Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 59: đều khi nào còn xã khủng đâu

“Chứng khao khát tiếp xúc da thịt của ngươi nghiêm trọng hơn?” Lộ Tử Nhiên không thể tin nổi.

Sao lại thế được!

Từ trước đến nay hắn chưa từng từ chối tiểu tổ tông ôm một cái bao giờ!

Chẳng lẽ là do hắn chưa đủ chủ động?

Xong rồi xong rồi, nếu để Trì gia gia biết chuyện này, Lộ Tử Nhiên hắn chắc chắn sẽ bị ném thẳng vào ao cho cá sấu cắn!

“Chẩn đoán đâu?” Hắn sốt ruột hỏi Trì Mộ Tinh, “Đưa ta xem, rốt cuộc là thế nào.”

“……” Ánh mắt Trì Mộ Tinh lảng tránh, đành bất đắc dĩ đổ thừa, “Bệnh viện số một thủ đô nghiêm ngặt hơn chỗ chúng ta, xem bệnh xong chẩn đoán sẽ bị thu lại.”

“Vậy ngươi có chụp ảnh lưu lại không?” Lộ Tử Nhiên lại hỏi, cảm thấy với trí thông minh của tiểu tổ tông thì không đến mức quên mất chuyện này.

Nhưng Trì Mộ Tinh vẫn thản nhiên nói: “Ta không nhớ chụp……”

“Cái này……” Lộ Tử Nhiên không biết giận thế nào, chỉ đành thở dài, “Thôi được rồi.”

Chuyện này trách được ai? Dù sao cũng không thể trách tiểu tổ tông, cậu là bệnh nhân, đã bệnh tật khổ sở rồi, Lộ Tử Nhiên không thể không đạo đức mà bắt bẻ.

Chỉ có thể trách bản thân mình, nhất định là hắn chưa làm đủ tốt, mới khiến chứng khao khát tiếp xúc da thịt của tiểu tổ tông bị nặng thêm.

Lộ Tử Nhiên theo bản năng liền xin lỗi: “Xin lỗi tiểu tổ tông, lại để ngươi khó chịu, đều tại ta không tốt.”

“……” Trì Mộ Tinh chột dạ muốn chết, chỉ đành vùi hẳn đầu vào ngực hắn, yếu ớt phủ nhận: “Không trách ngươi.”

“Vậy giờ phải làm sao?” Lộ Tử Nhiên cúi đầu, nôn nóng nhìn thoáng qua điện thoại.

Trời đã muộn, theo lý thì nên đưa tiểu tổ tông về ký túc nghỉ ngơi, nhưng giờ cậu lại “phát bệnh”, hắn sao nỡ để cậu một mình trở về, như vậ đêm nay hắn làm sao ngủ nổi.

Mang tiểu tổ tông ra rừng cây nhỏ ôm một lát?

Nhưng Lộ Tử Nhiên sợ lại tình cờ gặp Bùi Chi Du với Tiêu Gia Nhiễm, hoặc các cặp tình nhân khác giống bọn họ.

Bọn người kia làm nhiều hành động thân mật quá, khó mà giải thích rõ ràng cho tiểu tổ tông.

Hôn môi, ôm ấp thì còn đỡ, chứ nếu bị tiểu tổ tông bắt gặp cảnh họ dùng“tiểu hài tử ngỏm củ tỏi bộ”, Lộ Tử Nhiên thật sự chỉ muốn tìm cây treo cổ tại chỗ.

Trì Mộ Tinh cũng không biết phải thế nào, dứt khoát đá quả bóng ngược lại: “Ngươi nghĩ đi.”

“Chậc!” Lộ Tử Nhiên đau đầu muốn chết, tiểu tổ tông lúc nào cũng vậy, rõ ràng IQ cao hơn hắn, nhưng lại không chịu động não vào mấy việc này.

Ngốc chết mất, mau nghĩ đi!

Tiểu tổ tông còn đang bị hắn ôm ngay ngoài đường, gió thổi lạnh căm, nhỡ cảm lạnh thì làm sao!

Lộ Tử Nhiên đã cảm nhận gương mặt cậu lạnh ngắt trong ngực mình, nếu tiểu tổ tông sốt lên, hắn không chỉ bị cá sấu cắn vai, mà còn có thể bị cá mập nắm tay.

Hắn vội vỗ đầu, tìm cảm giác giống Newton bị táo rơi trúng đầu.

Quả thật khiến hắn nhớ tới một chuyện ——

Hôm đó, Bùi Chi Du từng nói nhỏ bên tai hắn như ác ma: “Đó là văn phòng riêng của ngươi, chìa khóa khóa đều là của ngươi, cho dù không dùng để làm việc cũng có thể dùng để hẹn hò kín đáo với người ngươi thích…… Ngươi chắc chắn không cần?”

Lộ Tử Nhiên thật sự phục hắn, rõ ràng buổi chiều mới nhận phòng học khởi nghiệp với chìa khóa, nhanh như vậy đã phát huy tác dụng.

Cái danh “Mưa đúng lúc” lẽ ra phải trao cho Bùi Chi Du mới đúng.

