"Tốt nhất là anh nên thu xếp cho tôi một công việc đàng hoàng đi, bằng không tôi sẽ đi nói với tất cả mọi người rằng tôi không hề tung tin đồn nhảm về anh, mà ngoài đời thực anh vốn dĩ đã dâm dật không chịu nổi rồi!"
Tôi cứ nghĩ Phó Yến Thần là người không chịu nổi áp lực, nhất định sẽ từ chối, thậm chí là lại cãi nhau với tôi một trận nữa.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần chiến đấu tới cùng rồi.
Thế nhưng anh ta chỉ nhẹ nhàng gật đầu, hạ thấp tư thế nói:
"Trước đây là do tôi không tốt, chưa cân nhắc đến việc em mới tốt nghiệp, chưa có kinh nghiệm làm việc, không biết cách xử lý các tình huống bất ngờ cũng như chưa biết cách cư xử với đồng nghiệp."
"Chỉ cần em không nói ra dáng vẻ riêng tư của tôi, thì bắt đầu từ ngày mai, em theo tôi đến trụ sở tập đoàn làm việc đi, tôi sẽ trực tiếp cầm tay chỉ việc cho em."
Trán tôi mọc lên một dấu hỏi chấm to đùng.
Tôi không thể tin nổi Phó Yến Thần lại dễ dàng bị tôi nắm thóp như thế, thậm chí còn bảo sẽ tự tay huấn luyện tôi nữa.
Để tránh lại rơi vào bẫy của anh ta.
Tôi hắng giọng một cái, giả vờ thận trọng: "Chỉ cần anh không bắt nạt tôi, tôi sẽ không nói ra ngoài đâu."
"Nhưng chuyện đến trụ sở làm việc thì tôi phải suy nghĩ lại đã, với cả phải hỏi qua ý kiến của mẹ tôi và ba anh nữa."
Mắt Phó Yến Thần sáng rực lên, ánh mắt đong đầy sự mong chờ:
"Vậy là em đã tha lỗi cho tôi rồi, không còn giận tôi nữa đúng không?"
Sống chung hòa thuận dĩ nhiên vẫn tốt hơn là cứ giương cung bạt kiếm với nhau.
Cho dù đó chỉ là sự hòa thuận do diễn xuất mà ra.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: "Đúng rồi đó."
Phó Yến Thần như trút được gánh nặng, khóe môi khẽ nhếch lên.
…
Sáng ngày hôm sau, lúc tôi đang nghỉ ngơi ở nhà thì đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ.
Chính là vị khách nam ngày hôm qua.
Anh ta nghe nói vì anh ta mà tôi bị mất việc, nên nhất quyết muốn gặp mặt trực tiếp để xin lỗi, còn nói muốn giới thiệu công việc mới cho tôi nữa.
Tôi nghĩ bụng dẫu sao rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, nên đã đến nhà hàng mà anh ta hẹn.
Cố Diệp chưa kịp nói câu nào thì mặt đã đỏ bừng lên trước, giọng điệu ngượng ngùng:
"Xin lỗi em nhé, hôm qua là do tôi uống quá chén, chắc là làm em hoảng sợ rồi đúng không?"
Đương nhiên là hoảng sợ rồi.
Bằng không tôi cũng chẳng đến mức không dám nhìn thẳng vào mặt anh ta, để rồi hôm nay mới phát hiện ra anh ta lại là một anh chàng đẹp trai ngời ngời thế này.
"Tôi có mở một công ty công nghệ, hay là em qua bên tôi làm việc nhé?"
Tôi mỉm cười lịch sự: "Em nhận lời xin lỗi của anh rồi."
"Nhưng em học Quản lý Khách sạn, em vẫn muốn tìm một công việc đúng với chuyên ngành của mình hơn, nên chắc không qua chỗ anh làm được rồi."
Cố Diệp cũng mỉm cười, cố gắng thuyết phục tôi:
"Thật ra đi làm đâu nhất thiết phải đúng chuyên ngành đâu em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi vừa nghe anh ta nói vừa thong dong đảo mắt nhìn về phía sau lưng anh ta.
Thế rồi tôi bắt gặp ngay Phó Yến Thần cùng một người đàn ông mặc âu phục chỉn chu đang đi về phía mình.
Phó Yến Thần nhìn tôi với ánh mắt cười nhưng không chạm đến đáy mắt.
Ngược lại, gã đàn ông đi bên cạnh anh ta lại hớn hở ra mặt, nhìn thoáng qua trông khá quen, hình như chính là đối tượng liên hôn mà Phó Yến Thần định gạch duyên cho tôi trước đó.
