Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 104
Quan chấp chính quả thực rất phiền não.
Khó khăn lắm cậu ta mới có thể độc chiếm đế quân, vậy mà luôn có những trùng không biết điều tới quấy rầy cậu ta.
Quan chấp chính khinh miệt nghĩ: Á thư quả nhiên không đáng tin.
Từ khi Bạch Cốt Tinh Đạo tiếp nhận quân thủ vệ vương cung, tinh cầu Trung Ương liên tục xảy ra sai sót.
Đế quân ngủ rất say và ngọt ngào.
Quan chấp chính cúi đầu dịu dàng m*t hôn mái tóc trước trán của Quân Hoài An, hoàn toàn không xử lý vết thương trên tai mình, mặc cho máu chảy.
Hóa ra đế quân nguyện ý để lại dấu ấn trên thân thể một trùng hèn mọn như cậu ta.
Cậu ta vô thức nhẹ nhàng v**t v* vết sẹo hình dấu răng còn lưu lại trên vai Quân Hoài An, nở ra một nụ cười ngây ngô đầy khí chất.
Hiện tại điều Quan chấp chính lo lắng nhất là Ôn Tinh Lan sẽ bất chấp ngăn cản xông vào cung tìm kiếm Tư Niên các hạ, quấy rầy “tuần trăng mật” của cậu ta và đế quân.
Đám quân thư trong cung này cộng lại cũng không đủ cho một mình Ôn Tinh Lan xử lý, nếu không thì vì sao bao nhiêu thế lực suốt mấy năm qua đều muốn lật đổ Ôn Tinh Lan lại chỉ dám giở trò âm mưu quỷ kế, không dám quang minh chính đại đối đầu trực diện.
Cậu ta nhớ tới Tạ Mộ Khiêm đang trúng độc hôn mê bất tỉnh, như có điều suy nghĩ mà thưởng thức những ngón tay thon dài của Quân Hoài An.
Quân Hoài An mệt đến mức sắp chết, ngón tay lười động một chút, tuyến độc bị Quan chấp chính cố ý ấn đi ấn lại, biến thành một cục nhỏ màu hồng khô quắt, tơ nhện cũng bị cậu ta ác ý ép ra hết, chậm rãi đan thành một chiếc vòng tay tuyết trắng tinh xảo phức tạp.
Quan chấp chính ỷ vào việc Quân Hoài An không nỡ để cậu ta chết, quả thật đã dùng đủ mọi thủ đoạn chưa từng có tiền lệ để trêu chọc y từng chút một.
Quan chấp chính đột nhiên mỉm cười, nụ cười này khiến cậu ta trông đặc biệt có vẻ đẹp nguy hiểm của một dã thú hoang dại.
Quân Hoài An bị cậu ta quấy rầy đến mức không thể không mở mắt, ánh mắt mang theo phong tình khó nói thành lời, liếc nhìn Quan chấp chính một cái, nhìn thấy nụ cười ấy liền khẽ sững người.
Con chó hoang nhỏ này từ bé đã bị gió lớn ở khu lưu lạc thổi sạm đen, nuôi đến tận hôm nay da thịt vẫn thô ráp như vậy, nhưng điều Quân Hoài An thích nhất chính là dáng vẻ cậu ta cười rộ lên…
Giống như cơn gió gào thét nơi núi lớn, thô ráp mà tự do.
Vì thế Quân Hoài An không nỡ trói buộc cậu ta, nhưng Quan chấp chính lại không hiểu những điều đó, cậu ta chỉ đang nắm chặt sinh mệnh duy nhất đối xử tốt với mình.
Đối với Quan chấp chính, Quân Hoài An là trùng nhà, là tình trùng, là thầy giáo… là một phần xương thịt của cậu ta.
Quan chấp chính rất hiểu những cảm xúc nhỏ bé vi diệu của Quân Hoài An, cậu ta nhạy bén nhận ra sự kinh diễm trong ánh mắt ấy, cười cúi đầu hôn xuống lần nữa.
Đôi khi Quân Hoài An cảm thấy Quan chấp chính rất hận mình, y muốn mình trở thành vị đế vương thứ hai của trùng tộc chết trên giường, giống như trùng mẫu.
Y nhắm mắt lại, không còn sức giãy giụa, cố hết sức né mặt đi, giọng nói yếu ớt, “Để… tôi nghỉ một lát.”
