Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 113: Nastalai

Mưa rơi đặc quánh.

Chiếc sơ mi lụa đỏ kiểu Pháp ướt sũng dán chặt lên phần bụng đầy mỡ của lão già trùng đực, cúc ngọc bích bị kéo căng đến biến dạng vì lớp vải bị ép giãn, mái tóc thưa thớt mềm oặt dính sát da đầu, để lộ từng mảng da đầu rộng lớn khó che giấu, trông xấu xí như kẻ túng dục quá độ.

Kỳ thực điều này rất buồn cười, tất cả những trùng từng bò xuống từ giường của ông già này đều biết, ông ta là một kẻ bất lực sinh lý.

Lão trùng đực bước ra khỏi mái hiên hai bước, dừng lại nhìn mưa một lúc, rồi xoay người đi vòng lại.

Muốn để trùng đực các hạ tham dự sự kiện ngoài trời trong kiểu thời tiết này.

Thật thất lễ đến cực điểm.

“Tộc trưởng, hội nghị sắp bắt đầu rồi.”

Á thư mỹ mạo lặng lẽ theo sau, cẩn thận nhắc nhở.

“Bảo bọn họ chờ.”

Lão trùng đực lập tức bước vào phòng trong, dang hai tay ra.

“Tôi muốn tắm rửa thay y phục.”

“Vâng, tộc trưởng.”

Á thư cúi đầu dịu dàng đáp lời, khóe mắt mơ hồ ửng đỏ vô cùng quyến rũ, khiến lão trùng đực đang chờ hầu hạ ngứa ngáy trong lòng mà véo nhẹ mặt cậu ta.

Á thư thuận theo để lão trùng đực x** n*n, giúp ông ta cởi y phục.

Lão trùng đực bước vào bồn nước nóng đã chuẩn bị sẵn, dựa vào thành bể thỏa mãn thở dài.

Đây mới là việc ông ta nên làm với tư cách tộc trưởng gia tộc Nastalai, chứ không phải đi tham dự cái đại hội thay đổi pháp luật hỗn loạn kia.

Thằng nhóc nhà họ Việt đã bị một trùng cái phát điên giết trong cửa hàng trà hoa, ông ta không muốn ra ngoài phơi mình trước công chúng.

Nhưng để tránh đám trùng cái nảy sinh ý tưởng kỳ quái, với tư cách đại diện trùng đực bảo thủ, ông ta vẫn phải ra mặt trấn giữ, tránh để đám nhóc con không đàng hoàng kia dao động căn cơ Trùng tộc.

Quân Hoài An vẫn quá trẻ, chỉ vì động đến một Quan chấp chính bình dân không rõ lai lịch mà kéo theo viện trưởng lão, Thần Cung cùng chết.

Đúng là một Đế quân mềm yếu.

Trùng mẫu chuyển thế lại có dung mạo đẹp đẽ như vậy.

Ký ức chip tổ tiên lưu lại lại cuộn trào trong đầu ông ta, ông ta chăm chú nhìn ảo ảnh trùng mẫu, liều mạng nuốt nước bọt, nhưng bên dưới vẫn như một khối thịt chết, không hề phản ứng.

Đời tộc trưởng trước rốt cuộc đã làm thế nào để có thể thanh tâm quả dục đối diện những hình ảnh sống động trong ký ức ấy?

Trong lòng lão trùng đực lửa dục khó tiêu, bàn tay béo trắng được nuông chiều vỗ nhẹ mặt nước.

“Cậu, xuống đây.”

Á thư rụt rè đỡ thành bể bước xuống, đôi chân mảnh khảnh thử chạm nhẹ mặt nước, thấy không bị lão trùng đực ghét bỏ mới yên tâm bước vào.

“Quỳ xuống.”

Lão trùng đực đã chuẩn bị sẵn, nhắm mắt hưởng thụ.

Á thư thuận theo chìm xuống nước, gợn sóng lăn tăn lan ra.

“A a a!!!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, lão trùng đực đau đớn run rẩy không ngừng, từng mảng đỏ thẫm lan ra dưới nước.

Á thư phá nước trồi lên, máu cuốn trôi lớp trang điểm trên mặt cậu ta, lộ ra dung nhan tinh xảo quyến rũ.

“Cậu… khụ khụ… Noah……”

Lão trùng đực không kiểm soát được tứ chi, trượt xuống nước sặc liên hồi, liều mạng vung vẫy bám vào thành bể th* d*c dữ dội, gương mặt chật vật không rõ là nước mắt hay thứ gì khác.

