầu trên ghi nội dung quá hạn tuổi không trùng quản sao? Kiểm duyệt mù quản cái gì vậy?】

Đáy mắt Ôn Tinh Lan thâm quầng, lướt nhanh từng tầng bình luận liên quan trên diễn đàn, thấy hướng dư luận chuyển biến tốt, mới thở phào.

“Nguyên soái, những trùng tung tin đồn trên mạng đã được tòa án xét xử, định tội sỉ nhục công huân và phỉ báng trùng đực, tạm giam 15 ngày tại ngục tinh tế. Tôi điều tra thấy trong số đó có không ít quý tộc để trùng bình dân chịu án thay, còn có trùng đực để thư quân hoặc thư hầu chịu thay.”

“Nhà ngục bị hối lộ, đã đồng ý đổi trùng chịu án.”

Quản lý quân đoàn thứ bảy tắt quang não, kết thúc báo cáo.

“Thả tin này ra ngoài, để tất cả trùng đều biết.”

Đã muốn thay đổi pháp luật thì thay đổi cho triệt để.

Còn hơn để lực chú ý dồn vào cái tiên đoán nhảm nhí của Thần Cung.

Ôn Tinh Lan tắt video quang não, đó là manh mối cậu thu thập được trên mạng, bất cứ thứ gì liên quan đến Tư Niên các hạ gửi đến hộp thư cậu đều có thể nhận thưởng hậu hĩnh.

Cậu phải tìm được Tư Niên các hạ càng sớm càng tốt, trước Thần Cung, trước Hội trưởng lão trước những phần tử tôn g*** c*c đ**n.

Hộp thư lại nhận được một email mới, tiêu đề 《Ảnh nóng Tư Niên các hạ không ai biết…》

Ôn Tinh Lan dâng lên lửa giận, đôi mắt băng lam càng thêm lạnh lẽo, cậu nhấp mở email…

Để cậu xem kẻ nào gan lớn như vậy, dám làm chuyện bẩn thỉu lừa tiền thưởng vào lúc này.

Trong ảnh, một trùng quay lưng về phía ống kính, sống lưng trắng như tuyết phủ một lớp cơ mỏng, áo sơ mi trên lên hai cánh tay buông lỏng, bên hông lờ mờ lộ ra hai lúm nhỏ.

Tư Niên các hạ!

Ôn Tinh Lan dùng sức siết chặt khớp ngón tay, bóp mạnh quang não, quang não “răng rắc” một tiếng rồi tối đen, hỏng luôn.

Quản lý quân đoàn thứ bảy không biết nguyên soái nhìn thấy gì mà sắc mặt đột nhiên đáng sợ như ác quỷ, sợ đến mức không dám thở mạnh.

Ôn Tinh Lan tiện tay ném quang não xuống, một phen giật lấy quang não bên hông trung tướng.

Âm thanh điện tử máy móc vang lên: “Bạn đã nhận 100.000 tinh tệ từ ngân hàng tinh tế.”

“Hả? Nguyên soái?”

“Đủ cho cậu mua thêm mười cái nữa, cho tôi mượn dùng một lát.”

Quản lý quân đoàn thứ bảy há miệng rồi lại khép lại.

Nguyên soái, tôi còn phải dùng quang não để trả tiền mà?!

Thôi, nguyên soái đáng sợ quá! Để đồng nghiệp ứng tiền giúp vậy.

Ôn Tinh Lan nhanh chóng mở hộp thư, quay lại email vừa rồi, kéo xuống phía dưới, phát hiện còn có một đoạn video.

Trong phòng rất tối, dưới ánh sáng nhạt, làn da của Việt Tư Niên càng thêm trắng tinh.

Tay trùng quay phim run run, ống kính hơi lắc lư, dừng lại thật lâu trên vòng eo Việt Tư Niên, rồi lưu luyến dời lên phía trên.

Có âm thanh mơ hồ vang lên, Ôn Tinh Lan mở tiếng, chỉnh âm lượng lớn hơn.

“Rượu ngon không uống lại thích uống rượu phạt, còn không định giao phương thuốc ra?”

Lời vừa dứt, trần nhà giam xôn xao như “mưa” đổ xuống.