May là buổi chiều hắn đã dọn sơ qua phòng 18, tuy bàn ghế học đều bị chuyển đi, nhưng Lộ Tử Nhiên đã kéo một cái sofa từ phòng nghỉ giáo viên sang đó, còn lau chùi sạch sẽ, đủ để tiểu tổ tông ưa sạch sẽ ngồi thoải mái không vấn đề gì.

“Tiểu tổ tông,” Lộ Tử Nhiên cúi đầu thương lượng với Trì Mộ Tinh đang tựa trong ngực, “Ta mang ngươi đến căn cứ gây dựng sự nghiệp được không?”

“…… Có người khác không?” Trì Mộ Tinh hơi do dự.

“Không có,” Lộ Tử Nhiên quả thực bất lực, đến nước này rồi còn sợ xã khủng, “Đó là văn phòng của tiệm trà sữa chúng ta, chìa khóa ở chỗ ta, ta khóa lại thì không ai vào được.”

Lúc này Trì Mộ Tinh mới gật đầu: “Được.”

Lộ Tử Nhiên khởi động xe điện, Trì Mộ Tinh gắt gao ôm eo hắn, áp mặt lên lưng hắn.

Lộ Tử Nhiên thậm chí còn cảm nhận được nhịp tim cậu, thình thịch thình thịch.

Hắn sợ bệnh của tiểu tổ tông thật sự nặng thêm, nên nắm chặt tay lái, phóng nhanh như bay trên con đường vườn trường vắng người.

“Đây là căn cứ gây dựng sự nghiệp?” Dừng xe lại, việc đầu tiên Trì Mộ Tinh hỏi, “Đây chẳng phải tòa Quản Lý sao?”

“Ách,” Lộ Tử Nhiên chỉ sang dãy Trì Hành Lâu bên cạnh, “Tiểu tổ tông, từ hôm nay trở đi, kia mới là tòa Quản Lý.”

Trì Mộ Tinh theo hướng hắn nhìn lại, đập ngay vào mắt ba chữ vàng chóe “Trì Hành Lâu”.

Hai người đồng loạt trầm mặc.

Không hiểu vì sao, tòa Trì Hành Lâu lúc này sừng sững trước mặt, lại mang đến cho bọn họ cảm giác giống hệt như Trì gia gia đang ngồi ngay đây.

Động tác Lộ Tử Nhiên lập tức câu thúc hẳn đi.

Hắn nắm tay Trì Mộ Tinh đi tới cửa phòng số 18, lấy chìa khóa mở khóa, dẫn tiểu tổ tông vào trong.

“Muốn bật đèn không?” Lộ Tử Nhiên hỏi.

“…… Bật đi.” Trì Mộ Tinh nghẹn lời, có phải chuẩn bị làm chuyện xấu đâu.

Chỉ là ôm ôm thôi, mà bây giờ lại là buổi tối, đồ nơi này vừa mới dời đi một nửa, căn bản không có ai khác.

Lộ Tử Nhiên bật đèn, khóa kỹ cửa, đi đến cạnh sofa, vỗ vỗ ghế ra hiệu: “Sạch sẽ rồi, hôm nay ta vừa lau.”

Trì Mộ Tinh gật đầu bước qua, không ngồi sofa, mà ngồi thẳng xuống đùi Lộ Tử Nhiên.

Lộ Tử Nhiên ôm chặt lấy cậu, rất ngay ngắn hỏi một câu: “Tiểu tổ tông, bàu tập hôm nay làm chưa?”

Trì Mộ Tinh: “……”

Đại học Kim Bảng cái gì cũng tốt, chỉ khổ cái thầy cô ai cũng có trách nhiệm quá mức, lên đại học rồi vẫn còn giao bài tập. Đặc biệt là sinh viên năm nhất, lịch học gần như kín mít, về còn phải đối mặt đống bài tập, không nộp thì cuối kỳ điểm số cao cũng chẳng leo được hạng, quả nhiên tinh anh đều bị ép ra cả.

Nhưng hôm nay cậu thật sự không muốn làm.

Muốn trừ điểm thì trừ đi, cậu đâu có định học lên nghiên cứu sinh.

“Ngươi làm chưa?” Cậu hỏi ngược lại Lộ Tử Nhiên.

“Ta mà nói chưa làm, ngươi sẽ lập tức xuống khỏi người ta, bắt ta làm bài tập sao?” Lộ Tử Nhiên cười khổ.

“…… Sẽ không.”

“Vậy thì được.” Lộ Tử Nhiên ôm cậu chặt hơn, “Ngoan ngoãn ngồi đi, đêm nay ở đây ngủ cũng không sao, mệt thì ngươi nằm sofa ngủ, ta canh cho, dù sao mai ta toàn tiết học vớt, không sợ.”

Trì Mộ Tinh nhớ lại thời khóa biểu kín mít ngày mai của mình, lương tâm bị chôn vùi, bèn dõng dạc trả lời: “Ngày mai ta cũng toàn tiết học vớt.”

Xin lỗi, kính thưa các vị thần linh máy móc, Trì Mộ Tinh ta nghiêm túc hứa hẹn, chỉ mạo phạm các ngài một ngày thôi……