“Không cần cảm ơn tôi, tôi giúp ông loại bỏ thứ trói buộc vô dụng.”

Noah tiện tay ném một khối thịt mềm nhũn xuống, thong thả cởi bỏ y phục ướt sũng, lộ ra thân thể trơn mịn như ngọc mang sắc hồng, đáng tiếc lúc này chẳng còn trùng nào có tâm tình thưởng thức.

Cậu ta mở vòi sen, xối nước rửa sạch vết bẩn trên người.

Lão trùng đực giãy giụa bò lên khỏi bể tắm, bị Noah hờ hững dùng một chân đè lại.

“Đừng giãy giụa.”

Noah đứng một chân, thong thả lau sạch lớp phấn son trên mặt, ngón tay ung dung chải lại mái tóc dài.

“Bên ngoài đã được dọn dẹp sạch sẽ, bao gồm cả kho hàng trong phòng thí nghiệm nhỏ của ông.”

“Nói dối!” Lão trùng đực như một con rắn độc béo ú đang hấp hối, cọ quậy trên thành bể trơn trượt, phát ra tiếng rít khàn.

Nếu thật sự đã dọn sạch hết, tên trùng cái này cần gì phải tốn công giả làm á thư để diễn trò với ông ta?

Ông ta vẫn còn hy vọng, ông ta phải chuyển chip ký ức ra ngoài, ông ta không muốn cái thân thể xấu xí, khó coi, ngày càng già nua này nữa.

Tổ tiên và các tộc trưởng đời trước đều thất bại, ký ức chỉ trở thành nhiên liệu để họ dùng khống chế các thế gia quý tộc, nhưng ông ta nhất định sẽ thành công!

Chỉ có đời này của ông ta, trùng mẫu và Thần Cung đều đã chết!

Tổ tiên và các tộc trưởng đời trước thất bại chắc chắn là do lời nguyền của trùng mẫu và thần quan, còn ông ta nhất định sẽ được!

“Tôi làm vậy để tạo bất ngờ cho ông mà.”

Noah rút chiếc khăn sạch mới tinh ra, bắt đầu lau khô thân thể, mặc cho lão trùng đực như con giòi dần bò lên.

“Ông thích hành hạ bạn giường như vậy, sao tôi có thể để ông bỏ lỡ sự tiếp đãi long trọng này?”

Cậu ta dùng mũi chân nâng cằm lão trùng đực lên.

“Chỉ mới là món khai vị thôi, đừng nói với tôi ông đã chịu không nổi.”

Noah khoác lên người bộ đồ lao động, thân hình mảnh mai được che dưới lớp vải, trở thành một á thư diễm lệ như đào lý.

Lão trùng đực th* d*c khó nhọc, mất máu quá nhiều khiến ông ta hoa mắt chóng mặt.

Trong nước bể tắm có pha loại tinh dầu hương hoa cao cấp, là thứ nhỏ như móng tay mà giá trị ngàn vàng, là biểu tượng quyền lực chỉ tộc trưởng mới được hưởng.

Giờ phút này lại thiêu đốt vết thương dưới thân ông ta, khiến ông ta đau đớn đến sống không bằng chết.

Buồn cười là ông ta vẫn còn tỉnh táo, toàn dựa vào cơn đau cực hạn này.

Ông ta bám chặt thành bể, ngắt quãng nói:

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, cầu xin cậu tha cho tôi… Cậu muốn gì? Tài phú? Quyền lực? Các hạ trẻ tuổi tuấn mỹ?”

“Tha cho tôi, cái gì tôi cũng có thể cho cậu…”

Vừa dứt lời, một bàn tay chui vào hốc mắt ông ta, móc sống một con mắt ra, ông ta đau đến nghẹt thở, buông tay suýt ngất đi, lại bị Noah bóp cổ treo lơ lửng bên thành bể, bị ép tiêm một ống thuốc cường hóa vào trong miệng.

Lão trùng đực đau đến không nói nổi lời cầu xin, nhưng cũng không được phép ngất xỉu để trốn tránh, thân thể béo mỡ run rẩy không ngừng.

“Ừm, ông từng xử phạt Niels- Tên bướm lá phong hoa hồng tôi chưa từng gặp đó như vậy đúng không?”

Noah tung hứng con mắt đỏ rực trong tay, rồi chán chường bóp nát.