Đuôi tóc đen của Việt Tư Niên ướt sũng quấn nơi cổ, sơ mi trắng nửa trong suốt dính chặt lên da thịt, anh dứt khoát cởi ra, vắt khô áo rồi lau nước trên mặt.

“Để tôi gặp Tiểu Quỳ, tôi sẽ cân nhắc giao phương thuốc.”

Giọng anh lạnh nhạt, hoàn toàn không có vẻ hoảng loạn.

“Một tên trùng điên, có gì đáng gặp?”

Giọng nói kia đầy tức giận, “Giao phương thuốc! Thế giới sẽ được ngài thay đổi! Tất cả trùng đều có thể có được tự do!”

Hàng rào sắt bị lay mạnh, phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai.

Việt Tư Niên khoanh chân ngồi trong lồng sắt chật hẹp, gương mặt ửng đỏ như đang phát sốt, anh khẽ khép mắt:

“Những nhóc con biết bắn súng lớn lên thành trùng trưởng thành thì có thể thay đổi được gì?”

Một bàn tay xuyên qua hàng rào túm mạnh tóc Việt Tư Niên, rồi trượt xuống v**t v*:

“Lần này tôi chỉ tới đây, nếu không nói thêm chút thứ có giá trị, tôi không đảm bảo mình sẽ không làm gì đó nữa.”

“Ngài rất thích nguyên soái đúng không?”

Bàn tay siết cằm Việt Tư Niên, ống kính run rẩy áp sát, hình ảnh lúc rõ lúc mờ:

“Ở đây có rất nhiều trùng cái chưa từng thấy trùng đực nào đẹp như vậy.”

Giọng gã âm u, “Ngài nói xem, nếu tôi cho nguyên soái xem video ngài cùng trùng khác thì thế nào?”

“Trước cho anh ta xem khúc dạo đầu đi, xem miệng ngài cứng đến đâu.”

“Hoặc là, ngài muốn nhận một phần quà mới mẻ, ví dụ như thứ gì đó trên người Ngài Chim Ruồi…”

Gã cười, ngón tay ấn lên đôi môi trơn bóng của Việt Tư Niên, dùng sức một chút:

“Ông ta ngày đêm mong muốn nuôi con của mình, tôi cắt chỗ đó gửi cho ngài được không?”

“Thế là tâm nguyện thành hiện thực.”

“A!”

Việt Tư Niên hung hăng cắn ngón tay đang sàm sỡ mình, tơ máu theo cằm trắng như ngọc chậm rãi chảy xuống, anh nhấc mi, con ngươi đen sâu thẳm, quay đầu phun một tiếng: “Phi!”

Việt Tư Niên chán ghét nhổ ngụm máu kia ra, lạnh lùng nói: “Để tôi nhìn thấy Ngài Chim Ruồi bình an vô sự, tôi sẽ viết lại phương thuốc cho cậu.”

Chủ nhân bàn tay kia không nổi giận, gã xoa xoa ngón tay bị thương, cười nói:

“Các hạ, ngài đã đưa theo Ngài Chim Ruồi trốn thoát rất nhiều lần.”

“Suýt nữa giao chúng tôi vào tay nguyên soái, tôi không thể để ngài và tên Ngài Chim Ruồi đó gặp nhau nữa.”

“Lần trước ngài cũng nói vậy, nhưng phương thuốc anh đưa ra chẳng ai hiểu nổi.”

“Đáng tiếc các hạ quá nhân từ, không nỡ giết chúng tôi, nếu không đã thật sự để ngài chạy mất rồi.”

“Vậy thì đừng trách chúng tôi không khách khí.”

Giọng hắn lại trở nên quấn quýt, “Các hạ, chỉ có một mình nguyên soái thì có gì thú vị, chúng tôi đều sẵn lòng bầu bạn với các hạ.”

Tiếng c** q**n áo sột soạt vang lên.

Hàng mi của Việt Tư Niên nhẹ nhàng rũ xuống che nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt, giọt nước lăn dài theo gò má, sắc đỏ lan trên mặt.

“Tôi bị bệnh, cần hạ sốt.”

Giọng anh khàn thấp, cắt ngang động tác của trùng phía sau ống kính.