Một nụ cười rất khẽ bò lên khóe môi Quan chấp chính, cậu ta coi như không nghe thấy, hôn từ khóe môi xuống dưới, những sợi tơ mảnh quấn quýt liên miên.
“Đừng… bắt nạt tôi.”
Quân Hoài An không nhúc nhích, mặc cho Quan chấp chính tùy ý đùa nghịch, lông mi ướt đẫm, giọng nói nghe vô cùng tủi thân.
Vẻ đáng thương lại đáng yêu đến không thể nói thành lời như vậy, Quan chấp chính nào từng thấy đế quân luôn cao quý nghiêm nghị lộ ra bộ dạng này, lập tức dừng lại, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Quân Hoài An, dịu dàng vỗ lưng y.
“Ngủ đi.”
Quân Hoài An lại trở nên không được tự nhiên, bàn tay của quan chấp chính dán sát trên lưng mình, da thịt áp vào lòng bàn tay nóng rực, y cố gắng kiềm chế, vẫn không nhịn được khẽ thở hổn hển một tiếng.
“Đừng… chạm vào.”
Quan chấp chính không nhịn được khẽ cong môi cười, cậu ta đỡ Quân Hoài An tựa vào lòng mình nhắm mắt nghỉ ngơi, dịu dàng nói,
“Là tôi không tốt, bệ hạ nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Giọng điệu làm nũng như vậy, làm sao cậu ta có thể không đáp ứng đế quân?
Nhưng dù đã đáp ứng, Quan chấp chính vẫn không chịu để Quân Hoài An một mình yên tĩnh ngủ một lát, nhất định phải ôm vào trong lòng mới được.
Đế quân được nuôi lớn trong nhung lụa tôn quý, khóe môi khẽ bĩu, hai má hơi phồng lên.
Quan chấp chín nhìn chằm chằmh không rời mắt: Thật đáng yêu.
Đế quân đã bị cậu ta quấn đến mức này, trừ cậu ta ra thì không thể thích trùng nào khác, đế quân làm sao còn có thể ôm trùng khác?
Quan chấp chính cố hết sức kiềm chế bản thân, không tiếp tục bắt nạt đế quân nữa, nhưng ánh mắt lại nóng rực dừng trên mặt Quân Hoài An.
Quân Hoài An: Buồn ngủ quá, tuyệt đối không mở mắt, nếu không con chó nhỏ kia lại muốn giày vò y.
…
Ngày hôm sau, Quan chấp chính lấy cớ tinh cầu Trung Ương quá mức hỗn loạn, để phòng ngừa trùng nhà của các quản lý nắm giữ vũ lực trung tâm trong cung bị cưỡng ép, mời cha con Thư Hà Quang vào cung làm khách.
Ngày thường dù Tạ Mộ Khiêm có chất phác, tình cảm với anh ta có lạnh nhạt thế nào, cũng nhất định sẽ định kỳ về thăm Thư Cảnh Vân, nhưng mấy ngày nay Thư Hà Quang vẫn chưa thấy Tạ Mộ Khiêm về nhà, cho dù anh ta có vụng về đến đâu cũng biết trùng trong cung đến là không có ý tốt, tuyệt đối là Hồng Môn Yến, anh ta từ chối tiến cung, nhưng bị Bạch Cốt Tinh Đạo cưỡng chế đưa vào vương cung.
Hai cha con được sắp xếp ở một viện nhỏ thanh tĩnh, bản thân không được ra ngoài, trùng khác cũng không được vào.
Thư Cảnh Vân ho khan liên tục, vốn dĩ dưới sự điều trị của Tư Niên các hạ đã gần như khỏi hẳn, nhưng sau khi Tư Niên các hạ bị bắt cóc, thuốc của bé không còn đủ dùng, lại không mua được hàng mới.
Thư Hà Quang không tin tưởng những á thư vo thuốc viên.
Anh ta sợ xảy ra ngoài ý muốn, dứt khoát tự ý giảm liều thuốc của Thư Cảnh Vân, duy trì ở mức bé vẫn có thuốc uống mỗi ngày, nhưng vẫn còn triệu chứng bệnh.
Thư Hà Quang đi qua đi lại trong viện nhỏ, thần kinh căng thẳng chớp mắt liên tục, anh ta hết lần này đến lần khác thử trèo tường chạy trốn, lại nặng nề ngã xuống.
“Liên lạc với anh trai đi, bảo anh ta tới cứu tôi.”
Thư Hà Quang ngồi xổm xuống, nghẹn ngào nức nở, ủ rũ như một cây nấm nhỏ màu hồng.
