“Ngươi so với ta còn tích cực hơn.”
Trên phi cơ trở về nước, Kỳ Vọng vừa ngồi xuống, Lục Từ đã cười chế nhạo nói.
“Đương nhiên rồi,” Kỳ Vọng đắc ý đáp, “Đây không chỉ là em trai ngươi, còn là anh em tốt của ta, bà chủ của ta, ta tất nhiên phải đứng ra bảo vệ hắn.”
Ngay lúc ăn cơm vừa nãy, Kỳ Vọng đã vỗ ngực đảm bảo cho Lộ Tử Nhiên, dùng cái miệng ba tấc không ngừng tung hô thành tích của hắn, nói đến mức Lộ Tử Nhiên như thể một thế hệ doanh nhân thành công, đủ để cùng ngồi cùng ăn với Lục Từ.
Đến mức ngay cả Thích Vân Huyên, thiên kim tiểu thư nhà giàu từng gặp qua vô số thương nhân thành đạt, cũng bị hắn nói đến sững sờ.
Một lúc lâu sau mới kịp phản ứng, bà bất đắc dĩ: “Thím nói nhân phẩm của hắn, con lại kéo thành tích ra làm gì? Ai quan tâm đế quốc thương nghiệp trà sữa sinh ra thế nào, dì chỉ quan tâm con nuôi dì có được yêu thương hay không.”
“Kia thì đúng là yêu đến thảm,” Kỳ Vọng khoa trương thêm mắm thêm muối, “Thím, tuy con giới thiệu về công ty trà sữa thành công như thế, nhưng ngài biết không, công ty đó vốn là vì Trì Mộ Tinh mà tồn tại, hắn hoàn toàn làm không công cho Trì Mộ Tinh a!”
“Hả?” Thích Vân Huyên thoáng động lòng, “Còn có thể như vậy?”
“Đúng vậy, Thím,” Kỳ Vọng tiếp tục bổ sung, “Hắn trả lương cho nhân viên cao gấp ba lần mức trung bình ngành, còn bản thân mỗi tháng chỉ lấy mức lương cơ bản vỏn vẹn mười ngàn, thu nhập của nhiều nhân viên còn hơn cả hắn, phát khóc luôn.”
Nghe xong, Thích Vân Huyên trợn mắt: “Trời đất ơi, lần đầu tiên Thím nghe có người quản lý như vậy, trước nay chưa từng thấy!”
“Cho nên thím à, ngài nghĩ thử xem, hắn đối với người thường còn tốt đến thế, sao có thể không tốt với Trì Mộ Tinh được?”
Kỳ Vọng giống như nhà tâm lý khai đạo, từng bước thuyết phục, rốt cuộc cũng khiến Thích Vân Huyên bớt lo lắng.
Sau khi dỗ dành thím xong, chờ Lục Quan Diệp trở về, hai người cũng liền chào hỏi rồi lập tức về nước.
Lục Quan Diệp rất không nỡ, trong nhà hiếm khi có hai đứa nhỏ đến, vậy mà chỉ ở lại một ngày đã vội vàng rời đi.
Nhưng Lục Từ chỉ nói lần này về nước vô cùng quan trọng, vài ngày nữa sẽ báo cho ông một tin vui.
Lục Quan Diệp nghĩ đó lại là tin tức thành tích mới của công ty AI, liền ôn nhu chúc phúc y.
Bên này.
“Má nó, Tiểu Tinh, ngươi ngầu thiệt nha!” Trong nhà Trì Mộ Tinh, Hà Manh bóp má cậu, ngao ngao kêu lớn, “Lần đầu tiên mà đã không mang bảo hộ, tuy ta cũng từng như vậy, nhưng ít nhất ta còn tỉnh táo, ngươi thì… chậc chậc chậc, lợi hại hơn ta nhiều!”
Trì Mộ Tinh trừng mắt: “Không phải đều do các ngươi hại sao.”
“Ai nha, ngươi cứ nói bậy thôi.” Hà Manh cười cợt, liếc qua Trì Mộ Tinh, rồi lập tức hít một hơi lạnh: “Nha, da ngươi dễ để lại dấu vậy sao!”
Trên mảng da trắng nõn bóng loáng toàn là kiệt tác của Lộ Tử Nhiên, nhìn chẳng khác nào trên nền tuyết bị lưu lại vô số dấu chân hỗn loạn.
Trì Mộ Tinh: “… Hà Manh, ngươi có thể đừng nhìn kỹ như vậy không.”
Ngày thường đã nhìn nhiều, giờ còn soi xét, mà toàn thân cậu lúc này đầy vệt đỏ… lại bị cậu ta ngắm kỹ đến thế.
Trì Mộ Tinh đỏ mặt, kéo quần áo lại, hung hăng liếc Hà Manh một cái.
Hà Manh lè lưỡi, làm bộ ngoan ngoãn: “Ai nha, tiểu Tinh, đừng giận mà. Chẳng phải hắn đã giúp ngươi rửa sạch rồi sao?”
“Ai biết có rửa hay không, ta nhớ không rõ…” Trì Mộ Tinh vừa nghĩ tới khả năng đó liền thấy phiền, vạn nhất ông nội biết được thì thật sự đau đầu.
“Ngươi yên tâm đi,” Hà Manh nắm tay Trì Mộ Tinh, giọng quả quyết, “Cây nến kia chỉ khiến người mất đi một chút lý trí thôi, nhưng bản năng thì vẫn còn. Bản năng hắn yêu ngươi như thế, khẳng định sẽ theo bản năng mà ôm ngươi đi rửa sạch sẽ.”