Một bàn tay vươn vào định chạm trán Việt Tư Niên, anh né tránh, quang não bị ném xuống đất, ống kính lắc loạn một chút, video đột ngột kết thúc.

Ôn Tinh Lan siết chặt ngón tay, rồi ép mình buông ra, cậu sải bước ra ngoài,

“Tập hợp quân đoàn thứ bảy, rà soát toàn bộ nhà có tầng hầm.”

Lời vừa dứt, cả người cậu ngã mạnh xuống đất, hôn mê bất tỉnh.

Ôn Tinh Lan đã nửa tháng không ngủ, mỗi ngày chỉ dựa vào dịch dinh dưỡng và thuốc k*ch th*ch tinh thần để duy trì, nỗi đau trong tim ập đến, cuối cùng cậu cũng gục ngã.

Ôn Nguyệt Minh đẩy xe lăn lại gần, kỳ thật anh ta có thể đi, nhưng tỏ ra yếu thế trước trùng khác thì càng dễ được quân đoàn thứ bảy cho vào gặp Tinh Lan.

Anh ta lặng lẽ nhìn Ôn Tinh Lan thật lâu.

“Mệt muốn chết rồi.”

Ôn Nguyệt Minh thở dài, gật đầu với trùng của quân đoàn thứ bảy:

“Các cậu làm theo mệnh lệnh của em ấy đi rà soát, tôi đưa Tinh Lan về nghỉ một lát.”

Trùng của quân đoàn thứ bảy nhìn nhau, lại nhìn gương mặt Ôn Nguyệt Minh gần như giống hệt nguyên soái, lặng lẽ có hai trùng bước ra, theo sau Ôn Nguyệt Minh, đưa Ôn Tinh Lan đang hôn mê về nhà họ Ôn.

Ôn Nguyệt Minh mỉm cười nói: “Các cậu không yên tâm về Tinh Lan, đi theo cũng tốt.”

Hôm sau.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên mặt Ôn Tinh Lan, cậu bị nắng sớm đánh thức, tròng mắt dưới mí mắt khẽ chuyển động.

Cậu đột nhiên mở mắt, đứng bật dậy đi ra ngoài, thậm chí không kịp để ý mình đang ở đâu.

Giữa tiếng lật trang sách, một giọng nói vang lên: “Anh có manh mối về Bạch Cốt Tinh Đạo.”

Ôn Tinh Lan cứng đờ, quay đầu nhìn Ôn Nguyệt Minh, ánh mắt như đang nhìn một trùng xa lạ không quen biết.

Ôn Nguyệt Minh lấy quang não ra, chỉ vào những điểm đỏ đánh dấu trên bản đồ.

“Cứ điểm của họ trên tinh cầu Trung Ương ở mấy chỗ này.”

Môi Ôn Tinh Lan khẽ mở rồi khép, không phát ra tiếng, cậu muốn chất vấn, nhưng không biết phải chất vấn điều gì.

“Anh là thủ lĩnh đời trước của Bạch Cốt Tinh Đạo.”

Ôn Nguyệt Minh đặt ngón tay lên gáy sách giấy, gió ngoài cửa sổ gào thét thổi vào, tóc dài che khuất thần sắc.

“Bệ hạ bảo anh làm một số việc không thể đưa ra ngoài ánh sáng, tiêu diệt dị kỷ và thu gom tiền tài bất nghĩa.”

Anh ta vuốt bìa sách, cúi đầu:

“Em quá nổi bật, anh không kìm được em.”

“Cho đến khi Nastalai muốn mượn danh Bạch Cốt Tinh Đạo để diệt trừ cả anh lẫn em, anh đã rất vui.”

Ôn Nguyệt Minh thậm chí còn cảm ơn những tiên đoán buồn cười kia đã khiến Nastalai và Thần Cung coi anh ta vàTinh Lan là cái đinh trong mắt, đặc biệt là Tinh Lan.

Điều đó cho anh ta cơ hội cũng cho anh ta cái cớ.

“Anh muốn lợi dụng cơ hội này trở thành trùng cứu mạng của em, khiến em cam tâm tình nguyện bán mạngn vì anh.”

Nhưng bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau.

Sau khi nhận được chứng cứ về mộ địa dị tộc do Ôn Tinh Lan gửi tới, Ôn Nguyệt Minh lần theo điều tra, cuối cùng hiểu rõ tất cả.

