Tuy rằng mất việc thật đấy, nhưng tôi với anh ta sống chung dưới một mái nhà, ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu cũng gặp.
Tôi chẳng việc gì phải dỗi hờn mà từ chối không đi nhờ xe anh ta.
Nghĩ thế, tôi liền kéo cửa xe chui vào.
Xe bắt đầu lăn bánh.
Tôi thả trôi ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
Phó Yến Thần đột nhiên cất lời:
"Sao cô không làm thủ tục nghỉ việc mà đã bỏ đi rồi?"
Tôi hăm hở đáp lại với giọng điệu vô cùng khó chịu:
"Anh đã đuổi việc tôi rồi, thì tôi còn cái gì để mà làm thủ tục nữa?"
Phó Yến Thần liếc nhìn tôi một cái:
"Sa thải thì cũng phải đi đúng quy trình của công ty."
"Mấy tài sản công ty cô nhận lúc vào làm, rồi cả công việc hiện tại nữa, cái gì cần bàn giao thì đều phải bàn giao cho đàng hoàng..."
Phó Yến Thần cứ thao thao bất tuyệt chẳng khác nào thầy chủ nhiệm đang giáo huấn học sinh.
Tôi nghe mà nhức cả màng tai, không muốn lọt thêm một chữ nào vào đầu nữa.
Tôi móc điện thoại ra nghịch.
Vừa mở khóa màn hình.
Tôi đã thấy Phó Yến Thần gửi cho tôi hơn 99+ tin nhắn WeChat.
Trước đây điện thoại tôi gần như túc trực 24/24 trên tay, chỉ cần thấy tin nhắn của anh ta là tôi lập tức trả lời ngay.
Nhưng hôm nay đi làm, điện thoại bị cất trong tủ đồ nhân viên.
Tính ra thì đã gần mười tiếng đồng hồ tôi không liên lạc gì với Phó Yến Thần rồi.
Sự bất an của Phó Yến Thần như muốn tràn ra khỏi màn hình.
Từ những câu hỏi đầu tiên kiểu [Bé cưng, em đi đâu làm gì thế],
Không lâu sau đã biến thành [Có phải anh làm gì khiến em tức giận rồi không], [Bé cưng ngắm ảnh cơ bụng cho hạ hỏa nha được không?]...
Mới nhất là ba tin nhắn chứa ảnh cơ bụng bán thân của anh ta, cạp quần kéo xuống cực kỳ thấp.
Khối cơ bụng săn chắc nổi rõ những đường gân xanh uốn lượn, kéo dài từ đường nhân ngư cho đến tận xương chậu.
Đẹp đến mức làm tôi không thể rời mắt, cổ họng bất giác khô khốc.
Thế nhưng Phó Yến Thần ở ngoài đời thực thì vẫn đang không ngừng cằn nhằn cãi lộn với tôi:
"Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cô, mà cô lại ngồi chơi điện thoại."
"Cứ cái nết này của cô thì đi đâu làm gì cũng chẳng ai thèm nhận đâu."
Tôi thản nhiên "Ồ" một tiếng.
Ngay giây sau liền đem hết mọi bực bội xả thẳng lên đầu Phó Yến Thần trên mạng:
[Mặc cái áo vào giùm cái!]
[Tự anh không thấy gớm hả?]
[Còn chọc em giận nữa là em bỏ anh luôn đó!]
Ngay giây tiếp theo khi tin nhắn được gửi đi thành công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chiếc xe đột ngột phanh gấp một cái "két"!
Tôi không kịp phản ứng, trán đập mạnh vào hộc đựng đồ phía trước.
Tôi đau đến mức phải vò vò cái trán, quay sang nhìn Phó Yến Thần.
Mới phát hiện mặt anh ta đã cắt không còn một giọt m.á.u, mắt chằm chằm nhìn vào màn hình điện thoại.
Phó Yến Thần chộp lấy chiếc điện thoại ở bảng điều khiển trung tâm.
Mấy ngón tay thon dài cứng cáp vì quá căng thẳng mà run lên khe khẽ.
[Bé cưng, anh biết lỗi rồi, em không thích xem thì sau này anh không bao giờ gửi nữa.]
Trên mạng thì khúm núm sợ hãi, dù không làm gì sai cũng vội vàng xin lỗi tôi.
Còn ngoài đời thì lại cố tình gài bẫy, rắp tâm đuổi tôi ra khỏi nhà họ Phó.
Sự tương phản này lớn đến mức làm tôi há hốc cả mồm.
Tôi tức giận bừng bừng gõ phím:
[Xin lỗi vô tác dụng!]
[Trừ khi bây giờ anh quỳ xuống trước mặt em, nói "Mẹ ơi con biết lỗi rồi, xin mẹ rủ lòng thương xót thứ lỗi cho con!"]