“Hùng phụ, bác Hoa sẽ không tới.”
Thư Cảnh Vân ho đến sắc mặt xanh trắng, uống một ngụm nước mới miễn cưỡng đè xuống được.
“Lần trước bác giúp hùng phụ trả khoản nợ cờ bạc kia xong, đã bảo hùng phụ đừng tìm bác nữa.”
Lần đó bé Cảnh Vân một mình ở nhà phát bệnh khó thở, Tạ Mộ Khiêm suốt đêm đưa bé đi tìm Tư Niên các hạ khám bệnh, từ đó tình cảm với Thư Hà Quang càng thêm lạnh nhạt.
Vốn dĩ đã ít biểu cảm, hiện tại Thư Hà Quang càng không nhìn ra được tâm tư của đối phương.
Nếu Tạ Mộ Khiêm thực sự để ý mình, Thư Hà Quang ngược lại dám đi khắp nơi ăn chơi, lừa trùng cái xa lạ trả tiền cho mình.
Nhưng Tạ Mộ Khiêm lại giống như sự tồn tại của anh ta đối với mình là có cũng được mà không có cũng được, anh ta ngược lại bắt đầu sợ hãi, ngoan ngoãn ở nhà một thời gian, cho đến khi chủ nợ tìm tới cửa.
May mà Tạ Mộ Khiêm không có ở nhà.
Chủ nợ thấy một lớn một nhỏ đều là trùng đực, nụ cười lập tức trở nên dính nhớp.
“Nếu không trả được tiền, dùng chính mình gán nợ cũng được, lớn nhỏ đều là trùng đực, ai cũng được.”
Điều Tạ Mộ Khiêm thực sự để ý là con của bọn họ, Thư Cảnh Vân, trước khi kết hôn anh ta ăn chơi thế nào Tạ Mộ Khiêm không quản, nhưng sau khi kết hôn nếu vẫn tiếp tục ăn chơi, có khi nào Tạ Mộ Khiêm sẽ dọn đến ký túc xá quân thư thủ vệ, không bao giờ về nhà nữa không?
Thư Hà Quang sợ hãi, anh ta không sợ gặp dịp thì chơi với vài trùng cái, lúc còn trẻ tiền của Thư Nhược Hoa không đủ cho anh ta tiêu xài, để có tiền ăn chơi anh ta gần như chuyện gì cũng làm.
Cho đến khi ở quán bar, anh ta gặp Tạ Mộ Khiêm, khi đó Tạ Mộ Khiêm đang tổ chức tiệc mừng công cùng đồng nghiệp.
Ánh đèn trong quán bar đủ màu chớp nháy, có á thư trên sân khấu giả làm trùng đực ca hát, lộ ra một đoạn eo trắng như tuyết hẹp nhỏ, lắc hông quanh sân khấu, khiến những trùng cái không dám mạo phạm trùng đực các hạ xung quanh đều xao động, nhét tiền boa vào quần đùi của á thư, nhân cơ hội véo eo nhỏ, vỗ mông, á thư không những không giận mà còn chống gối cong mông lên, ra sức lắc lư.
Khán giả hít sâu một hơi, bị yêu tinh nhỏ đó trêu đến chịu không nổi, ngay cả Thư Hà Quang cũng nuốt nước bọt.
Chỉ có Tạ Mộ Khiêm, lông mi hơi rũ xuống, dưới ánh đèn rực rỡ, khuôn mặt trắng thuần gần như trong suốt, ngón tay thon dài cầm ly dịch dinh dưỡng hỗn hợp, nghiêng đầu lắng nghe trùng bên cạnh nói chuyện.
Nghe xong, Tạ Mộ Khiêm cúi đầu liếc quang não một cái, như xác nhận thời gian, rồi đứng lên, quân phục đen thẫm thẳng tắp, tóc đuôi ngựa buộc cao khẽ lay động, nâng chén với chiến hữu, uống cạn một hơi.
Từ đầu đến cuối Tạ Mộ Khiêm không nhìn á thư kia lấy một lần, cho dù á thư cố ý lại gần trêu chọc cậu ta, cậu ta cũng chỉ lạnh nhạt né tránh, sau đó lịch sự gật đầu.
Thư Hà Quang không hề biết, ánh mắt mình giống như chất lỏng dính nhớp, phủ kín toàn thân Tạ Mộ Khiêm từng chút một.
