Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể
Chương 62: ngươi gặp qua cái nào đại nội tổng quản cùng Hoàng thượng cùng nhau ngủ
Tiền thuê tiệm trà sữa cao đến phát điên, cho dù lão bản báo ra một con số Kỳ Vọng liền trực tiếp chém xuống một nửa, giống như chỗ này là khu chợ quà vặt du lịch chứ không phải tiệm trà sữa trong trường đại học đàng hoàng.
Bất quá cuối cùng giá thuê thật sự bị Kỳ Vọng ép từng chút một xuống đến mức bình thường.
Lộ Tử Nhiên coi trọng cửa hàng này trong trường Tề Giai, vị trí cũng không tệ, ngay cạnh thư viện, hắn đánh giá nhiều sinh viên trước khi vào thư viện học đều sẽ ghé mua ly cà phê tỉnh táo đầu óc, lúc mệt lại ra mua ly trà sữa tự an ủi mình.
Giờ phút này bọn họ đang đứng trước cửa tiệm trà sữa, bên cạnh Lộ Tử Nhiên là Kỳ Vọng luôn phong lưu phóng khoáng, bên kia là Tề Giai khoanh tay, miệng ngậm kẹo que, im lặng nhìn chằm chằm hai người.
Chủ tiệm lấy hợp đồng thuê nhà đưa cho Lộ Tử Nhiên ký.
Lộ Tử Nhiên hiện tại còn chưa có năng lực một hơi mua đứt cả cửa hàng, chỉ có thể ký trước hợp đồng thuê, ký xong chủ tiệm lại đẩy qua hai tờ giấy trắng: “Có thể ký thêm tên các ngươi một lần nữa không?”
Lộ Tử Nhiên khó hiểu: “Vì sao?”
“Hai người các ngươi lớn lên quá đẹp trai” chủ tiệm giải thích, “Sau này có khi nào làm minh tinh không? Con gái ta thích đu idol, ta lưu lại chữ ký trước, nhỡ đâu các ngươi nổi tiếng thì sao.”
Lộ Tử Nhiên bất đắc dĩ: “Ta không định làm minh tinh.”
Kỳ Vọng thì thấy bị đả kích: “Ta đã là minh tinh rồi! Ngươi chưa từng thấy ta trên TV à?”
Vừa rồi lúc chém giá còn cố tỏ ra chín chắn ổn trọng, giờ phút này soái ca tóc trắng lại hóa thành khổ sở như muốn khóc tại chỗ, cũng không biết có phải bị lão bà nhà hắn huấn luyện thành thế này không.
Lộ Tử Nhiên tiếp nhận giấy trắng chủ tiệm đưa, tùy ý viết tên mình, lại cảm thấy không an tâm, bèn thêm phía sau một dấu móc, bên trong ghi “Chữ ký này chỉ dùng cho trưng bày”.
Chủ tiệm nhướng mày: “Tiểu tử, ngươi còn rất nghiêm cẩn.”
“Sợ ngươi lấy chữ ký của ta đi làm chuyện xấu.” Lộ Tử Nhiên đáp, “Dù sao sau này ta chính là bà chủ quản lý thật nhiều thật nhiều tiệm trà sữa đó!”
“Bà chủ?” Tề Giai hừ mũi, “Ta thấy ngươi hiện tại càng giống đại nội tổng quản.”
Nàng vừa nãy lúc đứng cổng trường nghe Lộ Tử Nhiên lải nhải suốt, từ Bách Thảo Viên đến Tam Vị Phòng Sách, trung tâm chủ đề toàn là hắn tự mình thổi phồng cho cửa hàng của Trì Mộ Tinh, còn ví von như trong trò chơi, Hoàng thượng là Trì Mộ Tinh, còn hắn chính là tổng quản đánh ra thiên hạ.
“Ngươi nói ít thôi,” Lộ Tử Nhiên kiêu ngạo hừ một tiếng, “Ta chính là bà chủ, ngươi gặp qua cái nào đại nội tổng quản nào ngủ cùng Hoàng thượng chưa?”
