Anh Bỏ Lỡ Ngày Con Chào Đời

Chương 16

Chỉ lặng lẽ xoay người rời đi.

Bóng lưng anh ta cô độc.

Sa sút.

Đầy vẻ thất bại.

Nhưng trong lòng tôi không còn bất kỳ gợn sóng nào.

Có những người.

Có những chuyện.

Một khi đã bỏ lỡ.

Thì vĩnh viễn không thể quay trở lại.

Tôi siết chặt quai túi trong tay.

Bước nhanh về phía ga tàu điện ngầm.

Tôi muốn về nhà.

Về với đứa con trai đang chờ tôi.

Về với người thật sự cần tôi.

Về với tương lai thuộc về hai mẹ con chúng tôi.

10

Một năm sau.

Cuộc sống của tôi đã thay đổi hoàn toàn.

Việc kinh doanh cửa hàng online ngày càng phát đạt.

Thu nhập mỗi tháng đã ổn định ở mức khoảng mười lăm nghìn tệ.

Tôi nghỉ việc ở công ty.

Toàn tâm toàn ý điều hành cửa hàng.

Như vậy vừa có nhiều thời gian ở bên con hơn.

Thu nhập cũng cao hơn trước không ít.

“Mẹ!”

“Mẹ ơi!”

Tiểu Bảo giờ đã một tuổi ba tháng.

Biết đi.

Biết gọi mẹ.

Ngày nào cũng hoạt bát như một thiên thần nhỏ.

“Tiểu Bảo thông minh quá.”

Bà Vương bế thằng bé.

Trên mặt tràn đầy yêu thương.

“Biết đi biết chạy rồi.”

“Trông như người lớn thu nhỏ vậy.”

“Bà Vương.”

“Con thật sự cảm ơn bà rất nhiều.”

Tôi chân thành nói.

“Hơn một năm nay.”

“Bà đã giúp con quá nhiều.”

“Đừng khách sáo.”

Bà Vương cười hiền.

“Tôi thương Tiểu Bảo như cháu ruột của mình.”

“Nhìn thằng bé lớn lên từng ngày.”

“Tôi cũng vui lắm.”

Đúng lúc ấy.

Chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa.

Thấy một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi đứng trước cửa.

Ăn mặc lịch sự.

Khí chất rất tốt.

“Xin hỏi anh là?”

Tôi hỏi.

“Chào cô.”

“Tôi là hàng xóm mới chuyển tới dưới lầu.”

“Tôi họ Trương.”

Người đàn ông lễ phép nói.

“Vừa mới chuyển tới.”

“Nên muốn làm quen với hàng xóm.”

“Chào anh.”

“Tôi họ Lâm.”

Tôi cũng lịch sự đáp lại.

“Cô Lâm.”

“Xin lỗi đã làm phiền.”

Anh ta mỉm cười.

“Tôi sống một mình.”

“Sau này nếu có việc gì cần giúp đỡ.”

“Cứ nói với tôi.”

“Cảm ơn anh.”

Tôi đáp.

Anh ta nhìn Tiểu Bảo phía sau tôi.

Khẽ cười.

“Con trai cô đáng yêu thật.”

“Cảm ơn.”

Tôi hơi mất tự nhiên.

“Xin lỗi nhé.”

“Tôi còn chút việc phải làm.”

“Được.”

“Tôi không làm phiền nữa.”

Anh ta rất biết ý.

Nói xong liền rời đi.

Sau khi đóng cửa.

Bà Vương lập tức cười nói:

“Cậu Tiểu Trương này trông được đấy.”

“Rất lễ phép.”

“Bà Vương.”

“Bà đừng nghĩ lung tung.”

Tôi có chút đỏ mặt.

“Tôi nghĩ lung tung lúc nào?”

Bà Vương cười híp mắt.

“Con bây giờ một mình nuôi con.”

“Cũng nên nghĩ tới hạnh phúc của bản thân rồi.”

“Con thấy hiện tại rất tốt.”

Tôi lắc đầu.

“Con không muốn nghĩ tới chuyện tình cảm nữa.”

“Hiểu Vũ.”

“Con còn trẻ.”

Bà Vương khuyên nhủ.

“Không thể vì một tên tra nam.”

“Mà mất niềm tin với tất cả đàn ông.”

“Trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt.”

Tôi không tiếp lời.

Tiếp tục bận rộn đóng gói hàng hóa.

Thật ra.

Bà Vương nói không sai.

Hơn một năm qua.

Cũng có người giới thiệu đối tượng cho tôi.

Nhưng tôi đều từ chối.

Sau sự phản bội của Trần Chí Viễn.

Tôi đã không còn đặt quá nhiều hy vọng vào tình yêu nữa.

Cuộc sống hiện tại tuy bận rộn.

Nhưng rất đầy đủ.

Tôi có một đứa con đáng yêu.

Có thu nhập ổn định.

Có bạn bè và hàng xóm quan tâm.

Như vậy là đủ rồi.

Vài ngày sau.

Tôi gặp anh Trương dưới lầu.

Anh ta xách rất nhiều túi đồ.

Có lẽ vừa đi siêu thị về.

“Cô Lâm.”

“Chào cô.”

Anh ta chủ động chào hỏi.

“Anh Trương.”

“Chào anh.”

Tôi cũng lịch sự đáp lại.

“Một mình cô chăm con.”

“Chắc bình thường đi mua đồ không tiện lắm nhỉ?”

Anh ta hỏi.

“Sau này lúc tôi đi siêu thị.”

“Có thể mua giúp cô.”

“Không cần phiền anh đâu.”

Tôi vội nói.

“Đa số tôi đều mua trên mạng.”

“Vậy cũng được.”

Anh ta cười.

“Nếu có việc gì cần giúp.”

“Cứ nói với tôi.”

“Cảm ơn anh.”

Sau khi về nhà.

Bà Vương lại bắt đầu nhắc tới chuyện ấy.

“Cậu Tiểu Trương này thật sự không tệ.”

“Rất biết quan tâm mẹ con con.”

“Bà Vương.”

“Sao bà cứ nhắc mãi chuyện này vậy?”

Tôi bất đắc dĩ nói.

“Tôi là vì tốt cho con.”

Bà Vương đáp.

“Con nhìn xem.”

“Người ta còn chủ động đề nghị mua đồ giúp con.”

“Anh ấy chỉ khách sáo thôi.”

Tôi lắc đầu.

“Khách sáo?”

Bà Vương bật cười.

“Đàn ông khách sáo với phụ nữ.”

“Thì chính là có ý đó.”

Tôi không muốn tiếp tục đề tài này.

Bèn tập trung chơi với Tiểu Bảo.

Bây giờ.

Tiểu Bảo vô cùng hiếu động.

Suốt ngày chạy khắp nhà.

Miệng líu lo những câu chỉ có mình thằng bé hiểu.

“Tiểu Bảo.”

“Lại đây với mẹ nào.”

Tôi dang rộng vòng tay.

Tiểu Bảo cười khanh khách.

Lon ton chạy tới.

Nhào vào lòng tôi.

“Mẹ yêu con.”

Tôi hôn lên gò má mềm mại của con.

“Yêu mẹ.”

Tiểu Bảo dùng giọng non nớt đáp lại.

Nghe thấy câu nói ấy.

Tim tôi như tan chảy.

Có đứa con trai này là đủ rồi.

Tôi còn cần gì hơn nữa?

Buổi tối.

Tôi đang ngồi trước máy tính xử lý đơn hàng.