Khi đi ngang qua Thư Hà Quang, Tạ Mộ Khiêm hơi khựng lại, mày nhíu lên, nhưng không nói gì, rời đi.
Thư Hà Quang cười, anh ta tự cho là đúng nghĩ: Cậu ta chướng mắt á thư kia nhưng lại có hảo cảm với mình.
Anh ta biết, rất nhiều trùng cái sẽ dây dưa với á thư để giải tỏa d*c v*ng, còn mình để tránh gây chú ý, cũng giả làm á thư tới quán bar câu cá, nhờ đó trả nợ.
Anh ta đắc ý trong lòng: Cùng là á thư, Tạ Mộ Khiêm đối với yêu tinh nhỏ ca hát kia không dao động, lại chỉ vì mình mà dừng lại một chút.
Về nhà, anh ta quấn lấy Thư Nhược Hoa và hùng phụ bàn cách, khiến Tạ Mộ Khiêm và mình được ghép đôi kết hôn.
Nhưng sau khi kết hôn, Tạ Mộ Khiêm vẫn chất phác, hoặc nói là vẫn lạnh nhạt như vậy, lần dừng bước vì mình hôm đó như chỉ là ảo giác của Thư Hà Quang.
Cho nên, Thư Hà Quang trước nay chưa từng dám để Tạ Mộ Khiêm biết rằng những khoản tiền anh ta tiêu xài vung tay không phải để hưởng thụ, mà là để trả nợ cờ bạc.
Trước khi ở bên Tạ Mộ Khiêm, khoản nợ cờ bạc này anh ta đã dùng cách gì để trả, Thư Hà Quang một chút cũng không dám để Tạ Mộ Khiêm biết.
Anh ta sợ Tạ Mộ Khiêm chê mình dơ bẩn.
Vì vậy Thư Hà Quang quấn lấy Thư Nhược Hoa, ép đối phương giúp mình trả nợ, dù sao đối phương đã thăng chức đại tướng, có rất nhiều tiền, cho em trai ruột tiêu xài thì có sao?
Đáng giận là Thư Nhược Hoa nhìn thấu việc anh ta sợ Tạ Mộ Khiêm, uy h**p rằng nếu còn bắt mình trả nợ cờ bạc nữa, sẽ tìm Tạ Mộ Khiêm nói chuyện trực tiếp về việc anh ta từng để trùng cái khác trả nợ thay.
Thư Nhược Hoa, tên trùng tiện đó, đúng là không chịu nổi việc anh ta sống tốt!
“Hùng phụ, đừng làm loạn nữa.”
Thư Cảnh Vân mệt mỏi tựa vào ghế nằm, ngẩng đầu nhìn bầu trời được tạo dựng giả phía trên.
“Nếu chúng ta được ăn ngon uống tốt nuôi ở đây, chứng tỏ những trùng mời chúng ta tới muốn thư phụ tiếp tục làm việc cho bọn họ.”
“Thư phụ chắc chắn đã đồng ý.”
Bé dùng giấy che miệng lau đờm, “Hùng phụ bảo trùng bên ngoài giúp mua chút thuốc viên trị ho đi.”
“Ho thế này mãi, con sợ cơn hen sẽ tái phát.”
Thư Cảnh Vân lấy ra một lọ thuốc nhỏ, “Mua theo cái chai này ở chỗ á thư học y là được.”
“Cảnh Vân! Sao có thể ăn mấy viên thuốc do á thư vo tay đó!? Vẫn phải đợi Tư Niên các hạ mới được!”
“Hùng phụ, nghe con.”
Thư Cảnh Vân ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh dừng trên mặt Thư Hà Quang, thần sắc ấy không hiểu sao khiến Thư Hà Quang nhớ tới Tạ Mộ Khiêm, anh ta vô thức gật đầu.
Thư Cảnh Vân khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn về phía á thư canh gác trên chòi cây cạnh tường vây, hàng mi thanh đạm rũ xuống, trông như vì khó chịu mà không nói nổi lời, đã ngủ thiếp đi.
Trong cung lại do á thư canh gác, hiển nhiên biến cố lần này có liên quan đến á thư, dùng thuốc viên để lấy lòng á thư, nói không chừng có thể làm rõ tình cảnh của mình, nhưng những lời này cậu ta nói với hùng phụ cũng không thông.
Thư Cảnh Vân lặng lẽ nghĩ: Không bằng thử một lần, biết đâu thông qua thuốc viên, có thể khiến thư phụ biết được vị trí của mình.