“Chẳng có gì ghê gớm, xấu chết đi được! Không cho trùng khác có mắt đỏ sao? Tôi thấy ông mới là kẻ bệnh mắt.”

Lão trùng đực lần mò phía trước, mặt đầy máu, môi dày run rẩy muốn xin tha, nhưng răng va vào nhau không thốt được chữ nào.

“Sao không nói nữa? Nghe nói khi ông hành hạ trùng cái, bắt họ phải hát, hát hay thì tha một mạng.”

Noah giữ lão trùng đực ở độ cao chỉ có một mũi chân chạm đất, nghiêng đầu cười hỏi:

“Sao ông không hát?”

“Hát hay một chút, tôi tha cho ông.”

Cuống họng lão trùng đực bị siết đúng lực, không phát ra được âm thanh nào, ông ta chỉ có thể há miệng khép miệng vô vọng, trông buồn cười đến cực điểm.

Noah bật cười, cậu ta thấy vô cùng thú vị. Sau khi giết hết trùng đực các hạ này đến trùng đực các hạ khác, cậu ta cảm nhận được kh*** c*m chưa từng có, còn vượt xa niềm vui khi được Từ Nhiên khen ngợi.

Cậu ta khẽ thở dài, lẩm bẩm: “Nhưng tôi không thể làm Từ Nhiên buồn.”

Noah nghiêng đầu cười nhìn lão trùng đực, khóe mắt đỏ quyến rũ tựa diễm quỷ.

“Cho nên tôi càng không thể bỏ lỡ món đồ chơi hiếm có như ông.”

“Còn rất nhiều thuốc cường hóa, ngoan một chút, chơi với tôi cho vui, chơi vui rồi có lẽ tôi sẽ tha ông.”

Noah nhấc thân hình béo nặng của lão trùng đực ném xuống nền đất đầy nước bẩn, ông ta theo bản năng co người lại tìm chút cảm giác an toàn.

“Chậc chậc, sao làm ra vẻ đáng thương vậy.”

Noah ngồi xổm dang hai chân ra, chống cằm trên tay.

“Rõ ràng mỗi lần ông hành hạ những trùng cái đáng thương đó đến gần chết, đều ném họ xuống đất như vậy, chê họ vô dụng chỉ biết giả vờ đáng thương. Sao đến lượt mình lại bắt đầu giả bộ?”

“Đừng giả vờ nữa ~ ông vốn vẫn luôn chờ đợi có trùng đối xử với ông như thế này, nên mới làm như vậy đúng không?”

“Tôi tốt bụng, nhất định sẽ thỏa mãn ông.”

Cuộc hành hình này, dù thuốc cường hóa đã dùng hết, hiển nhiên vẫn chưa kết thúc. Còn Từ Nhiên vì không muốn lỡ mất đại hội thay đổi pháp luật chờ đợi đã lâu, đã khởi hành từ sớm, hoàn toàn không biết mình bỏ lỡ cơ hội tự tay kết liễu tộc trưởng gia tộc Nastalai.

Dĩ nhiên đó là do Noah cố ý.

Từ Nhiên là một thiên sứ nhỏ, cái gọi là trả thù của cậu ta chỉ là để lão già này chết một cách thống khoái, trong mắt Noah thì đó chỉ là trò cười.

Noah muốn khối thịt nát này mục rữa hoàn toàn, từ linh hồn đến thân thể, đều thê thảm hơn bất kỳ trùng nào ông ta từng chà đạp.

Mà toàn bộ trùng của Bạch Cốt Tinh Đạo đều che chở cho Noah, báo thù cho anh em của họ.

Bọn họ là linh cẩu sống sót nhờ ăn phần thừa của mãnh thú khác, dùng mọi thủ đoạn lợi dụng mọi thứ có thể lợi dụng, nhưng bọn họ yêu thủ lĩnh của mình- một “thư phụ á thư” hay lo toan, nóng nảy nhưng quan tâm tất cả trùng. Đó là phần ánh sáng duy nhất còn sót lại thuộc về họ.

Bọn họ không cho phép bất kỳ thứ ghê tởm nào vấy bẩn thủ lĩnh của Bạch Cốt Tinh Đạo.

Mưa không dứt.

Phế tích không phải nơi trùng có thể thoải mái chờ đợi.

Sắc trời càng lúc càng u ám, ngoài gia tộc Nastalai, các đại biểu khác đều đã đến đủ.

