Một giấc ngủ này của Trì Mộ Tinh cũng chẳng yên ổn.
Đêm qua ôm Lộ Tử Nhiên mãi, cuối cùng mệt lả, cậu mới ngủ thiếp đi trong lòng ngực hắn.
Lộ Tử Nhiên nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống sofa, để Trì Mộ Tinh gối đầu lên đùi mình mà ngủ.
Về phần hắn, thì chỉ dám ngồi yên, không dám cử động, sợ động một chút là đánh thức tiểu tổ tông nhà mình.
Đến nửa đêm, chính hắn cũng chống đỡ không nổi, ngủ gật luôn.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên hai người ở chung một không gian cả đêm, ở phòng tổng thống khách sạn trước kia thì vẫn ngủ riêng. Dù bọn họ chưa từng nghĩ nhiều đến ý nghĩa của chuyện này, nhưng độ xứng đôi tin tức tố 99% đã sớm thay họ đưa ra lựa chọn rồi.
Sáng hôm sau, Trì Mộ Tinh bị cộm mà tỉnh.
Đùi Lộ Tử Nhiên có cái gì đè lên đầu cậu, làm cậu khó chịu.
Cậu ngồi dậy, Lộ Tử Nhiên vẫn chưa tỉnh.
Thế là Trì Mộ Tinh tự mình xoa cổ, vươn vai hoạt động, rồi mở cửa đi ra ngoài tìm nước rửa mặt.
Trời còn sớm, nắng mới vừa lên,người trong vườn trường không nhiều, nhưng không phải không có.
Ở góc khu tiếng Anh, có một người nước ngoài đáng thương bị bốn năm học sinh vây lại ép luyện nói sơ cấp.
Ngoài ra cũng có vài tốp sinh viên tụ tập chạy bộ buổi sáng.
Trì Mộ Tinh nhớ lại, tối qua mình đã làm gì vậy, ngay cả bài tập cũng chưa làm!
Hôm nay sách giáo khoa cũng chưa mang theo……
Cậu vội lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Đinh Tiệp, mong Đinh Tiệp tiện đường cầm giúp sách chuyên ngành.
Ai dè vừa mở khung chat, tin nhắn của Đinh Tiệp đã nổ tung.
Toàn bộ đều là chất vấn: “Ngươi rốt cuộc đi đâu? Vì sao đêm qua không về ngủ? Là tên khốn nào dám lừa ngươi đi?”……
Đến cuối cùng, Đinh Tiệp còn chẳng nghĩ đến khả năng cậu bị bắt cóc, mà lo ngay chuyện: “Hai ngươi kết hôn thì ta phải mừng bao nhiêu tiền đây?”
Trì Mộ Tinh: “……”
Đau đầu, sách giáo khoa có khi khỏi cần nữa.
Dù sao tối qua lúc cậu mạo phạm các vị thần máy móc cũng đã quá 12 giờ, tính chính xác thì vẫn là trong cùng một ngày.
Cậu đi đến cuối hành lang, tìm được cây máy lọc nước, rót một cốc súc miệng, tiện thể vã nước rửa mặt.
Người vốn kỹ tính sạch sẽ như Trì Mộ Tinh, lần đầu tiên cảm thấy bản thân thật bẩn, giống như đang cầu sinh trên hoang đảo.
Súc miệng xong rửa mặt xong quay về, liền thấy Lộ Tử Nhiên ngái ngủ ngồi dậy. Nhìn thấy cậu, hắn như bị giật mình, lập tức chộp lấy chiếc cặp bên cạnh, ôm chặt che lên đùi.
Trì Mộ Tinh: “…… Động tác lớn như vậy.”
Lộ Tử Nhiên cười gượng: “Ha ha…… Tiểu tổ tông, buổi sáng tốt lành.”
Thật quá xấu hổ! Tối qua hắn mơ cái gì…… không thể nói được.
Giờ tỉnh dậy, vai chính ăn mặc chỉnh tề đứng trước mặt, đôi mắt còn lạnh lùng nhìn hắn, Lộ Tử Nhiên cảm giác chính mình sắp bị dọa cho teo rút.
“Có mang ly nước không?” Trì Mộ Tinh hỏi.
Lộ Tử Nhiên lắc đầu: “Không có, sao vậy?”
“…… Không có thì ngươi súc miệng kiểu gì?” Trì Mộ Tinh đau đầu, thật sự không muốn tiếp xúc thân mật theo cách kỳ cục với hắn.
“Ta dùng miệng, cách không tiếp xúc.” Lộ Tử Nhiên đáp.
Trì Mộ Tinh: “……”
Cậu đứng ngẩn ra suy nghĩ rất lâu, lâu đến mức Lộ Tử Nhiên cảm thấy chính mình có thể bưng cả cái cặp lên luôn, Trì Mộ Tinh mới như làm một quyết định trọng đại, đưa ly nước của mình cho hắn: “Ngươi dùng đi.”
Lộ Tử Nhiên: “?”
Đồ dùng riêng tư thế này cũng bằng lòng cho mượn? Dạo gần đây tiểu tổ tông làm sao vậy?