“À, thì ra mới ngủ cùng thôi, ta còn tưởng lúc đi du lịch các ngươi đã ngủ cùng nhau rồi.” Tề Giai cười, “Không có bản lĩnh a, Lộ Tử Nhiên.”
“Thôi, đừng nói cái này, chẳng đâu vào đâu cả.” Lộ Tử Nhiên vừa nghĩ tới việc căn bản không biết Trì Mộ Tinh đối chuyện này có thái độ gì, trong lòng liền không muốn tiếp tục nói nữa, vội chuyển đề tài: “Trong trường các ngươi có học sinh vừa học vừa làm không?”
“Mỗi trường đều có học sinh vừa học vừa làm.” Tề Giai trừng hắn, “Ngươi hỏi cái này không phải vô nghĩa sao.”
“Mấy học sinh đó ngươi có thể lấy được tư liệu không?” Lộ Tử Nhiên hỏi, “Ta muốn tuyển một ít người đẹp đẽ tới làm nhân viên cửa hàng.”
“À, hiểu rồi, ngươi muốn mỹ cường thảm.” Tề Giai kết luận.
Lộ Tử Nhiên: “……”
Hình như cũng không sai.
Mỹ, cường, thảm – thuộc tính được hoan nghênh nhất thế giới, tự mang buff hảo cảm, tuyển được vài người như vậy làm nhân viên, chẳng phải tuyệt sao?
“Cái này phải đến trung tâm khởi nghiệp của trường hỏi thử,” Tề Giai nói, “Cũng không chắc mấy người đẹp đó có chịu gia nhập đội ngũ hay không, không phải ai mỹ cường thảm cũng đều muốn đi làm thêm.”
“Không sao, ngươi cứ yên tâm.” Lộ Tử Nhiên nghiêm túc dạy nàng, “Đến lúc đó ngươi chỉ cần nói với giáo viên phụ trách, ta là thành viên căn cứ khởi nghiệp Kim Bảng, đến trường các ngươi mở tiệm trà sữa, muốn tuyển học sinh vừa học vừa làm, giúp bọn họ giảm bớt áp lực sinh hoạt.”
Lời này của hắn nghe qua chẳng có gì sai, hắn đúng là một phần tử của căn cứ khởi nghiệp, đến đây thuê tiệm trà sữa cũng hợp lý.
Mà gần như trường nào cũng sẽ khuyến khích học sinh vừa học vừa làm, đặc biệt là những học sinh nghèo khó, trường học ước gì có nhiều hơn nữa vị trí để cung cấp cho bọn họ.
Về phần lãnh đạo trường Tề Giai có hiểu lầm ý tứ của hắn hay không… chờ đến lúc bọn họ kịp phản ứng, thì nhân viên của Lộ Tử Nhiên đã sớm chiêu mộ xong cả rồi.
Tề Giai dứt khoát đồng ý, hẹn ngày mai sẽ đến trung tâm khởi nghiệp của trường thương lượng. Thế là ba người cùng nhau đi dạo trong khuôn viên trường, nhàn nhã mặc sức tưởng tượng về tương lai.
Nhưng chủ yếu vẫn là Lộ Tử Nhiên và Tề Giai mơ mộng, còn tương lai của Kỳ Vọng thì cơ bản đã được định sẵn rồi, hắn chỉ chờ quay về kế thừa công ty giải trí của cha mẹ.
Ban đêm trong trường người đi lại vẫn rất đông, có lẽ bởi bầu không khí học tập ở đây không căng như ở Kim Bảng đại học. Nhiều sinh viên sau khi ăn xong cũng không lập tức vùi đầu vào học mà chọn tản bộ trong trường, tham gia hoạt động câu lạc bộ, hoặc chơi game giải trí này nọ.