Anh ta không ngờ mình lại bị Thư Nhược Hoa âm thầm giở trò, đổi vũ khí tập kích, khiến anh ta chìm trong giấc ngủ sâu bảy năm.

Nếu không có Việt Tư Niên, có lẽ cả đời cũng không tỉnh lại.

“Bảy năm đó là anh gieo gió gặt bão.”

Ngón tay thon gầy, da mịn màng của Ôn Nguyệt Minh lướt qua trang sách, vô ý bị cứa rách, rỉ ra một tia máu nhỏ.

“Em đã chăm sóc nhà họ Ôn rất tốt, Tư Niên các hạ cũng rất tốt.”

Anh ta nắm chặt ngón tay, nhớ lại việc Ôn Tinh Lan từng trả lại đôi găng tay đen cho mình.

Khi đó anh ta còn trẻ, vừa bắt đầu làm những việc dơ bẩn kia cho bệ hạ, Ôn Nguyệt Minh luôn cảm thấy tay mình dính đầy máu nhớp nháp, ghê tởm vô cùng.

Vì vậy anh ta đeo găng tay đen quanh năm.

Lúc gặp lại ở Bạch Tháp, Ôn Tinh Lan trịnh trọng trả lại đôi găng tay đen cho anh ta, khẽ nói:

“May mà không làm nhục sứ mệnh.”

Hổ thẹn, phẫn nộ, tự ti, ghen ghét… từng thứ một giày vò Ôn Nguyệt Minh.

Suốt bảy năm.

Ôn Nguyệt Minh cúi đầu cười khổ, nụ cười đầy tự giễu không nói nên lời.

Sau khi tỉnh lại, Ôn Tinh Lan vẫn thiên phú xuất chúng, rõ ràng mang tiên đoán đứa con bóng tối, lại gả cho một trùng đực cấp F bị gia tộc từ bỏ, còn mang theo một đứa trẻ không rõ cha ruột mà vẫn giữ tấm lòng trong sáng…

Ôn Tinh Lan cúi đầu lắng nghe, rồi ngẩng đầu lên, hồi lâu sau, khóe mắt cậu ửng đỏ nóng rát, vội vàng lộ ra một nụ cười, như muốn ép xuống những cảm xúc không nên thuộc về mình.

Những năm qua, cậu mang theo cảm giác tội lỗi sâu nặng, gánh vác giấc mộng của Ôn Nguyệt Minh mà tiến về phía trước, sống thành một kẻ thế thân khoác áo lộng lẫy, thậm chí vì vậy mà quyết liệt với “Việt Tư Niên” ban đầu…

Thảo nào đến nay Thư Nhược Hoa vẫn chưa bị đưa ra tòa án quân sự.

Giao tin này ra là thật sự không đành lòng nhìn cậu không tìm được Tư Niên các hạ?

Hay là sợ cậu tiếp tục điều tra, phát hiện những việc anh ta từng làm, không còn đường hòa giải?

Cuối cùng, Ôn Tinh Lan không hỏi gì cả.

Cậu rút chủy thủ bên hông, tiện tay cắt đứt một đoạn tóc dài, rồi lập tức rời đi.

Tóc dài, găng tay đen, đều là những dấu ấn Ôn Tinh Lan dùng để nhắc nhở bản thân không được quên món nợ với Ôn Nguyệt Minh.

Giờ đây, cậu có thể xóa bỏ từng thứ một những gánh nặng đó.

Tóc bạc như tuyết rơi lả tả, bị ném xuống đất, gió ngoài cửa gào thét thổi về phía cửa sổ, “tuyết” mềm mại rực rỡ bay lượn dưới ánh mặt trời.

Ôn Nguyệt Minh không kìm được đưa tay nắm lấy một lọn tóc, cố giữ lại nó, sợi “tuyết” nhẹ như muốn tan trong lòng bàn tay, anh ta ngẩn người, gió lại thổi tới, sợi tóc khẽ bay, chớp mắt biến mất không dấu vết.

Một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt, Ôn Nguyệt Minh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Ôn Tinh Lan…

Em trai cùng huyết mạch với mình, cuối cùng anh ta đã tự tay đánh mất vĩnh viễn.