Minh Thư ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt chăm chú theo dõi từng cử động của Hương Giang. Căn phòng nhỏ hẹp, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn khiến không khí trở nên nặng nề. Hương Giang đứng lùi lại một góc, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự lo lắng.
“Chúng tôi biết cô có thông tin quan trọng,” Hoàng lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh nhưng kiên quyết. “Cô có thể giúp chúng tôi.”
“Nhưng tôi không biết phải bắt đầu từ đâu,” Hương Giang nói, giọng run rẩy. “Ngô Minh Tuấn... hắn không phải là người mà các bạn nghĩ.”
“Cô có thể nói rõ hơn không?” Minh Thư hỏi, cố gắng tạo sự thoải mái cho Hương Giang.
Hương Giang hít một hơi sâu, rồi chầm chậm nói: “Hắn là người có quyền lực. Không chỉ trong ngành giải trí mà còn trong các mối quan hệ khác. Nếu tôi nói ra, hắn sẽ không để yên cho tôi đâu.”
“Chúng tôi sẽ bảo vệ cô,” Hoàng khẳng định, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Nếu cô không nói, sẽ có nhiều người khác phải chịu đựng như cô.”
Hương Giang nhìn xuống sàn nhà, đôi mắt cô đầy sự sợ hãi. “Tôi đã thấy nhiều điều... Những cuộc gọi bí mật, những buổi họp ngầm. Họ không chỉ thao túng các nghệ sĩ, mà còn cả những vụ án tội phạm.”
“Cô có thể cho chúng tôi biết cụ thể hơn không?” Minh Thư tiếp tục, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.
“Tôi... tôi từng tham gia một buổi tiệc mà có sự hiện diện của nhiều người quan trọng. Tại đó, tôi nghe được một cuộc nói chuyện giữa Minh Tuấn và một người khác. Họ bàn về một vụ án... một vụ án mà nhiều người nghĩ đã được khép lại,” Hương Giang nói, từng lời phát ra như một mảnh ghép trong bức tranh lớn.
“Vụ án nào?” Hoàng hỏi, ánh mắt anh bừng lên sự tò mò.
“Vụ án của một diễn viên trẻ tên Lâm Huy. Hắn đã chết trong một vụ tai nạn giao thông, nhưng có rất nhiều điều không bình thường xung quanh cái chết của anh ta,” Hương Giang đáp, giọng nói dần trở nên mạnh mẽ hơn.
“Và Minh Tuấn có liên quan?” Minh Thư hỏi, cảm thấy như những mảnh ghép đang dần khớp lại.
“Tôi không chắc chắn, nhưng tôi cảm thấy như hắn đang che giấu điều gì đó. Những người xung quanh anh ta luôn tỏ ra lo lắng mỗi khi nhắc đến cái tên Lâm Huy,” Hương Giang nói, gương mặt cô dần trở nên nghiêm túc.
Hoàng và Minh Thư nhìn nhau, cảm giác như một cánh cửa mới vừa mở ra. Những manh mối đang dần hé lộ, nhưng họ cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề.
“Cô có thể cho chúng tôi biết thêm về buổi tiệc đó không? Có ai khác có mặt không?” Hoàng hỏi, không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.“Có nhiều người lắm. Một số nghệ sĩ nổi tiếng, những người mà nếu nói ra, tôi e rằng sẽ gặp rắc rối,” Hương Giang nói, vẻ mặt đầy lo âu.
“Chúng tôi có thể bảo vệ cô. Nhưng cô phải giúp chúng tôi,” Minh Thư thúc giục, muốn Hương Giang hiểu rõ tầm quan trọng của việc chia sẻ thông tin.
Hương Giang gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cửa ra vào, như thể đang chờ đợi điều gì đó không hay. “Tôi sẽ nói, nhưng tôi cần thời gian để chuẩn bị tinh thần.”
“Thời gian không phải là điều chúng ta có nhiều,” Hoàng nói, nhưng giọng điệu của anh cũng có chút dịu lại. “Cô nên cẩn thận. Nếu Minh Tuấn biết được rằng cô đang nói chuyện với chúng tôi, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm hơn.”
Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên. Hương Giang giật mình, ánh mắt hoảng loạn. “Hắn... hắn có thể đã theo dõi tôi.”
“Chúng ta cần phải đi ngay,” Minh Thư nói, đứng dậy, lòng đầy lo lắng.
Hoàng nhanh chóng tiến tới gần Hương Giang. “Hãy để chúng tôi bảo vệ cô. Nếu có gì xảy ra, hãy gọi cho chúng tôi,” anh nói, rồi ra hiệu cho Minh Thư.
Họ nhanh chóng rời khỏi căn hộ, lòng đầy hồi hộp. Khi họ bước ra khỏi tòa nhà, không khí bên ngoài trở nên ngột ngạt. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ, từng bước chân như lấn át bởi sự lo lắng.
“Chúng ta phải đến gặp Quốc Đạt. Anh ấy có thể giúp chúng ta,” Minh Thư đề nghị, nhanh chóng bấm điện thoại.
Nhưng khi họ quay lại, một chiếc xe hơi đen bóng dừng lại gần đó, hai người đàn ông lạ mặt bước ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào họ. Tim Minh Thư đập mạnh, cô biết rằng họ đã bị theo dõi.
“Chạy!” Hoàng quát lên, kéo Minh Thư chạy về phía bên kia đường.
Cả hai lao đi, nhưng tiếng bước chân vội vã của những kẻ lạ mặt vẫn vang lên phía sau. Họ không thể lùi bước, không thể để những âm thanh bí mật bị chôn vùi.
“Đi nhanh hơn!” Minh Thư thở hổn hển, lòng đầy lo lắng. Họ cần phải thoát khỏi đây, nhưng không biết nguy hiểm nào đang chờ đợi phía trước.
Bầu không khí ngột ngạt, sự im lặng không thể ngăn cản những âm thanh của sự thật đang chực chờ bùng nổ. Họ đang ở trong cuộc chiến không chỉ vì sự thật mà còn vì sự sống còn của chính mình.