Chắc là cái yêu cầu này chẳng có gì khó khăn.
Sắc mặt Phó Yến Thần thoáng dịu lại đôi chút.
Nhưng anh ta chẳng buồn chia cho tôi lấy một ánh nhìn, chỉ tập trung chăm chú cúi đầu gõ chữ:
[Vậy em gửi địa chỉ cho anh đi, bây giờ anh đến quỳ xuống xin lỗi trực tiếp trước mặt em luôn.]
Đầu ngón tay tôi khựng lại.
Anh ta lại muốn tìm cách gặp mặt đây mà.
Tôi nhìn đôi chân dài miên man ẩn sau chiếc quần tây màu đen của Phó Yến Thần, trong đầu lập tức nảy ra một ý tưởng quái đản.
[Gặp em thì khỏi cần.]
[Bên cạnh anh giờ có ai, anh cứ quay sang quỳ xuống trước mặt người đó rồi nói "Mẹ ơi con biết lỗi rồi" là được.]
Phó Yến Thần hơi nhíu mày, quay sang nhìn tôi.
Đôi mắt đen thẫm tràn ngập sự khó xử.
Phó Yến Thần cố gắng thuyết phục tôi: [Nhưng mà anh làm em giận, thì phải quỳ trước mặt em mới thể hiện được sự thành ý chứ. Quỳ trước mặt người khác, người ta lại tưởng anh bị thần kinh mất.]
Tôi: [Hửm?]
[Nếu anh thấy cái thể diện của anh quan trọng hơn em, vậy thì chia tay đi!]
Dù sao yêu nhau ba năm nay, số tiền tôi đào được từ chỗ Phó Yến Thần cũng thừa đủ cho tôi tiêu xài cả đời rồi.
Bây giờ chia tay luôn cũng tốt.
Phó Yến Thần lập tức xoắn quýt cả lên: [Đối với anh, em mới là quan trọng nhất! Nhưng mà người bên cạnh anh lại là cô em kế, anh mà quỳ trước mặt cô ta thì còn ra thể thống trật tự gì nữa, sau này sao anh quản giáo cô ta được?]
Ai mà thèm anh quản giáo cơ chứ!
Tôi bĩu môi: [Tùy anh thôi, em đếm đến ba, anh không làm theo thì chia tay rồi xóa bạn bè luôn.]
[Ba...]
Tôi vừa mới bấm gửi đi.
Tôi chẳng việc gì phải dỗi hờn mà từ chối không đi nhờ xe anh ta.
Nghĩ thế, tôi liền kéo cửa xe chui vào.
Xe bắt đầu lăn bánh.
Tôi thả trôi ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
Phó Yến Thần đột nhiên cất lời:
"Sao cô không làm thủ tục nghỉ việc mà đã bỏ đi rồi?"
Tôi hăm hở đáp lại với giọng điệu vô cùng khó chịu:
"Anh đã đuổi việc tôi rồi, thì tôi còn cái gì để mà làm thủ tục nữa?"
Phó Yến Thần liếc nhìn tôi một cái:
"Sa thải thì cũng phải đi đúng quy trình của công ty."
"Mấy tài sản công ty cô nhận lúc vào làm, rồi cả công việc hiện tại nữa, cái gì cần bàn giao thì đều phải bàn giao cho đàng hoàng..."
Phó Yến Thần cứ thao thao bất tuyệt chẳng khác nào thầy chủ nhiệm đang giáo huấn học sinh.
Tôi nghe mà nhức cả màng tai, không muốn lọt thêm một chữ nào vào đầu nữa.
Tôi móc điện thoại ra nghịch.
Vừa mở khóa màn hình.
Tôi đã thấy Phó Yến Thần gửi cho tôi hơn 99+ tin nhắn WeChat.
Trước đây điện thoại tôi gần như túc trực 24/24 trên tay, chỉ cần thấy tin nhắn của anh ta là tôi lập tức trả lời ngay.
Nhưng hôm nay đi làm, điện thoại bị cất trong tủ đồ nhân viên.
Tính ra thì đã gần mười tiếng đồng hồ tôi không liên lạc gì với Phó Yến Thần rồi.
Sự bất an của Phó Yến Thần như muốn tràn ra khỏi màn hình.
Từ những câu hỏi đầu tiên kiểu [Bé cưng, em đi đâu làm gì thế],
Không lâu sau đã biến thành [Có phải anh làm gì khiến em tức giận rồi không], [Bé cưng ngắm ảnh cơ bụng cho hạ hỏa nha được không?]...
Mới nhất là ba tin nhắn chứa ảnh cơ bụng bán thân của anh ta, cạp quần kéo xuống cực kỳ thấp.
