Lộ Tử Nhiên phun mạnh một ngụm, thiếu chút nữa đem máu tế bào gốc của hắn mấy năm trước tự tạo cho mình cũng phun hết ra.
“Tiểu tổ tông, ngươi biết ngươi đang nói cái gì sao?!”
Trì Mộ Tinh mơ màng chớp chớp mắt: “Kỳ thật ta cũng không biết rõ lắm.”
“Ai dạy ngươi nói?” Lộ Tử Nhiên đã bước lại gần, hắn hoài nghi Trì Mộ Tinh trò chuyện với ai đó, mà nội dung lại cực kỳ ít ỏi không nên như vậy.
Kết quả hắn vừa mới tiến thêm hai bước, Trì Mộ Tinh lập tức khóa màn hình điện thoại.
Kiên quyết không để cho hắn thấy được câu “Thích người” kia.
Nhưng vẫn là khóa chậm, hoặc cũng không thể hoàn toàn trách cậu, trách thì trách Tiêu Gia Nhiễm một hai phải lấy cái mái tóc đỏ chói lọi chụp làm ảnh đại diện, Lộ Tử Nhiên chỉ liếc qua một câu trò chuyện lịch sử đã nhận ra cái chân dung kia, đến từ chính cái đồ đệ chuyên phá chuyện nhiều hơn làm việc lành của hắn – Tiêu Gia Nhiễm.
Lộ Tử Nhiên khẽ cắn môi.
Quả nhiên, mỗi người sinh ra trên đời này đều có thể tinh chuẩn từ trong biển người tìm được báo ứng của chính mình.
Mà báo ứng của hắn, không phải Bùi Chi Du, không phải Ngụy Hiểu Huyên, mà là tên đồ đệ xui xẻo Tiêu Gia Nhiễm này.
Lộ Tử Nhiên thở dài một hơi, cảnh cáo Trì Mộ Tinh: “Ngươi đừng nghe Tiêu Gia Nhiễm nói bậy, hắn là đồ thiếu niên bất lương.”
“Ân?” Trì Mộ Tinh không hiểu, “Nhưng lúc trước không phải ngươi giới thiệu hắn cho ta sao? Ngươi còn nói hắn rất tốt.”
Lộ Tử Nhiên: “……”
Thật muốn hộc máu, này có tính là tự vác đá tảng đập chân mình không?
Cũng may bụng hắn còn nhanh trí cứu được chút xấu hổ, Lộ Tử Nhiên nhìn thời gian rồi hỏi: “Muốn đi ăn sáng không?”
Trì Mộ Tinh vui vẻ gật đầu: “Được.”
Lộ Tử Nhiên giúp cậu đội mũ bảo hiểm, Trì Mộ Tinh ngồi ghế sau, lại một lần nữa ôm chặt eo hắn, còn nghiêm túc nhấn mạnh: “Ta có bệnh khao khát tiếp xúc da thịt rất nghiêm trọng.”
Lộ Tử Nhiên: “…… Vậy ngươi ôm chặt.”
Tiểu tổ tông này rốt cuộc mắc bệnh nghiêm trọng đến mức nào? Trước đây cậu đâu có nhấn mạnh chuyện này, sao hôm qua đi khám về lại cứ lặp đi lặp lại như thế?
Lộ Tử Nhiên căng thẳng đến mức muốn lén vào bệnh viện trộm bản chẩn đoán kia, nhưng nghĩ lại hắn làm sao trộm được thứ cơ mật như vậy, khẳng định là bệnh viện giữ nghiêm ngặt rồi.
Aiz, chỉ có thể tranh thủ nhiều thời gian hơn ở cạnh tiểu tổ tông thôi.
Vì vậy buổi tối tan học, khi đến đón Trì Mộ Tinh, Lộ Tử Nhiên chủ động hỏi: “Tiểu tổ tông, ta muốn đến trường khác xem tuyển dụng ở tiệm trà sữa chi nhánh, Kỳ Vọng cũng đi, ngươi có muốn đi cùng chúng ta không?”
Trì Mộ Tinh làm ông chủ đúng là não 2G, thậm chí còn chẳng rõ cửa hàng của mình đã nổi tiếng đến mức mở chi nhánh được rồi.
“Như thế nào lại mở được chi nhánh?” Trì Mộ Tinh hỏi.
“Bởi vì bảo an không cho người ngoài vào trường, trước đây nhiều người đến tìm ngươi, thật ra là muốn hỏi chuyện tiệm trà sữa. Cửa hàng chúng ta quá nổi, người ngoài trường cứ kéo đến, bảo an ý kiến lớn lắm.” Lộ Tử Nhiên giải thích.
“……” Trì Mộ Tinh nghe xong trầm mặc, sau đó thấp giọng chửi, “Bảo an thúi.”
Lộ Tử Nhiên rất hiếm khi nghe tiểu tổ tông nói xấu ai, lần này lại tự nhiên đem tất cả nguyên nhân đổ lên đầu Tiêu Gia Nhiễm.
“Tiểu tổ tông, mắng chửi người là không đúng, ngươi đừng học theo Tiêu Gia Nhiễm.”
“Ừm,” Trì Mộ Tinh thản nhiên đáp, “Vậy không nói, ngươi nói một chút về chuyện chi nhánh đi.”
Lộ Tử Nhiên liền lấy tờ giấy nháp hôm trước vẽ trong tiệm trà sữa đưa cho Trì Mộ Tinh xem.
Qua loa cẩu thả, nhìn bằng con mắt nghiêm cẩn thì đúng là cay mắt thật, nhưng Trì Mộ Tinh vẫn hiểu được cái mà nét vẽ như trẻ con kia muốn biểu đạt: “Ngươi muốn cho ba bằng hữu của ngươi làm cửa hàng trưởng.”