Lộ Tử Nhiên và Kỳ Vọng với hai gương mặt đỉnh cấp đi dọc theo đường, thu hút vô số ánh mắt ngoái lại.
Không ít người lấy hết can đảm tiến lên hỏi: “Xin chào, soái ca, có thể cho ta phương thức liên lạc không? Rất muốn quen biết ngươi.”
Mỗi lần như vậy, Kỳ Vọng đều nghiêm túc cự tuyệt: “Không được, lão bà của ta kiểm tra điện thoại!”
Mà Lộ Tử Nhiên thì lại bắt lấy cơ hội, đáp: “Ta sắp mở một tiệm trà sữa trong trường các ngươi, tên là trà sữa Tinh Động , các ngươi có hứng thú đi làm công không? Không làm công cũng có thể tới ủng hộ tiêu dùng nga! A, đúng rồi, vị mỹ nữ bên cạnh ta là cửa hàng trưởng chi nhánh, các ngươi có thể thêm WeChat của nàng!”
Kỳ Vọng: “……”
Tề Giai: “……”
Bà chủ này đúng là tâm sự nghiệp quá mạnh, respect.
Tề Giai đưa bọn họ đến cổng trường, vẫy tay chào rồi quay người rời đi.
Kỳ Vọng tựa vào xe thể thao, móc ra hộp thuốc, bật lửa châm một điếu, rồi hỏi: “Hút không?”
Lộ Tử Nhiên từ chối: “Ngươi hút đi, ta không hút thuốc.”
“Không hút thuốc?” Kỳ Vọng có chút bất ngờ, “Ta cảm giác ngươi là một nam nhân có chuyện xưa, kết quả hóa ra lại không hút thuốc!”
“Ngươi nhìn ra ta có chuyện xưa chỗ nào?” Lộ Tử Nhiên buông tay, “Chúng ta mới quen nhau mấy ngày thôi.”
“Nhìn ngươi ăn mặc, cũng không giống con nhà nghèo.” Kỳ Vọng đáp, “Nhưng tại sao ngươi lại chấp nhất muốn làm cho cái việc kinh doanh nhỏ này thật tốt? Về nhà kế thừa gia nghiệp chẳng lẽ không dễ kiếm tiền hơn bán trà sữa?”
“……” Nhắc tới chuyện này, Lộ Tử Nhiên có chút ngượng ngùng, “Ngươi không biết đâu, vinh hoa phú quý của ta đều không phải của ta, là Trì Mộ Tinh cho.”
“A? Ngươi là chồng nuôi từ nhỏ của cậu ta?” Kỳ Vọng nổi hứng thú.
“…… Không sai biệt lắm.” Lộ Tử Nhiên trả lời, “Ta là người ở rể của Trì gia, ngươi biết người ở rể là gì chứ?”
“À, ta hiểu, ta hiểu.” Kỳ Vọng gật đầu, “Lão bà nhà ta gia cảnh cũng tốt hơn ta, theo lý thì ta cũng tính là ở rể, chỉ là em ấy thương ta, chưa từng nhắc đến chuyện này.”
“…… Ngươi không hiểu.” Lộ Tử Nhiên lắc đầu.
Kỳ Vọng làm sao có thể hiểu.
Dù gia cảnh của hắn và lão bà có chênh lệch, thì nhiều lắm cũng chỉ là 95 với 99.
Còn giữa hắn và Trì Mộ Tinh, khoảng cách kia không thể tính bằng vài con số, mà là hơn mười bậc.
Khoảng cách ấy, giống như hơn mười viên gạch đè nặng trên ngực hắn ngày đêm. Không biết từ khi nào, Lộ Tử Nhiên chợt ý thức được: hắn nhất định phải nỗ lực tạo ra chút tên tuổi, nếu không sẽ phụ lòng Trì Mộ Tinh, sẽ trở thành kẻ không xứng với cậu.
Mà hắn bây giờ, vừa không muốn phụ Trì Mộ Tinh, cũng không muốn không xứng với Trì Mộ Tinh.