Dây thần kinh của tôi lập tức căng lên như dây đàn.
Chẳng lẽ Phó Yến Thần vẫn chưa từ bỏ ý định đó, quyết tâm phải gả tống gả tháo tôi đi cho bằng được mới chịu yên lòng sao?
Trong cái khó ló cái khôn, tôi nảy ra một kế.
Tôi nói nhỏ với Cố Diệp:
"Nếu anh vẫn thấy áy náy thì không cần giới thiệu việc làm cho em đâu, chỉ cần đóng giả làm bạn trai em một chút là được."
Nói xong, tôi liền chuyển sang ngồi ngay bên cạnh Cố Diệp.
Ngay khi Phó Yến Thần bước tới trước mặt, tôi đã vội vàng cất lời trước:
"Anh ơi! Anh đến đây ăn cơm với bạn ạ?"
"Để em giới thiệu với anh nhé, đây là bạn trai em, Cố Diệp."
Phó Yến Thần ngẩn người ra một lúc, không thể tin nổi mà hỏi lại:
"Em... bạn trai em là cậu ta?"
Cái miệng tôi lại nhanh hơn cái não, nới tiếp theo đà của anh ta:
"Không phải anh ấy thì là ai chứ?"
Phó Yến Thần mấp máy môi.
Nhưng anh ta không nói câu nào.
Đôi mắt đen thẫm, sâu hun hút xoáy c.h.ặ.t vào người tôi như muốn nhìn thấu tất cả.
Người bạn đi cùng Phó Yến Thần cũng chằm chằm nhìn tôi.
Chẳng biết anh ta nghĩ đến cái gì mà đột nhiên bật cười khe khẽ.
Tôi sợ mình để lại ấn tượng tốt với anh ta, liền vội vàng nói hươu nói vượn với Phó Yến Thần:
"Bộ anh quen mấy người bạn trai khác của em hả?"
Phó Yến Thần hé miệng.
"Em quen một lúc tám người cơ, anh đang nhắc đến người nào thế?"
Cái miệng đang hé ra một nửa của Phó Yến Thần đột ngột ngậm c.h.ặ.t lại.
Anh ta cùng gã bạn đi bên cạnh trố mắt nhìn tôi như vừa bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Phải mất một lúc lâu sau, anh ta mới cất giọng hỏi:
"Em quen một lúc tám người?"
"Đúng vậy, anh này là số chín nè."
Tôi cứ nghĩ Phó Yến Thần là người không chịu nổi áp lực, nhất định sẽ từ chối, thậm chí là lại cãi nhau với tôi một trận nữa.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần chiến đấu tới cùng rồi.
Thế nhưng anh ta chỉ nhẹ nhàng gật đầu, hạ thấp tư thế nói:
"Trước đây là do tôi không tốt, chưa cân nhắc đến việc em mới tốt nghiệp, chưa có kinh nghiệm làm việc, không biết cách xử lý các tình huống bất ngờ cũng như chưa biết cách cư xử với đồng nghiệp."
"Chỉ cần em không nói ra dáng vẻ riêng tư của tôi, thì bắt đầu từ ngày mai, em theo tôi đến trụ sở tập đoàn làm việc đi, tôi sẽ trực tiếp cầm tay chỉ việc cho em."
Trán tôi mọc lên một dấu hỏi chấm to đùng.
Tôi không thể tin nổi Phó Yến Thần lại dễ dàng bị tôi nắm thóp như thế, thậm chí còn bảo sẽ tự tay huấn luyện tôi nữa.
Để tránh lại rơi vào bẫy của anh ta.
Tôi hắng giọng một cái, giả vờ thận trọng: "Chỉ cần anh không bắt nạt tôi, tôi sẽ không nói ra ngoài đâu."
"Nhưng chuyện đến trụ sở làm việc thì tôi phải suy nghĩ lại đã, với cả phải hỏi qua ý kiến của mẹ tôi và ba anh nữa."
Mắt Phó Yến Thần sáng rực lên, ánh mắt đong đầy sự mong chờ:
"Vậy là em đã tha lỗi cho tôi rồi, không còn giận tôi nữa đúng không?"
Sống chung hòa thuận dĩ nhiên vẫn tốt hơn là cứ giương cung bạt kiếm với nhau.
Cho dù đó chỉ là sự hòa thuận do diễn xuất mà ra.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: "Đúng rồi đó."
Phó Yến Thần như trút được gánh nặng, khóe môi khẽ nhếch lên.
