Nhìn thấy Trần Chí Viễn đang ngồi trên sofa.
Anh ta gầy đi rất nhiều.
Mái tóc hơi rối.
Cả người tiều tụy thấy rõ.
“Anh tới đây làm gì?”
Tôi lạnh lùng hỏi.
“Hiểu Vũ.”
“Anh muốn nói chuyện với em.”
Trần Chí Viễn đứng dậy.
“Là chuyện của con.”
“Không có gì để nói.”
Tôi xoay người định rời đi.
“Hiểu Vũ.”
“Anh xin em.”
Trần Chí Viễn vội vàng kéo tay tôi lại.
“Cho anh mười phút thôi.”
“Được không?”
Tôi lập tức hất tay anh ta ra.
“Đừng chạm vào tôi.”
“Anh biết em hận anh.”
Trần Chí Viễn khàn giọng nói.
“Nhưng đứa bé vô tội.”
“Nó cần có cha.”
Tôi nhìn anh ta.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Cha sao?”
“Từ lúc anh bỏ mặc tôi một mình trong phòng sinh.”
“Từ lúc anh đưa Tô Uyển đi Tam Á.”
“Từ lúc anh tắt máy rồi biến mất.”
“Anh đã tự tay từ bỏ tư cách làm cha của mình rồi.”
Sắc mặt Trần Chí Viễn lập tức tái nhợt.
Nhưng lần này.
Tôi không còn thấy đau lòng nữa.
Chỉ còn lại sự bình thản sau khi đã hoàn toàn buông bỏ.
“Con không cần.”
Tôi lạnh nhạt nói.
“Có tôi là đủ rồi.”
“Hiểu Vũ.”
“Anh thật sự biết mình sai rồi.”
Vành mắt Trần Chí Viễn đỏ hoe.
“Mỗi ngày anh đều hối hận.”
“Hối hận vì lựa chọn năm đó.”
“Hối hận có ích sao?”
Tôi cười lạnh.
“Lúc anh cùng Tô Uyển ở Tam Á.”
“Anh từng nghĩ tới tôi và con chưa?”
Trần Chí Viễn cúi đầu.
Không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tô Uyển đâu?”
Tôi hỏi.
“Sao không đi cùng anh?”
“Bọn anh…”
“Bọn anh chia tay rồi.”
Anh ta nhỏ giọng đáp.
“Chia tay rồi?”
Tôi không hề bất ngờ.
“Sao vậy?”
“Thấy anh không còn giá trị lợi dụng.”
“Nên đá anh rồi à?”
Trần Chí Viễn im lặng.
“Trần Chí Viễn.”
“Tôi đã từng nói với anh rồi.”
“Cô ta không thật lòng yêu anh.”
Tôi bình thản nói.
“Bây giờ biết rồi chứ?”
“Là anh mù quáng.”
Trần Chí Viễn cười khổ.
“Hiểu Vũ.”
“Bây giờ anh mới hiểu.”
“Người thật lòng yêu anh.”
“Chỉ có em.”
“Yêu anh?”
Tôi bật cười đầy châm biếm.
“Trần Chí Viễn.”
“Anh đánh giá bản thân quá cao rồi.”
“Tình yêu tôi dành cho anh.”
“Đã chết từ khoảnh khắc anh phản bội tôi.”
“Hiểu Vũ…”
“Đừng gọi tên tôi.”
Tôi lạnh lùng ngắt lời.
“Chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”
“Vậy còn con thì sao?”
Trần Chí Viễn gần như cầu xin.
“Dù sao nó cũng là con trai anh mà.”
“Đúng.”
“Nó là con trai anh.”
Tôi gật đầu.
“Nhưng nó không cần một người cha như anh.”
“Anh có thể thay đổi.”
Trần Chí Viễn khàn giọng nói.
“Anh có thể làm lại từ đầu.”
“Muộn rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Trần Chí Viễn.”
“Có những sai lầm.”
“Một khi đã phạm phải.”
“Sẽ không bao giờ có cơ hội sửa chữa.”
“Tôi nghĩ anh hiểu điều đó.”
“Hiểu Vũ.”
“Anh xin em.”
Trần Chí Viễn gần như muốn quỳ xuống.
“Cho anh một cơ hội.”
“Anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bù đắp.”
“Bất cứ điều gì sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Vậy anh có thể khiến thời gian quay ngược lại không?”
“Có thể khiến tôi tin tưởng anh thêm một lần nữa không?”
“Có thể khiến tôi quên đi sự phản bội của anh không?”
Trần Chí Viễn hoàn toàn câm lặng.
Không trả lời nổi một câu.
“Đã không làm được.”
“Thì đừng nói tới chuyện bù đắp nữa.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Trần Chí Viễn.”
“Chúng ta kết thúc rồi.”
“Hoàn toàn kết thúc rồi.”
“Nhưng còn con…”
Anh ta vẫn không chịu từ bỏ.
“Con sẽ có một tương lai tốt đẹp.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Nhưng tương lai đó không cần anh tham gia.”
“Xin anh rời đi.”
“Đừng tiếp tục quấy rầy cuộc sống của chúng tôi.”
Nói xong.
Tôi xoay người trở về văn phòng.
Để lại Trần Chí Viễn đứng một mình bên ngoài.
Các đồng nghiệp đều nhìn tôi.
Trong ánh mắt có sự thương cảm.
Cũng có tò mò.
“Không có chuyện gì đâu.”
Tôi mỉm cười với mọi người.
“Mọi người tiếp tục làm việc đi.”
Buổi chiều tan làm.
Tôi phát hiện Trần Chí Viễn vẫn còn đứng dưới lầu công ty.
“Anh vẫn chưa đi sao?”
Tôi nhíu mày.
“Hiểu Vũ.”
“Anh muốn gặp con.”
Trần Chí Viễn thấp giọng nói.
“Chỉ nhìn một lần thôi.”
“Được không?”
“Không được.”
Tôi từ chối ngay lập tức.
“Tại sao?”
Trần Chí Viễn nóng nảy.
“Nó là con trai anh!”
“Về mặt pháp luật thì đúng.”
Tôi lạnh nhạt đáp.
“Nhưng trên thực tế thì không.”
“Một người đàn ông.”
“Ngay cả lúc con mình chào đời cũng không có mặt.”
“Lấy tư cách gì để tự nhận là cha?”
“Tôi…”
Trần Chí Viễn lại bị chặn họng.
Không tìm được lời phản bác.
“Trần Chí Viễn.”
“Tôi nói lần cuối cùng.”
Tôi nhìn anh ta.
Từng chữ rõ ràng.
“Hãy tránh xa cuộc sống của mẹ con tôi.”
“Đừng xuất hiện nữa.”
“Nếu anh thật sự yêu con.”
“Thì hãy để nó được lớn lên trong yên bình.”
“Hiểu Vũ…”
Anh ta vẫn muốn nói điều gì đó.
“Nếu anh tiếp tục quấy rối chúng tôi.”
“Tôi sẽ báo cảnh sát.”
Tôi lạnh lùng cảnh cáo.
Nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt tôi.
Cuối cùng.
Trần Chí Viễn không nói thêm lời nào.