Anh Bỏ Lỡ Ngày Con Chào Đời
Chương 17: Hoàn
Bỗng nghe thấy dưới lầu có tiếng cãi nhau.
Tôi bước ra ban công nhìn xuống.
Phát hiện anh Trương đang tranh cãi với một người phụ nữ.
“Trương Minh!”
“Anh đừng tưởng tôi không biết anh đang nghĩ gì!”
Giọng người phụ nữ vô cùng chói tai.
“Anh chuyển tới đây.”
“Có phải vì để ý người phụ nữ ở tầng trên không?”
“Em đừng nói bậy.”
Giọng anh Trương đầy bất lực.
“Anh chỉ muốn đổi môi trường sống thôi.”
“Đổi môi trường?”
Người phụ nữ cười lạnh.
“Anh nghĩ tôi là đồ ngốc chắc?”
“Chúng ta đã chia tay rồi.”
“Em không có quyền can thiệp vào chuyện của anh.”
Anh Trương nói.
“Chia tay?”
Giọng người phụ nữ càng sắc nhọn hơn.
“Chúng ta chỉ cãi nhau thôi.”
“Khi nào thì chia tay hả?”
“Na Na.”
“Chúng ta không hợp nhau.”
“Đáng lẽ nên kết thúc từ lâu rồi.”
Anh Trương đáp.
“Không hợp?”
Người phụ nữ bật khóc.
“Chúng ta ở bên nhau ba năm.”
“Anh nói không hợp là không hợp sao?”
Tôi không muốn nghe tiếp.
Liền đóng cửa ban công lại.
Trở về phòng.
Chuyện của người khác.
Tôi không muốn can dự.
Hiện tại.
Điều tôi quan tâm nhất.
Vẫn là Tiểu Bảo và cuộc sống của hai mẹ con.
Xem ra anh Trương cũng có những rắc rối tình cảm của riêng mình.
Tôi vẫn nên đừng nghĩ nhiều thì hơn.
Ngày hôm sau.
Tôi gặp anh Trương ở cầu thang.
Trông anh ấy rất mệt mỏi.
“Anh Trương.”
“Anh vẫn ổn chứ?”
Tôi quan tâm hỏi.
“Không sao.”
“Cảm ơn cô đã quan tâm.”
Anh Trương gượng cười.
“Tối qua chắc đã làm phiền cô rồi.”
“Không đâu.”
Tôi lắc đầu.
“Nhưng mà…”
“Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ.”
“Anh có thể tìm tôi.”
Anh Trương nhìn tôi.
Trong mắt thoáng hiện vẻ cảm kích.
“Cảm ơn cô.”
“Cô Lâm.”
“Không có gì.”
Tôi mỉm cười.
“Hàng xóm giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm.”
Sau khi trở về nhà.
Nghĩ lại cuộc trò chuyện vừa rồi.
Trong lòng tôi có chút phức tạp.
Có lẽ bà Vương nói đúng.
Tôi không nên vì sự phản bội của Trần Chí Viễn.
Mà mất hết niềm tin vào tất cả đàn ông.
Nhưng…
Tôi thật sự đã sẵn sàng bắt đầu lại hay chưa?
Tôi nhìn Tiểu Bảo đang ngồi trên sàn chơi đồ chơi.
Trong lòng đã có đáp án.
Dù thế nào đi nữa.
Con trai vẫn luôn là ưu tiên số một của tôi.
Nếu một ngày nào đó.
Tôi thật sự gặp được người phù hợp.
Người đó nhất định phải chấp nhận Tiểu Bảo.
Yêu thương Tiểu Bảo.
Nếu không.
Tôi thà sống một mình cả đời.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại vang lên.
Là mẹ chồng gọi tới.
“Hiểu Vũ.”
“Dạo này con thế nào rồi?”
Mẹ chồng quan tâm hỏi.
“Con rất ổn.”
“Việc kinh doanh cửa hàng cũng khá tốt.”
Tôi đáp.
“Mẹ thì sao?”
“Sức khỏe vẫn ổn chứ ạ?”
“Mẹ khỏe.”
Mẹ chồng cười nói.
“Tiểu Bảo đâu rồi?”
“Đang chơi đồ chơi.”
“Mẹ muốn nói chuyện với thằng bé không?”
“Muốn chứ.”
Tôi đưa điện thoại cho Tiểu Bảo.
“Tiểu Bảo.”
“Bà nội tìm con này.”
Tiểu Bảo cầm điện thoại.
Lập tức gọi bằng giọng non nớt:
“Bà nội!”
“Ôi!”
“Cháu ngoan của bà!”
Mẹ chồng cười đến không khép được miệng.
“Tiểu Bảo có nhớ bà nội không?”
“Có ạ!”
Tiểu Bảo lớn tiếng đáp.
Nghe cuộc trò chuyện của hai bà cháu.
Trong lòng tôi vô cùng ấm áp.
Mặc dù tôi và Trần Chí Viễn đã ly hôn.
Nhưng sự quan tâm của mẹ chồng dành cho hai mẹ con tôi.
Chưa từng thay đổi.
“Hiểu Vũ.”
“Mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Mẹ chồng nhận lại điện thoại.
Giọng bà có chút do dự.
“Chuyện gì vậy ạ?”
“Chí Viễn…”
“Thời gian gần đây trạng thái của nó không được tốt.”
Bà chậm rãi nói.
“Công việc cũng mất rồi.”
“Ngày nào cũng ở nhà uống rượu.”
Tôi im lặng vài giây.
“Chuyện đó không liên quan đến con.”
Mẹ chồng thở dài.
“Mẹ biết.”
“Mẹ không phải muốn con tha thứ cho nó.”
“Chỉ là…”
“Chỉ là mẹ thấy nó đáng thương quá.”
“Mẹ.”
“Đó là do anh ấy tự chuốc lấy.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Lúc đưa ra lựa chọn.”
“Anh ấy nên nghĩ tới hậu quả ngày hôm nay.”
“Mẹ biết.”
Mẹ chồng khẽ thở dài.
“Đều là do bố mẹ không dạy dỗ nó cho tốt.”
“Mẹ đừng nói vậy.”
Tôi nhẹ giọng an ủi.
“Đó không phải lỗi của mẹ.”
“Hiểu Vũ.”
“Chỉ cần con và Tiểu Bảo sống tốt là được.”
Mẹ chồng nói.
“Nhà mẹ sẽ không để Chí Viễn làm phiền hai mẹ con nữa.”
“Cảm ơn mẹ.”
Sau khi cúp máy.
Tâm trạng tôi có chút phức tạp.
Trần Chí Viễn sống không tốt.
Tôi nên vui sao?
Nhưng tôi phát hiện.
Bản thân không hề có cảm giác hả hê hay đắc ý.
Chỉ thấy rất bình tĩnh.
Có lẽ.
Tôi thật sự đã buông bỏ hoàn toàn rồi.
Tôi bế Tiểu Bảo lên.
Nhìn gương mặt nhỏ ngây thơ cùng nụ cười trong sáng của con.
Trong lòng tràn đầy hy vọng.
Bất kể quá khứ thế nào.
Tương lai nhất định sẽ tốt đẹp hơn.
Bởi vì lần này.
Tôi không còn sống vì người khác nữa.
Mà đang sống vì chính mình.
Và vì đứa con trai tôi yêu nhất.