…
Sáng ngày hôm sau, lúc tôi đang nghỉ ngơi ở nhà thì đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ.
Chính là vị khách nam ngày hôm qua.
Anh ta nghe nói vì anh ta mà tôi bị mất việc, nên nhất quyết muốn gặp mặt trực tiếp để xin lỗi, còn nói muốn giới thiệu công việc mới cho tôi nữa.
Tôi nghĩ bụng dẫu sao rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, nên đã đến nhà hàng mà anh ta hẹn.
Cố Diệp chưa kịp nói câu nào thì mặt đã đỏ bừng lên trước, giọng điệu ngượng ngùng:
"Xin lỗi em nhé, hôm qua là do tôi uống quá chén, chắc là làm em hoảng sợ rồi đúng không?"
Đương nhiên là hoảng sợ rồi.
Bằng không tôi cũng chẳng đến mức không dám nhìn thẳng vào mặt anh ta, để rồi hôm nay mới phát hiện ra anh ta lại là một anh chàng đẹp trai ngời ngời thế này.
"Tôi có mở một công ty công nghệ, hay là em qua bên tôi làm việc nhé?"
Tôi mỉm cười lịch sự: "Em nhận lời xin lỗi của anh rồi."
"Nhưng em học Quản lý Khách sạn, em vẫn muốn tìm một công việc đúng với chuyên ngành của mình hơn, nên chắc không qua chỗ anh làm được rồi."
Cố Diệp cũng mỉm cười, cố gắng thuyết phục tôi:
"Thật ra đi làm đâu nhất thiết phải đúng chuyên ngành đâu em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi vừa nghe anh ta nói vừa thong dong đảo mắt nhìn về phía sau lưng anh ta.
Thế rồi tôi bắt gặp ngay Phó Yến Thần cùng một người đàn ông mặc âu phục chỉn chu đang đi về phía mình.
Phó Yến Thần nhìn tôi với ánh mắt cười nhưng không chạm đến đáy mắt.
Ngược lại, gã đàn ông đi bên cạnh anh ta lại hớn hở ra mặt, nhìn thoáng qua trông khá quen, hình như chính là đối tượng liên hôn mà Phó Yến Thần định gạch duyên cho tôi trước đó.
Dây thần kinh của tôi lập tức căng lên như dây đàn.
Chẳng lẽ Phó Yến Thần vẫn chưa từ bỏ ý định đó, quyết tâm phải gả tống gả tháo tôi đi cho bằng được mới chịu yên lòng sao?
Trong cái khó ló cái khôn, tôi nảy ra một kế.
Tôi nói nhỏ với Cố Diệp:
"Nếu anh vẫn thấy áy náy thì không cần giới thiệu việc làm cho em đâu, chỉ cần đóng giả làm bạn trai em một chút là được."
Nói xong, tôi liền chuyển sang ngồi ngay bên cạnh Cố Diệp.
Ngay khi Phó Yến Thần bước tới trước mặt, tôi đã vội vàng cất lời trước:
"Anh ơi! Anh đến đây ăn cơm với bạn ạ?"
"Để em giới thiệu với anh nhé, đây là bạn trai em, Cố Diệp."
Phó Yến Thần ngẩn người ra một lúc, không thể tin nổi mà hỏi lại:
"Em... bạn trai em là cậu ta?"
Cái miệng tôi lại nhanh hơn cái não, nới tiếp theo đà của anh ta:
"Không phải anh ấy thì là ai chứ?"
Phó Yến Thần mấp máy môi.
Nhưng anh ta không nói câu nào.
Đôi mắt đen thẫm, sâu hun hút xoáy c.h.ặ.t vào người tôi như muốn nhìn thấu tất cả.
Người bạn đi cùng Phó Yến Thần cũng chằm chằm nhìn tôi.
Chẳng biết anh ta nghĩ đến cái gì mà đột nhiên bật cười khe khẽ.
Tôi sợ mình để lại ấn tượng tốt với anh ta, liền vội vàng nói hươu nói vượn với Phó Yến Thần:
"Bộ anh quen mấy người bạn trai khác của em hả?"
Phó Yến Thần hé miệng.
"Em quen một lúc tám người cơ, anh đang nhắc đến người nào thế?"
Cái miệng đang hé ra một nửa của Phó Yến Thần đột ngột ngậm c.h.ặ.t lại.
Anh ta cùng gã bạn đi bên cạnh trố mắt nhìn tôi như vừa bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Phải mất một lúc lâu sau, anh ta mới cất giọng hỏi:
"Em quen một lúc tám người?"
"Đúng vậy, anh này là số chín nè."