Âm Thanh Của Sự Im Lặng

Chương 8: Âm thanh của sự im lặng

Khi Minh Thư và Hoàng trở lại văn phòng, không khí căng thẳng bao trùm. Họ vừa nghe được những thông tin quý giá từ Kim Liên, nhưng sự lo lắng về mối đe dọa từ Ngô Minh Tuấn khiến họ khó lòng bình tĩnh. Minh Thư ngồi xuống bàn làm việc, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi những video từ buổi tiệc của nạn nhân được lưu trữ.

“Chúng ta cần xem lại những video này,” Hoàng nói, tay lướt nhẹ trên bàn phím.

“Có thể có điều gì đó mà chúng ta đã bỏ lỡ,” Minh Thư đồng ý, gật đầu.

Video đầu tiên hiện lên, khung cảnh buổi tiệc sang trọng với những tiếng cười nói vui vẻ. Nhưng trong những âm thanh rộn ràng ấy, họ bắt đầu cảm nhận được sự khác thường. Hoàng tạm dừng video, nhấn mạnh một đoạn ngắn.

“Nghe này,” anh nói, đưa tay lên để Minh Thư chú ý. “Có tiếng gì đó, như một giọng nói đang thì thầm.”

Minh Thư căng tai lắng nghe, rồi nhíu mày. “Đúng, như thể ai đó đang nói điều gì đó rất quan trọng. Chúng ta cần tìm hiểu xem ai đang nói và họ đang nói về điều gì.”

Hoàng nhanh chóng đảo qua lại các đoạn video, tìm kiếm những manh mối có thể. Cảm giác hồi hộp trong lòng họ dâng cao khi phát hiện ra một đoạn hội thoại giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, giọng nói lén lút, không rõ ràng.

“Cô chắc chắn chứ? Nếu họ phát hiện ra...”

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Tôi sẽ nói cho họ biết sự thật.”

“Cô điên rồi! Hắn sẽ không tha thứ đâu.”

“Nhưng nếu không làm gì, mọi thứ sẽ mãi mãi bị chôn vùi.”

Tiếng nói bị ngắt quãng, nhưng những gì họ nghe được đã đủ để thắp lên một tia hy vọng trong lòng Hoàng và Minh Thư. “Chúng ta phải xác định được người phụ nữ đó,” Minh Thư nói, ánh mắt sáng lên. “Có thể cô ấy biết nhiều hơn về những gì đang diễn ra.”

Hoàng gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Đúng, nhưng trước hết, chúng ta cần tìm hiểu thêm về bối cảnh của những người có mặt trong buổi tiệc. Họ là ai? Ai có thể là người mà cô ấy đang nói đến?”

Họ bắt đầu tra cứu thông tin về những nhân vật có mặt tại buổi tiệc, tìm kiếm bất kỳ ai có liên quan đến các vụ án gần đây. Dần dần, họ phát hiện ra một cái tên quen thuộc: Lê Hương Giang. Cô là một diễn viên nổi tiếng, người từng có mối quan hệ với nhiều nghệ sĩ trong ngành, và cũng là người từng bị Ngô Minh Tuấn thao túng.

“Chúng ta cần tìm Hương Giang,” Hoàng kết luận, nhìn Minh Thư với ánh mắt đầy quyết tâm.“Tôi đã có thông tin về cô ấy. Cô ấy hiện đang sống tại một khu chung cư cũ ở ngoại ô thành phố,” Minh Thư nói, rút ra một tờ giấy từ trong túi. “Chúng ta phải đến đó ngay.”

Họ vội vã rời khỏi văn phòng, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Trên đường đi, Minh Thư không ngừng nghĩ về những gì Hương Giang có thể biết. “Nếu cô ấy thực sự có thông tin quan trọng, chúng ta có thể giải mã những bí mật lớn hơn,” cô nói, ánh mắt rực rỡ.

“Nhưng cũng có thể cô ấy sẽ không nói gì,” Hoàng đáp, giọng điệu trầm tĩnh. “Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống.”

Khi đến nơi, họ đứng trước một tòa chung cư cũ kỹ, không khí trở nên nặng nề. Minh Thư cảm nhận rõ sự hồi hộp trong lòng. “Cô ấy có thể sẽ không dễ dàng tiếp cận,” cô nói, lo lắng.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc gõ cửa,” Hoàng khẳng định, không để cho sự sợ hãi chi phối. Anh tiến lên, gõ cửa nhẹ nhàng. Một lúc sau, cửa mở ra, lộ ra hình ảnh của Hương Giang, làn da nhợt nhạt, ánh mắt hoang mang.

“Hai người là ai?” Cô hỏi, giọng nói có phần run rẩy.

“Chúng tôi là nhà báo, đang điều tra về những vụ án gần đây trong giới giải trí,” Minh Thư lên tiếng, cố gắng tạo sự tin tưởng. “Chúng tôi cần nói chuyện với cô về Ngô Minh Tuấn và những gì đã xảy ra tại buổi tiệc.”

Hương Giang nhìn họ, vẻ mặt đầy lo lắng. “Tôi không biết có thể giúp gì cho các bạn,” cô nói, giọng nói yếu ớt.

“Cô là người duy nhất có thể giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra. Nếu cô không nói ra sự thật, những bí mật sẽ mãi mãi bị chôn vùi,” Hoàng nói, giọng điệu kiên quyết.

Hương Giang hesitated, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. “Tôi không thể... Hắn sẽ biết,” cô nói, giọng run rẩy.

“Chúng tôi sẽ bảo vệ cô. Nếu cô không nói, sẽ còn nhiều người khác phải chịu đựng,” Minh Thư nói, cố gắng thuyết phục.

Hương Giang nhìn họ một lúc lâu, cuối cùng thở dài. “Được rồi, vào trong đi,” cô nói, mở cửa rộng hơn. “Nhưng tôi chỉ có thể nói một chút thôi.”

Họ bước vào, lòng đầy hồi hộp. Mỗi bước đi dường như đưa họ gần hơn đến những âm thanh của sự im lặng, nơi những bí mật đang chờ được phơi bày. Khi cửa đóng lại, không khí trong phòng trở nên nặng nề, như thể cả thế giới bên ngoài đã biến mất, chỉ còn lại họ và những âm thanh bí ẩn đang vây quanh.

“Cô ấy có thể biết điều gì đó rất quan trọng,” Minh Thư thì thầm, ánh mắt dõi theo Hương Giang, người đã quay lưng lại với họ, nhắm mắt lại như thể đang tìm kiếm một dũng khí để bắt đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác hồi hộp chực chờ, như thể mọi thứ đều có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn