Buổi chiều.
Sau khi Tiểu Bảo ngủ.
Tôi mở máy tính lên.
Bắt đầu tìm hiểu về việc kinh doanh cửa hàng online.
Tôi phát hiện.
Quả thật có rất nhiều người đang bán đồ mẹ và bé trên mạng.
Doanh số cũng rất tốt.
Tôi nghĩ.
Bản thân có kinh nghiệm chăm con.
Biết rõ sản phẩm nào hữu ích.
Có lẽ thật sự có thể thử sức.
Buổi tối.
Tôi gọi điện cho Tiểu Nhã.
Kể cho cô ấy nghe ý tưởng này.
“Ý tưởng hay đấy!”
Tiểu Nhã lập tức ủng hộ.
“Cậu có thể bắt đầu từ quy mô nhỏ.”
“Rồi từ từ phát triển lên.”
“Nhưng tớ không có kinh nghiệm.”
“Cũng không có nguồn hàng.”
Tôi hơi lo lắng.
“Những thứ đó đều có thể học.”
Tiểu Nhã cười nói.
“Trên mạng có rất nhiều khóa hướng dẫn.”
“Hơn nữa bây giờ còn có mô hình giao hàng hộ.”
“Không cần ôm hàng tồn kho.”
“Thật sao?”
Tôi lập tức có hứng thú.
“Tất nhiên rồi.”
Tiểu Nhã đáp.
“Tớ có một người bạn đang làm lĩnh vực này.”
“Hôm nào tớ giới thiệu hai người làm quen.”
Sau khi cúp máy.
Trong lòng tôi lại có thêm một tia hy vọng.
Có lẽ.
Đây sẽ là một cơ hội để thay đổi cuộc sống của hai mẹ con tôi.
9
Ba tháng sau.
Cửa hàng online của tôi cuối cùng cũng bắt đầu khởi sắc.
Từ vài đơn hàng mỗi ngày lúc ban đầu.
Đến nay đã có thể bán được hai, ba chục đơn mỗi ngày.
Tuy lợi nhuận không quá cao.
Nhưng ít nhất cũng có thêm một nguồn thu nhập.
“Hiểu Vũ.”
“Cậu giỏi thật đấy.”
Tiểu Nhã tới thăm tôi.
Nhìn tôi bận rộn đóng gói hàng hóa.
Không khỏi cảm thán.
“Mới vài tháng mà đã làm tốt thế này rồi.”
“Vẫn còn kém xa lắm.”
Tôi vừa dán phiếu giao hàng vừa nói.
“Nhưng đúng là tốt hơn lúc mới bắt đầu rất nhiều.”
“Hiện giờ mỗi tháng cậu kiếm được bao nhiêu?”
Tiểu Nhã tò mò hỏi.
“Tiền lương cộng với thu nhập từ cửa hàng.”
“Khoảng tám nghìn tệ.”
Tôi đáp.
“Tuy không nhiều.”
“Nhưng cũng đủ để hai mẹ con sống.”
“Như vậy đã rất tốt rồi.”
Tiểu Nhã cười nói.
“Hơn nữa cậu vẫn đang phát triển.”
“Sau này chắc chắn sẽ tốt hơn.”
Đúng lúc ấy.
Tiểu Bảo tỉnh giấc.
Bắt đầu quấy khóc.
“Tiểu Bảo đói rồi.”
Tôi đặt công việc trong tay xuống.
Đi pha sữa cho con.
Hiện giờ Tiểu Bảo đã hơn bốn tháng tuổi.
Da trắng trẻo.
Mũm mĩm đáng yêu.
“Tiểu Bảo ngày càng giống cậu.”
Tiểu Nhã bế đứa bé.
Yêu thích đến không rời tay.
“May mà không giống bố nó.”
“Đừng nói những chuyện đó trước mặt con.”
Tôi lên tiếng ngăn lại.
“Xin lỗi.”
Tiểu Nhã lè lưỡi.
“Tớ quên mất.”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của tôi đổ chuông.
Là một số lạ.
“A lô.”
“Xin hỏi có phải cô Lâm Hiểu Vũ không?”
“Đúng vậy.”
“Xin hỏi anh là ai?”
“Tôi là bạn của Trần Chí Viễn.”
“Tôi họ Lý.”
Người đàn ông bên kia nói.
“Tôi có chuyện muốn trao đổi với cô.”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Chuyện gì?”
“Là chuyện của Trần Chí Viễn.”
Ông Lý đáp.
“Hiện giờ tình hình của cậu ấy không được tốt lắm.”
“Cậu ấy muốn gặp đứa bé.”
“Xin lỗi.”
“Chúng tôi đã ly hôn rồi.”
Tôi lạnh nhạt nói.
“Chuyện của anh ta không còn liên quan tới tôi.”
“Cô Lâm.”
“Tôi biết trong lòng cô còn oán trách cậu ấy.”
“Nhưng đứa bé dù sao cũng là con ruột của cậu ấy…”
“Nếu anh ta thật sự quan tâm tới con.”
Tôi trực tiếp ngắt lời.
“Thì năm đó đã không làm ra những chuyện đó.”
“Bây giờ mới nhớ tới con sao?”
“Muộn rồi.”
“Cô Lâm…”
“Không còn gì để nói nữa.”
Tôi cúp máy.
“Ai gọi vậy?”
Tiểu Nhã hỏi.
“Bạn của Trần Chí Viễn.”
Tôi đáp.
“Nói rằng anh ta muốn gặp con.”
“Cậu trả lời thế nào?”
“Đương nhiên là từ chối.”
Tôi nói.
“Anh ta lấy tư cách gì để gặp con?”
“Đúng.”
Tiểu Nhã lập tức đồng tình.
“Loại đàn ông đó không xứng làm cha.”
Vài ngày sau.
Ông Lý lại gọi tới.
“Cô Lâm.”
“Trần Chí Viễn thật sự rất muốn gặp con.”
Ông ta nói.
“Cậu ấy rất hối hận.”
“Muốn bù đắp lỗi lầm.”
“Bù đắp?”
Tôi bật cười lạnh.
“Anh ta lấy gì để bù đắp đây?”
“Cậu ấy sẵn sàng tăng tiền cấp dưỡng.”
Ông Lý vội nói.
“Mỗi tháng năm nghìn tệ.”
“Cô thấy sao?”
“Tôi không thiếu tiền.”
Tôi lạnh nhạt đáp.
“Hơn nữa trong thỏa thuận đã ghi rất rõ.”
“Mỗi tháng ba nghìn tệ.”
“Nhiều thêm một đồng tôi cũng không cần.”
“Cô Lâm.”
“Xin cô cho cậu ấy một cơ hội.”
Ông Lý gần như van nài.
“Cậu ấy thật sự biết sai rồi.”
“Cơ hội tôi đã cho rồi.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Là chính anh ta không biết trân trọng.”
“Nhưng đứa bé…”
“Con tôi có tôi là đủ.”
Nói xong.
Tôi trực tiếp cúp máy.
Thế nhưng.
Ông Lý vô cùng kiên trì.
Cứ vài ngày lại gọi một lần.
Nội dung lần nào cũng giống nhau.
Cuối cùng tôi phát bực.
Thẳng tay chặn số của ông ta.
Một tháng sau.
Tôi đang làm việc ở công ty.
Cô gái lễ tân đột nhiên chạy tới.
“Chị Lâm.”
“Bên ngoài có một người đàn ông tìm chị.”
“Anh ta nói mình là chồng cũ của chị.”
Tim tôi khẽ siết lại.
Trần Chí Viễn tới rồi sao?
Tôi bước ra khu vực lễ tân.