“Không sai,” Lộ Tử Nhiên dò hỏi, “Có thể chứ?”
“Tùy ngươi.” Trì Mộ Tinh chú ý đến ở một góc của hình còn có cái Cẩm Thư Hoa bị vẽ kiểu đầu bị đập sưng vù, “Này lại là có ý tứ gì?”
“À, cái này a,” Lộ Tử Nhiên kiên nhẫn giải thích, “Hắn không phải học cùng trường với ta, không tiện để hắn làm cửa hàng trưởng, cho nên bị loại.”
“Nga……” Trì Mộ Tinh không để trong lòng, dời mắt đi chỗ khác, “Tốc độ ráp người máy của hắn cũng tạm, đáng tiếc không chịu giúp ta.”
“Vì sao không giúp ngươi?” Lộ Tử Nhiên khó hiểu, “Các ngươi cãi nhau à?”
“Cũng không có,” Trì Mộ Tinh giải thích không rõ, “Ta vốn không để ý đến hắn.”
“……”
Lộ Tử Nhiên hiểu ra, Trì Mộ Tinh tâm tính cũng như khối băng, thỉnh thoảng có người có thể dùng độ ấm làm nó tan chảy, nhưng không có nghĩa ai cũng làm được.
Tiểu tổ tông vốn chẳng để ý nhiều người, kẻ duy nhất cậu để tâm gọi là “người máy”.
Tỷ như hiện tại, Trì Mộ Tinh cũng chẳng mấy hứng thú đi cùng hắn đến trường khác gặp ba người bạn, hay xem tiệm trà sữa mới.
Điều cậu muốn chính là tiếp tục chiến đấu với người máy, và bù lại bài tập hôm qua chưa làm.
Lộ Tử Nhiên đưa Trì Mộ Tinh đến trước tòa nhà tổ chức hoạt động của hiệp hội yêu thích người máy, rồi một mình đi ra cổng trường.
Xe thể thao của Kỳ Vọng đang đợi sẵn ngoài cổng, bên cạnh còn có một chiếc siêu xe với tài xế đi theo, tựa hồ đang chờ xem Lộ Tử Nhiên có mang Trì Mộ Tinh ra hay không để quyết định đêm nay lái chiếc nào.
Nghe nói cửa hàng đầu tiên của Lộ Tử Nhiên khi ký hợp đồng căn bản chẳng thèm thương lượng giá cả, trực tiếp mua đứt, Kỳ Vọng lập tức cảm thấy cái bà chủ này của nhà hắn thật không đáng tin cậy. Người hào sảng cũng không phải hào sảng theo cách đó, chẳng khác gì bị ép giá cao!
Vì thế đại thiếu gia Kỳ quyết định, đích thân ra tay, giúp bà chủ ngây ngô này một chút khả năng cơ bản -chém giá.
Ban đầu Lộ Tử Nhiên còn nghi hoặc, nhà Kỳ Vọng chẳng phải đặc biệt giàu có sao? Cư nhiên cũng biết trước khi mua phải chém giá?
Mãi cho đến khi Kỳ Vọng phun tào: “Huynh đệ, ngươi ít xem tiểu thuyết bá tổng thôi, người càng có tiền thì càng thích cò kè mặc cả ——bởi vì tiền của bọn họ chính là tiện nghi tích góp từng chút mà thành.”
Trong lòng Lộ Tử Nhiên lập tức căng thẳng, hắn vốn không tính toán chiếm tiện nghi của công nhân, nhưng lại phảng phất như đã thấy trước mắt mấy tiệm trà sữa chi nhánh mở ra nhưng tương lai trong túi chẳng còn bao nhiêu.
Xe thể thao của Kỳ Vọng lao vun vút trên đại lộ vắng người, ánh đèn xe lóa mắt vẽ thành một bức quang ảnh tuyệt đẹp, giống hệt chủ nhân tùy tiện trương dương.
Chỉ có Lộ Tử Nhiên trong xe ngồi không yên, vừa lo tốc độ này có thể bị cảnh sát giao thông phạt, vừa lo mình đang ngồi vào vị trí vốn dĩ dành cho vợ người ta, hắn thực sự không muốn gây ra mâu thuẫn gia đình không đáng có.
Oanh!!!
Tiếng động cơ gầm rú, lốp xe ma sát mặt đất phát ra tiếng chói tai, chiếc xe thể thao của Kỳ Vọng trôi xe thành công.
“Đến nơi rồi, xuống xe thôi anh em!”
Kỳ Vọng duỗi đôi chân dài bước xuống xe, ngoái nhìn Lộ Tử Nhiên chậm rãi bước xuống, dáng vẻ như già thêm chục tuổi.
“Anh em, ngươi say xe à? Kỹ thuật lái của ta đâu có kém vậy!”
Kỳ Vọng cảm thấy thật thất bại.
Ai ngờ Lộ Tử Nhiên lại vỗ vỗ người mình, cố sức run run: “Ta đây là sợ tạo ra mâu thuẫn gia đình không cần thiết cho ngươi thôi anh em? Xe thể thao của ngươi chỉ có hai chỗ ngồi, ta dùng mông nghĩ cũng biết cái còn lại là dành cho lão bà ngươi, ta vừa rồi còn cúi tìm xem mình có rụng mấy sợi tóc trên ghế hay không.”
Kỳ Vọng thích nam nhân, lý luận mà nói thì Lộ Tử Nhiên quả thực chính là một mối nguy hiểm tiềm tàng không sai.
Lộ Tử Nhiên thì dào dạt đắc ý, tuy đã lâu không được tham gia huấn luyện lớp nam đức, nhưng hôm nay, hắn đã thành công trợ giúp huynh đệ, bảo vệ được nam đức!
Thật đáng mừng!