Anh Kế Cổ Hủ Lại Là Kim Chủ Trên Mạng

Chương 6

Phó Yến Thần đột nhiên chồm người dậy, xoay mặt về phía tôi rồi quỳ ngay trên ghế lái của anh ta.

Nhưng vì vóc dáng anh ta quá cao lớn, mà không gian trong xe lại chật hẹp, đôi chân dài ngoằng kia không tài nào duỗi thẳng ra nổi.

Vừa mới quỳ xuống, cả thân hình anh ta đã đổ ập về phía tôi.

Khi tay anh ta bám vào tựa lưng ghế để giữ vững đà quỳ, gương mặt anh ta gần như đã dán sát vào đùi tôi.

Tôi bị một màn này làm cho giật b.ắ.n cả mình, không kìm được mà "Á" lên một tiếng.

Cúi đầu nhìn xuống Phó Yến Thần.

Phó Yến Thần vẫn giữ nguyên tư thế đó, lặng lẽ rủ mắt nhìn chằm chằm vào đôi chân của tôi.

Hơi thở nóng rực của anh ta phả lên làn da đùi mịn màng của tôi, dấy lên một luồng điện tê dại khẽ chạy dọc sống lưng.

Tim tôi cũng như có một chiếc lông chim lướt qua, ngứa ngáy khôn nguôi.

"Này, anh làm cái trò gì đấy?" Tôi không hiểu nổi rốt cuộc Phó Yến Thần bị làm sao nữa.

Phó Yến Thần ngẩng đầu lên.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi rực lửa và nóng hổi.

Đôi đồng t.ử đen nhánh sáng rực lên một cách đáng sợ, trông không khác gì một gã thợ săn đang ghim c.h.ặ.t con mồi.

Tim tôi đập "thót" một cái.

Không lẽ... anh ta đã nhận ra tôi chính là cô bạn gái qua mạng của anh ta rồi sao?!

Tôi ngập ngừng mất vài giây.

Theo bản năng, tôi cúi xuống nhìn lại đôi chân của mình.

Trắng trẻo, thon dài, thẳng tắp và thon gọn.

Đúng là một đôi chân rất đẹp, đủ tiêu chuẩn làm người mẫu chân.

Nhưng nó lại chẳng có đặc điểm cá nhân nào quá nổi bật.

Nếu buộc phải chỉ ra điểm đặc biệt, thì chỉ có duy nhất một nốt ruồi nhỏ màu nâu bên hông đùi trái.

Thế nhưng người có nốt ruồi trên chân thì thiếu gì.

Hơn nữa tôi mới chỉ gửi cho Phó Yến Thần đúng một tấm ảnh chụp chân.

Anh ta làm sao có thể phóng to từng milimét lên soi để rồi nhận ra tôi cơ chứ?

Chắc là anh ta vẫn còn đang tức giận chuyện lúc nãy, nên ánh mắt nhìn tôi mới hung dữ như thế thôi.

Nhưng tôi đâu có sợ anh ta!

Tôi cúi đầu ghé sát vào mặt Phó Yến Thần, trừng mắt nhìn thẳng vào mắt anh ta:

"Anh nhìn cái kiểu gì đấy?"

"Lần trước xem ảnh chân phụ nữ thì chảy m.á.u cam."

"Bây giờ nhìn chân tôi, không lẽ anh lại định chảy m.á.u cam tiếp đấy à?"

"Đồ biến thái nhà anh, tôi là em gái anh đấy nhé!"

Tôi nhấn mạnh hai chữ "em gái" thật nặng.

Giọng điệu vô cùng hống hách, giang hồ.

Dù sao thì Phó Yến Thần quá đỗi hoàn hảo, ngoài cái này ra, tôi chẳng bắt bẻ được lỗi sai nào khác của anh ta cả.

Phó Yến Thần càng lúc càng tức giận, m.á.u trong người như dồn hết lên mặt.

Chưa đầy ba giây, sắc đỏ đã lan tới tận cuống họng, hơi thở trở nên dồn dập và nóng hổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Yết hầu anh ta trượt lên trượt xuống liên tục vài cú nặng nề.

Trông anh ta lúc này chẳng khác nào một con thú dữ đang đói khát, chỉ chực chờ há miệng xé xác cổ tôi.

Thế nhưng anh ta lại vô cùng lý trí.

Anh ta biết dùng vũ lực với tôi thì chẳng thu được kết quả tốt đẹp gì.

Vì vậy anh ta chỉ vạch rõ ranh giới bằng lời nói:

"Cô không phải em gái tôi."

"Chúng ta không có quan hệ huyết thống."

Làm như tôi thèm làm em gái anh ta lắm không bằng!

Tôi trừng mắt dữ tợn đáp trả:

"Thế nên anh mới trắng trợn bắt nạt tôi như thế đúng không?"

"Anh có tin tí nữa tôi méc ba anh không? Bảo là hôm nay anh làm tôi mất hết mặt mũi!"

Tôi vừa dứt lời.

Phó Yến Thần đột nhiên hạ thấp mình xuống, giọng nói khàn đặc và gấp gáp:

"Mẹ ơi con biết lỗi rồi, xin mẹ rủ lòng thương xót thứ lỗi cho con."

Hả...?!

Tôi ngẩn người mất mấy giây.

Cái gã Phó Yến Thần này sao tự dưng lại đổi tính đổi nết nhanh thế nhỉ?

Tuy nhiên, nhìn cái bản mặt chuẩn cấp độ "ma vương quyến rũ" của anh ta, mà lúc này lại ngoan ngoãn quỳ trước mặt mình gọi mẹ xin tha lỗi...

Tôi càng nhìn lại càng thấy sướng rơn cả người!

Tôi phải mím c.h.ặ.t môi lại thì mới không bật cười thành tiếng ngay tại trận.

Chỉ là...

Phó Yến Thần ghét tôi như thế.

Thế nên tôi không những không thể ôm lấy anh ta hôn tới tấp, bắt anh ta gọi tiếp cho mình nghe.

Mà ngược lại, tôi còn phải kìm hãm sự hưng phấn trong lòng, giả vờ dùng nét mặt chán ghét nhìn anh ta:

"Anh bị thần kinh đấy à?"

"Dù anh có sợ ba anh đến đâu, có muốn xin lỗi tôi đến cỡ nào thì cũng không thể gọi tôi là mẹ được chứ!"

Phó Yến Thần khựng lại.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, giọng điệu vô cùng chân thành:

"Đây là nhiệm vụ chủ nhân giao cho tôi."

"Tôi phải hoàn thành thật tốt thì chủ nhân mới tha lỗi cho tôi."

Mặt tôi đột nhiên nóng bừng lên.

Nhịp tim cũng đập nhanh hơn vài phần.

Nhưng vừa nghĩ đến việc anh ta làm tất cả những điều này chỉ là để níu kéo cô bạn gái trên mạng, chứ chẳng phải thật lòng thật dạ muốn xin lỗi cô em kế này...

Ngọn lửa xao xuyến trong lòng tôi lập tức dập tắt ngấm.

Trong lòng tự nhiên lại thấy bực bội hơn nữa.

Tôi lẩm bẩm c.h.ử.i nhỏ: "Không ngờ anh lại là gã biến thái thích chơi trò chủ - tớ."