Hắn đột nhiên có loại cảm giác được sủng, lúc tiếp nhận cái ly vẫn không thể tin, còn xác nhận lại: “Cho ta dùng thật sao? Thật sự được chứ?”
Trì Mộ Tinh lau mặt: “Hỏi nữa ta đánh ngươi.”
Lộ Tử Nhiên bật cười ra tiếng, ôm cái ly của Trì Mộ Tinh đi ra ngoài. Nhưng tư thế đi đường của hắn không tự nhiên chút nào, Trì Mộ Tinh nhìn bóng dáng ấy, trên mặt hiện lên một chuỗi dấu chấm hỏi.
Tối qua gối đùi cả đêm, giờ đùi hắn tê liệt rồi à?
Lộ Tử Nhiên đem ly nước đặt cạnh máy lọc, cái ly kia thật ra rất bình thường, chỉ là một lycgiữ nhiệt màu đen trơn tuột, kiểu “lão cán bộ”, chẳng có gì nổi bật.
Hắn đưa mắt quan sát kỹ từ đầu tới cuối, vẫn không thấy chỗ nào có dấu hao mòn rõ rệt —— quái thật, cái ly này chất lượng quá tốt, căn bản không nhìn ra tiểu tổ tông thường hay hạ miệng vào vị trí nào.
Vậy thì chẳng thể trách ta! Lộ Tử Nhiên thầm nghĩ.
Cái gọi là hôn gián tiếp này, cũng không phải ta chủ động, là tiểu tổ tông nhất quyết đưa ly cho ta, nếu thật sự “trúng thưởng” thì cũng chỉ có thể trách chính cậu ấy thôi……
Còn Trì Mộ Tinh thì hoàn toàn không biết đến khái niệm “hôn gián tiếp” này, nên căn bản không đoán ra được Lộ Tử Nhiên súc miệng thôi cũng phải xoắn xuýt tâm lý đến vậy.
Cậu giờ chỉ vội vàng gửi tin nhắn cho Tiêu Gia Nhiễm.
【 Ta có một người bạn, cậu ta ngủ cùng cùng người mình thích một đêm, bước tiếp theo bọn họ nên làm gì? 】
Ý của Trì Mộ Tinh rất đơn giản, cậu chỉ muốn hỏi xem, có nên nhắc Lộ Tử Nhiên về lấy sách giáo khoa, hay là mặc kệ đi ăn sáng trước, hoặc tranh thủ còn sớm ôm thêm một lúc.
Thế nhưng tin nhắn vừa gửi đi, Tiêu Gia Nhiễm như phát nổ, bùng cháy chẳng khác nào rồng phun lửa.
【 ????????? 】
【 Ngươi lại có bạn??? 】
【 Là bạn lần trước??? 】
【 Sao tiến triển nhanh vậy? Không phải mới gọi bảo bảo xong sao? Giờ đã ngủ rồi??? 】
【 Nima, so với ta với Bùi Chi Du còn nhanh hơn, ta chịu không nổi!!! 】
【 Cậu ta là Beta hay Omega? Người gọi bảo bảo kia là gì? Chắc là Alpha đi? 】
【 Đánh dấu chưa? Hay chỉ ngủ thôi? 】
“……” Trì Mộ Tinh đau cả đầu. Sao lần nào nhắn với Tiêu Gia Nhiễm cũng thành ra như vậy, một tràng dài liên miên, cậu chẳng biết bắt đầu trả lời từ đâu.
Cuối cùng đành gõ: 【 Chỉ ngủ thôi. 】
Chỉ đơn thuần không thể đơn thuần hơn —— cậu gối lên đùi Lộ Tử Nhiên ngủ, mà hắn thì cũng coi như ngủ luôn.
Nhưng Tiêu Gia Nhiễm hình như lại hiểu sai, liền bùng nổ thêm một tràng:
【 Bạn ngươi sao có thể nhanh như vậy liền cho hắn rồi!!! Omega với Alpha ngủ cùng nhau rất nguy hiểm!!! Lỡ đâu sinh tiểu hài tử thì sao??? A a a ta chịu không nổi, ngươi mau gọi cậu ta tới đây, ta phải mắng cậu ta một trận!!! Còn hỏi ngủ xong thì làm gì ư? Đây là việc Alpha phải nghĩ, không phải Omega!!! Đúng rồi, Alpha cậu ta có mang bao không??? 】
Trì Mộ Tinh: “……”
Cái gì loạn thất bát tao thế này, hắn đang nói cái gì vậy? Cậu thật sự đọc không hiểu nổi.
Cậu đặt di động lên đùi, hít sâu một hơi, cân nhắc xem nên trả lời thế nào cho ổn.
Đúng lúc ấy, Lộ Tử Nhiên súc miệng xong quay lại, tay còn cầm bình giữ nhiệt của Trì Mộ Tinh, rất quan tâm nói: “Tiểu tổ tông, ta rót cho ngươi ít nước ấm, uống chút đi.”
“Được.” Trì Mộ Tinh nhận lấy, đặt ở bên chân, rồi cầm di động, nghiêm túc hỏi Lộ Tử Nhiên: “Ngươi mang bao sao?”
“Phốc!!!”