Khối cơ bụng săn chắc nổi rõ những đường gân xanh uốn lượn, kéo dài từ đường nhân ngư cho đến tận xương chậu.
Đẹp đến mức làm tôi không thể rời mắt, cổ họng bất giác khô khốc.
Thế nhưng Phó Yến Thần ở ngoài đời thực thì vẫn đang không ngừng cằn nhằn cãi lộn với tôi:
"Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cô, mà cô lại ngồi chơi điện thoại."
"Cứ cái nết này của cô thì đi đâu làm gì cũng chẳng ai thèm nhận đâu."
Tôi thản nhiên "Ồ" một tiếng.
Ngay giây sau liền đem hết mọi bực bội xả thẳng lên đầu Phó Yến Thần trên mạng:
[Mặc cái áo vào giùm cái!]
[Tự anh không thấy gớm hả?]
[Còn chọc em giận nữa là em bỏ anh luôn đó!]
Ngay giây tiếp theo khi tin nhắn được gửi đi thành công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chiếc xe đột ngột phanh gấp một cái "két"!
Tôi không kịp phản ứng, trán đập mạnh vào hộc đựng đồ phía trước.
Tôi đau đến mức phải vò vò cái trán, quay sang nhìn Phó Yến Thần.
Mới phát hiện mặt anh ta đã cắt không còn một giọt m.á.u, mắt chằm chằm nhìn vào màn hình điện thoại.
Phó Yến Thần chộp lấy chiếc điện thoại ở bảng điều khiển trung tâm.
Mấy ngón tay thon dài cứng cáp vì quá căng thẳng mà run lên khe khẽ.
[Bé cưng, anh biết lỗi rồi, em không thích xem thì sau này anh không bao giờ gửi nữa.]
Trên mạng thì khúm núm sợ hãi, dù không làm gì sai cũng vội vàng xin lỗi tôi.
Còn ngoài đời thì lại cố tình gài bẫy, rắp tâm đuổi tôi ra khỏi nhà họ Phó.
Sự tương phản này lớn đến mức làm tôi há hốc cả mồm.
Tôi tức giận bừng bừng gõ phím:
[Xin lỗi vô tác dụng!]
[Trừ khi bây giờ anh quỳ xuống trước mặt em, nói "Mẹ ơi con biết lỗi rồi, xin mẹ rủ lòng thương xót thứ lỗi cho con!"]
Chắc là cái yêu cầu này chẳng có gì khó khăn.
Sắc mặt Phó Yến Thần thoáng dịu lại đôi chút.
Nhưng anh ta chẳng buồn chia cho tôi lấy một ánh nhìn, chỉ tập trung chăm chú cúi đầu gõ chữ:
[Vậy em gửi địa chỉ cho anh đi, bây giờ anh đến quỳ xuống xin lỗi trực tiếp trước mặt em luôn.]
Đầu ngón tay tôi khựng lại.
Anh ta lại muốn tìm cách gặp mặt đây mà.
Tôi nhìn đôi chân dài miên man ẩn sau chiếc quần tây màu đen của Phó Yến Thần, trong đầu lập tức nảy ra một ý tưởng quái đản.
[Gặp em thì khỏi cần.]
[Bên cạnh anh giờ có ai, anh cứ quay sang quỳ xuống trước mặt người đó rồi nói "Mẹ ơi con biết lỗi rồi" là được.]
Phó Yến Thần hơi nhíu mày, quay sang nhìn tôi.
Đôi mắt đen thẫm tràn ngập sự khó xử.
Phó Yến Thần cố gắng thuyết phục tôi: [Nhưng mà anh làm em giận, thì phải quỳ trước mặt em mới thể hiện được sự thành ý chứ. Quỳ trước mặt người khác, người ta lại tưởng anh bị thần kinh mất.]
Tôi: [Hửm?]
[Nếu anh thấy cái thể diện của anh quan trọng hơn em, vậy thì chia tay đi!]
Dù sao yêu nhau ba năm nay, số tiền tôi đào được từ chỗ Phó Yến Thần cũng thừa đủ cho tôi tiêu xài cả đời rồi.
Bây giờ chia tay luôn cũng tốt.
Phó Yến Thần lập tức xoắn quýt cả lên: [Đối với anh, em mới là quan trọng nhất! Nhưng mà người bên cạnh anh lại là cô em kế, anh mà quỳ trước mặt cô ta thì còn ra thể thống trật tự gì nữa, sau này sao anh quản giáo cô ta được?]
Ai mà thèm anh quản giáo cơ chứ!
Tôi bĩu môi: [Tùy anh thôi, em đếm đến ba, anh không làm theo thì chia tay rồi xóa bạn bè luôn.]
[Ba...]
Tôi vừa mới bấm gửi đi.