Ôn Tinh Lan nhìn quanh tất cả trùng có mặt, mở quang não phát sóng trực tiếp, nhẹ giọng nói:

“Gia tộc Nastalai vắng mặt, xem như tự động bỏ quyền, do Hiệp hội bảo vệ trùng đực thay mặt phát biểu, các đại biểu còn lại đã có mặt đầy đủ.”

“Hiện tại chính thức bắt đầu đại hội thay đổi pháp luật.”

Thay đổi pháp luật diễn ra thuận lợi.

Trước đây Bạch Cốt Tinh Đạo là thế lực ngầm của Đế quân, không có hành vi phạm tội thực chất, tất cả đều bị ép hành động theo mệnh lệnh cấp trên, nhưng vì các thành viên đã chiếm dụng tài nguyên hành tinh nhỏ số 30 nhiều năm, sau khi trở thành tổ chức dân chúng độc lập, toàn bộ lợi nhuận thu được phải quyên góp tặng cho hành tinh nhỏ số 30 vô điều kiện trong bảy năm.

Những quyền lợi lần này tranh thủ được cho á thư theo học trường quân đội cùng chính sách cứu trợ dành cho trùng cái cấp thấp đều đã được thông qua.

Với các bệnh trùng của Bạch Tháp, sau khi hợp tác thương lượng, quyết định xây dựng lại một bệnh viện tại tàn tích của Bạch Tháp, giao cho những bệnh trùng đã hồi phục và á thư cùng quản lý, trên cơ sở lợi nhuận bảo đảm mức sinh hoạt tối thiểu sẽ thực hiện nguyên tắc làm nhiều hưởng nhiều, làm ít hưởng ít, phương án quản lý tham chiếu theo hành tinh nhỏ số 30, toàn bộ á thư được cấp cơ giáp công cộng, thực hiện nhiệm vụ triển khai sử dụng sản phẩm thay thế tin tức tố của trùng đực cho trùng cái trong điều kiện bảo đảm an toàn cho bản thân.

Thế gia quý tộc bị bãi bỏ đặc quyền, không cho phép dùng bất kỳ trùng nào thế tội, một khi phát hiện thì cả kẻ thế tội và trùng được thế tội đều xử cùng tội, trùng tố giác sẽ được thưởng công lớn.

Hiệp hội bảo vệ trùng đực hủy bỏ đặc quyền trùng đực, cho phép trùng cái tự do kết hôn, trên cơ sở sẽ phân chia tài sản sau hôn nhân bảo đảm mức sinh hoạt cơ bản của bên yếu thế theo quyền sở hữu thực tế.

Về giáo dục, yêu cầu toàn bộ đại học không phân biệt giới tính, tuyển sinh theo thành tích thực tế, đồng thời mở thêm các chuyên ngành như lý luận và thực hành đông y, nghiên cứu thảo dược, nấu dược thiện, thiết kế và thực hành cơ giáp.

Trùng vị thành niên bắt buộc nhập học, tỷ lệ á thư phải đạt trên 20% và trùng đực phải đạt trên 2% trong mỗi doanh nghiệp.

Sau khi hội nghị kết thúc, các trùng nôn nóng rời đi.

Trận mưa này kéo dài quá lâu, họp giữa phế tích khiến trùng không muốn nói thêm một lời thừa thãi nào, chỉ mong kết thúc sớm.

Bùn đất trong hoa viên hòa lẫn đá vụn, vừa bẩn vừa khó đi, nhưng có trùng đực các hạ ở đó, dù thay đổi pháp luật đã thành công, bản năng được nuôi dưỡng từ nhỏ của trùng cái vẫn khiến họ theo thói quen chờ trùng đực đi trước, thay vì tự mình vỗ cánh rời đi.

Cuối cùng, hoa viên trống vắng, chỉ còn lại hai đại biểu của thương đội Hailan đứng lại.

Dylan im lặng chờ Hailen.

Tâm nguyện của các hạ đã được thỏa mãn, giờ đây liệu các hạ có nguyện ý cùng cậu ta về nhà?

Hailen các hạ lặng lẽ đứng trong mưa bụi, từ chối chiếc ô Dylan nghiêng qua, ngẩng đầu chăm chú nhìn trùng cái, bỗng nhiên nói:

“Chúng ta ly hôn đi.”

Chiếc ô bất ngờ bị gió hất ngã xuống đất, lăn xa.