“Chỉ mong vậy. Hắn vừa mới còn bị mẹ nuôi ta mắng.” Trì Mộ Tinh nhỏ giọng.
“Mẹ nuôi?” Hà Manh sững lại, hoàn toàn không biết chuyện này, “Là ai thế?”
“Người Y quốc, ngươi không quen.”
“Nga, người Y quốc à, không quen cũng bình thường thôi.” Hà Manh bĩu môi, “Có lẽ vì ta sống ở F quốc lâu rồi, nên không có ấn tượng tốt với người Y quốc.”
Điều này Trì Mộ Tinh biết một chút, trong môn lịch sử từng học qua, Y quốc cùng F quốc luôn chiến tranh, người hai nước ghét nhau đã nhiều năm.
Bất quá, mẹ nuôi của cậu vốn dĩ không phải người Y quốc.
Đang muốn mở miệng sửa lại, Lộ Tử Nhiên đã đẩy cửa bước vào, trong tay cầm theo một túi thuốc.
Vừa nhìn thấy Hà Manh, hắn liền giận sôi máu: “Ngươi còn dám vác mặt đến đây!”
“Cẩm Thư Hoa mua, ta nào có ngượng ngùng gì mà không tới!” Hà Manh cãi lý, “Ta chẳng phải còn ngăn không cho hắn tự mình đưa tới sao!”
“Nếu không có ngươi, Cẩm Thư Hoa sao biết được mấy thứ này!” Lộ Tử Nhiên lạnh lùng, hận đến mức muốn đá thẳng một cước.
“Hắc hắc, cái này thì đúng là ta giới thiệu.” Hà Manh cười gượng, “Dù sao cũng là hàng nhập F quốc, quý hiếm lắm đó. Hắn nói muốn đưa ngươi món quà quý bù lại, ta liền chỉ cho hắn cái này.”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Mẹ nó, phí tiền như thế, chẳng lẽ không thể trực tiếp gửi bao lì xì cho ta sao!!!
Hắn đặt túi thuốc lên bàn, rồi xoay người đi vào bếp nấu nước.
Hà Manh nhặt viên thuốc lên ngắm nghía: “Cái này không tệ, nhãn hiệu lớn, hiệu quả tốt.”
Trì Mộ Tinh ngẩn ra, chưa kịp hiểu rõ ý cậu ta: “… Ý ngươi là gì, ngươi cũng từng uống qua?”
Hà Manh đặt viên thuốc xuống, dựa cả người lên Trì Mộ Tinh, làm cậu đang suy yếu liền bị ép ngả người, cậu ta nhỏ giọng khoe khoang: “Ta sao, dĩ nhiên từng uống qua……Dù sao thì, có lúc biện pháp kia cũng có thể thất bại mà.”
Sắc mặt Trì Mộ Tinh trắng bệch, cậu thật không ngờ thứ mình cho là kiên cố nhất hóa ra cũng có lúc mắc lỗi.
Trời ạ, trên đời này thật sự không có cái gì tuyệt đối chắc chắn sao…
Hà Manh dường như nhận ra cậu lo lắng, liền chớp mắt an ủi: “Tiểu Tinh, ngươi đừng sợ, thật sự không nghiêm trọng thế đâu. Ngươi chỉ vì dùng phải cây nến có mùi rất giống tin tức tố của ngươi thôi, chứ mấy loại khác đều không giống, sẽ không có hiệu quả kia. Hơn nữa ngươi cũng có kinh nghiệm rồi mà.”
Trì Mộ Tinh: “…”
Nghe xong kiểu an ủi này, cậu chẳng thấy yên lòng chút nào.
Trong lúc Lộ Tử Nhiên đang đun nước cho Trì Mộ Tinh, điện thoại hắn vang chuông.
“Thường Thường à?” Lộ Tử Nhiên nhìn màn hình, rồi nhấc máy, “Có chuyện gì vậy?”
“Lục tiên sinh vừa nói muốn thiết kế riêng cho tiệm trà sữa của chúng ta một phần mềm đặt online, lại còn không lấy tiền.” Thường Thường nghi hoặc: “Ông chủ, ngài biết chuyện này không? Trên đời đâu có ai tự dưng cho không, có phải y đưa ra điều kiện gì khác không?”
“Lục tiên sinh?” Lộ Tử Nhiên ngẩn ra, suýt quên cả cái nồi đang sôi, “Ngươi nói là ai? Lục Từ?”
“Đúng rồi, chính là đại thần AI Lục Từ đó.” Thường Thường trả lời, “Hạ mình viết phần mềm đặt đơn online cho chúng ta, cái này…”
Đúng là giết gà dùng dao mổ trâu! Thường Thường vốn lo lắng đây là ý của ông chủ, nhưng nghe giọng Lộ Tử Nhiên thì rõ ràng bà chủ cũng không biết gì cả.
Lộ Tử Nhiên thật sự không biết, thậm chí bắt đầu hoài nghi: “Y có khi nào nhầm người rồi không, ta với y cũng chẳng thân thiết lắm.”
“Ngài xác nhận lại đi?”
“Được, vậy chờ chút, ta gọi cho y.” Lộ Tử Nhiên cúp máy, lập tức bấm số của Lục Từ.
Thuê bao.
“Kỳ lạ thật,” Lộ Tử Nhiên lẩm bẩm, “Đương kim đại lão bản, sao lại tắt điện thoại?”
Hắn đành gọi sang cho Kỳ Vọng, nhưng không ngờ di động bên kia cũng tắt nguồn.
Lộ Tử Nhiên càng thêm khó hiểu.