Âm Thanh Của Sự Im Lặng

Chương 7: Tiến gần hơn đến sự thật

Hoàng và Minh Thư ngồi trong quán cà phê nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng từng góc khuất. Họ đã bàn bạc nhiều về Ngô Minh Tuấn, nhưng giờ đây, sự căng thẳng trong không khí làm cả hai cảm thấy nặng nề.

“Chúng ta cần phải tìm ra người đã từng bị hắn thao túng,” Minh Thư nói, ánh mắt kiên quyết. “Nếu có thể tìm được một nhân chứng, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”

“Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ những nghệ sĩ đã từng làm việc với hắn,” Hoàng gợi ý. “Họ có thể đã biết điều gì đó mà chúng ta chưa biết.”

“Đúng. Nhưng họ có thể cũng sợ hãi,” Minh Thư lo lắng. “Ngô Minh Tuấn không chỉ có tiền, hắn còn có quyền lực. Nếu ai đó dám lên tiếng, họ sẽ phải đối mặt với hậu quả.”

Hoàng gật đầu. “Tuy nhiên, nếu không ai dám lên tiếng, sự thật sẽ mãi mãi bị chôn vùi. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”

Minh Thư đưa tay lên vuốt tóc, ý thức được rằng đây không phải là một cuộc chiến dễ dàng. “Chúng ta cần một cách tiếp cận khôn ngoan. Hãy tìm hiểu về những nghệ sĩ đã từng có mối quan hệ gần gũi với hắn. Có thể họ sẽ không nói chuyện công khai, nhưng trong những buổi tiệc riêng, họ có thể mở lòng hơn.”

“Và chúng ta có thể cần một số thông tin từ Kim Liên,” Hoàng nói, nhớ lại lời của Quốc Đạt. “Cô ấy có thể biết về những tổn thương tâm lý mà các nghệ sĩ phải chịu đựng khi bị thao túng.”

“Đúng rồi, cô ấy là một nhà tâm lý học, có thể giúp chúng ta hiểu hơn về những áp lực mà họ phải đối mặt,” Minh Thư đồng ý.

“Chúng ta sẽ gặp Kim Liên vào ngày mai. Cô ấy có một buổi hội thảo về tâm lý học tại trung tâm thành phố,” Hoàng quyết định. “Hãy chuẩn bị kỹ càng. Cô ấy có thể không dễ dàng chia sẻ thông tin.”

Minh Thư cắn môi, cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng. “Mày nghĩ cô ấy sẽ giúp chúng ta chứ?”

“Chúng ta không có gì để mất. Nếu cô ấy biết điều gì đó, chúng ta phải tìm ra cách để khiến cô ấy tin tưởng,” Hoàng nói, ánh mắt sáng lên. “Cô ấy có thể là chìa khóa cho những bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm.”

Hai người rời quán cà phê, trong lòng ngập tràn những suy nghĩ hỗn độn. Đêm đã buông xuống, nhưng ánh đèn thành phố vẫn lung linh, phản chiếu những điều chưa được nói ra. Họ hiểu rằng mỗi bước đi đều có thể dẫn đến nguy hiểm, nhưng không còn đường lui.

Ngày hôm sau, Hoàng và Minh Thư tới buổi hội thảo. Không khí trong phòng hội nghị khá nghiêm túc, mọi người chăm chú lắng nghe những chia sẻ của Kim Liên về tâm lý con người trong xã hội hiện đại. Cô nói về áp lực mà những nghệ sĩ phải chịu đựng, về những bí mật mà họ phải giấu kín để duy trì hình ảnh.

Khi buổi hội thảo kết thúc, Minh Thư tiến tới Kim Liên. “Xin lỗi, tôi có thể nói chuyện với cô một chút không?”

Kim Liên nhìn họ một cách nghi ngờ. “Có chuyện gì vậy?”“Chúng tôi đang điều tra về một số vụ án trong giới giải trí. Chúng tôi nghĩ rằng cô có thể giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về những áp lực mà các nghệ sĩ phải đối mặt,” Minh Thư nói, cố gắng tạo sự tin tưởng.

Kim Liên khẽ nhíu mày. “Tôi không biết liệu mình có thể giúp gì cho các bạn. Những vấn đề đó rất nhạy cảm.”

“Chúng tôi hiểu. Nhưng nếu cô biết bất kỳ điều gì có thể giúp chúng tôi tìm ra sự thật, chúng tôi rất biết ơn,” Hoàng nói, giọng điệu chân thành.

Cô nhìn họ một lúc, rồi thở dài. “Được rồi. Nhưng tôi không thể nói nhiều ở đây. Chúng ta hãy gặp nhau ở một nơi riêng tư hơn.”

Hai người theo Kim Liên tới một quán trà nhỏ, nơi không khí ấm cúng và riêng tư hơn. Khi ngồi xuống, Kim Liên bắt đầu chia sẻ những câu chuyện mà cô đã nghe từ các nghệ sĩ.

“Có một nữ diễn viên đã từng tố cáo Ngô Minh Tuấn,” cô bắt đầu. “Cô ấy nói rằng hắn đã thao túng cuộc đời cô, nhưng sau đó, cô ấy đã bị đe dọa và buộc phải rút lại lời nói.”

“Cô ấy tên gì?” Hoàng hỏi, lòng đầy hồi hộp.

“Cô ấy là Lê Hương Giang. Một diễn viên nổi tiếng nhưng giờ thì không còn hoạt động nhiều trong ngành,” Kim Liên trả lời. “Hãy cẩn thận khi tiếp cận cô ấy. Hắn sẽ không ngần ngại làm tổn thương bất kỳ ai dám đứng lên chống lại hắn.”

Minh Thư gật đầu. “Cảm ơn cô rất nhiều. Điều này sẽ giúp chúng tôi rất nhiều.”

Khi Kim Liên rời đi, cả hai nhìn nhau, nhận ra rằng họ đã tiến gần hơn đến sự thật, nhưng cũng đồng nghĩa với việc rơi vào một cuộc chiến đầy rủi ro. Hoàng cảm thấy trong lòng có chút hồi hộp, như thể mọi thứ đang dần được hé lộ, nhưng cùng lúc, một cảm giác lo lắng len lỏi.

“Chúng ta cần phải tìm Hương Giang,” Minh Thư nói, ánh mắt kiên quyết.

“Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Nếu Ngô Minh Tuấn biết chúng ta đang tìm cô ấy, mọi chuyện sẽ trở nên nguy hiểm,” Hoàng nhấn mạnh.

Minh Thư gật đầu, sự quyết tâm trong cô không hề giảm sút. “Đúng, nhưng nếu không làm gì, sự thật sẽ mãi mãi bị chôn vùi. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”

Khi họ rời quán trà, đêm đã buông xuống, nhưng những âm thanh của sự im lặng vẫn vây quanh họ, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Họ đã gần hơn với sự thật, nhưng cũng phải đối mặt với những hiểm nguy đang rình rập phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn