Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 192: Cho ngươi xem cái đồ vật

Trước

Lộ Tử Nhiên trước tiên đun nước ấm rồi đưa cho Trì Mộ Tinh, sau đó lại trở về phòng, lần nữa gọi điện thoại lại cho Lục Từ và Kỳ Vọng.

Vẫn là tắt máy.

Thường Thường gọi tới: “Ta với người bên nhân sự công ty bọn họ rất quen, cô ấy cũng nói thật là chưa từng nghe qua việc này.”

“Không sao,” Lộ Tử Nhiên đáp, “Được cho không thì chúng ta cứ nhận, y dám lừa ta, ta liền xử luôn chồng y.”

Thường Thường: “…”

Trên máy bay, Kỳ Vọng đột nhiên hắt hơi một cái thật lớn, làm cái chăn trên người cũng bị chấn động rơi xuống.

Lục Từ giúp hắn nhặt lên, nhìn Kỳ Vọng vẻ mặt vẫn bình thường, trong lòng sinh nghi: “Cảm rồi?”

“Không đâu,” Kỳ Vọng mạnh mạnh lắc đầu, “Chẳng lẽ có sợi lông chó chui vào mũi?”

“Có thể là có ai sau lưng ngươi nói bậy.” Lục Từ cười trộm nói.

“Má! Ai mà vô đạo đức vậy chứ!”

“Ai biết được, coi như ngươi bị cảm đi, ngủ một giấc cho ngon, tỉnh lại là về tới nhà rồi.”

“Đùa, vợ đừng gạt ta, đây là chuyến bay đường dài, chất lượng giấc ngủ của ta nào có tốt như vậy.”

Kỳ Vọng oán giận thì oán giận, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời Lục Từ, nhắm mắt ngủ.

Lục Từ ngồi bên cạnh hắn, lại cầm bản kết quả giám định kia, hết lần này tới lần khác mà nhìn, lặp đi lặp lại nhiều lần.

Cuối cùng, thậm chí gần như đã thuộc lòng từng chữ viết bên trong.

Đây chính là em trai của y. Em trai mà y tìm suốt mười mấy năm qua.

Lục Từ thật sự quá kích động, cảm xúc dâng trào còn mạnh hơn cả mỗi lần khởi nghiệp thành công, suốt nửa chặng bay, y cư nhiên không ngủ nổi quá nửa phút.

Máy bay vừa hạ cánh, Lục Từ lập tức không dừng bước mà chạy thẳng về trường học.

Nhưng lúc này thủ đô vẫn còn tờ mờ sáng, trong trường học lại càng yên tĩnh, đến mức một bóng người cũng không có.

“Hắn gọi cho ta hai cuộc.” Lục Từ nhìn điện thoại, tiện tay đem phần liên hệ đổi ghi chú thành “Em họ”.

“Hắn cũng gọi cho ta hai cuộc.” Kỳ Vọng nói.

Nhìn sân trường trống không, trong lòng Lục Từ bỗng dưng sinh ra một tia cô tịch — y có một bí mật cực kỳ sốt ruột muốn chia sẻ, nhưng nhân vật chính của bí mật này giờ tuyệt đối vẫn còn đang ngủ say.

Quả thật, Lộ Tử Nhiên vẫn còn ngủ.

Trì Mộ Tinh uống thuốc có tác dụng phụ, khiến người đặc biệt dễ buồn ngủ, cho nên đêm nay cậu ngủ rất yên, rất sớm đã chìm vào giấc, an tĩnh như một bức tượng thạch cao trong phòng điêu khắc.

Rút kinh nghiệm từ lần trước, Lộ Tử Nhiên đã biết đặt hộp tiểu hài tử ngỏm củ tỏi kia ở đầu giường — cho dù có bị Hà Manh cười nhạo một trận đi chăng nữa.

Giấc ngủ này vừa sảng khoái vừa ấm áp, Lộ Tử Nhiên còn mơ một giấc mộng đẹp, trong mộng, cha mẹ vốn chưa từng có diện mạo rõ ràng của hắn dường như xuất hiện, còn nói với hắn vài câu.

Khi tỉnh lại, Lộ Tử Nhiên vẫn thấy mới lạ, hắn vậy mà còn có thể mơ thấy cha mẹ, đây rốt cuộc là loại ràng buộc gì?

Trì Mộ Tinh cảm giác được Lộ Tử Nhiên đã tỉnh, trong cơn mơ màng, cậu mơ hồ cọ lại gần hắn, bằng giọng mũi khe khẽ gọi một tiếng “Ca ca”.

… Sau đó liền bị tiếng chuông di động của Lộ Tử Nhiên dọa cho hoàn toàn tỉnh giấc.

“Lục Từ học trưởng?” Lộ Tử Nhiên một tay nghe điện thoại, một tay khẽ che tai cho Trì Mộ Tinh, “Hôm qua sao ngài lại tắt máy, mới vừa tỉnh ngủ à?”

Thanh âm còn chưa tỉnh hẳn này làm trong lòng Lục Từ lập tức dấy lên một trận không cân bằng: “Lộ Tử Nhiên, cả đêm ta không ngủ, nói đúng hơn, từ hôm qua đến giờ ta chưa hề chợp mắt.”

“A?” Lộ Tử Nhiên gãi gãi đầu, “Ngài này…Công việc bận rộn vậy sao?”

Công việc bận như vậy, lại còn muốn giúp tiệm trà sữa bọn hắn thiết kế phần mềm đặt đơn online, thật sự…quá không biết xấu hổ đi!

“Không phải công việc,” Lục Từ cắn chặt quai hàm, đè nén cảm xúc, “Cái kia… ngươi có từng nghĩ tới, ngươi có khả năng có một người anh trai không?”

“Ha?” Câu này vừa thốt ra, Lộ Tử Nhiên cũng không biết nên đáp thế nào, “Vì sao ta lại có anh trai được?”

Đùa cái gì vậy, hắn ngay cả cha mẹ cũng không có, lấy đâu ra anh trai, điều này căn bản là không dám nghĩ.

Lục Từ cũng biết Lộ Tử Nhiên chắc chắn sẽ không tin, vì thế không trả lời câu hỏi này nữa, mà đổi sang một vấn đề khác: “Hôm nay ngươi có rảnh không?”

“Ách, kín lịch.” Lộ Tử Nhiên hơi ngượng ngùng, “Ngài muốn nói chuyện phần mềm đặt đơn online sao, ta để Thường Thường đi thay…”

“Không được, ngươi phải bỏ tiết, tự mình tới.” Giọng điệu của Lục Từ rất cứng rắn, mang theo sự kiên quyết không cho phép từ chối.

Lộ Tử Nhiên thoáng giật mình, nhưng ngay sau đó lại dấy lên càng nhiều thắc mắc.

Làm cái gì a, lại bắt hắn trốn học! Chuyện gì quan trọng thế nào cũng phải hắn hoàn thành trong hôm nay sao! Hắn tuy rằng không làm bài tập, nhưng đi học thì vẫn luôn đến, kia chính là có điểm danh, điểm danh đó!

Nhưng mà đây là Lục Từ.

Ngay cả Bùi Chi Du có cầu khẩn thế nào cũng không tìm được Lục Từ.

Lộ Tử Nhiên do dự một lúc, cuối cùng vẫn đồng ý: “Được rồi, ta qua.”

“Tốc độ, lập tức, lập tức.” Lục Từ liên tục nói ba chữ thúc giục, gấp đến mức làm Lộ Tử Nhiên chỉ muốn ban cho y danh hiệu hoàng đế vội vàng.

Hắn dặn dò ổn thỏa cho Trì Mộ Tinh ở khu máy móc, rồi cưỡi xe điện chạy đến ký túc xá của Lục Từ.

Đây là lần đầu tiên hắn đến ký túc xá của Lục Từ. Lục Từ ở một mình tại tầng cao nhất của ký túc xá học viện số học, chiếm hết ưu đãi trong trường. Có không ít người còn đem quần áo phơi ở ban công tầng bảy bỏ trống, mảng lớn mảng lớn áo sơ mi kẻ ô, quả thực vô cùng có sức sống.

Cửa phòng của Lục Từ không khóa, Lộ Tử Nhiên lễ phép gõ gõ cửa, liền nghe bên trong truyền ra giọng Kỳ Vọng: “Vào nhanh đi, đừng khách sáo!”

“Gấp cái gì …”

Lộ Tử Nhiên nghe ra là Kỳ Vọng, lập tức lấy lại được dũng khí — Lục Từ thì quá quyền uy, nhưng chồng của y lại dễ gần hơn nhiều.

Hắn vừa phun tào vừa bước vào, trong phòng tràn ngập hương vị tin tức tố đặc trưng của Lục Từ.

Lộ Tử Nhiên thoáng khựng lại, luôn cảm thấy mùi hương này rất quen thuộc.

Đó là loại hương vị hắn tuyệt đối sẽ không bài xích.

Cùng loại mùi gỗ cháy thoang thoảng, khác biệt ở chỗ, mùi của Lục Từ nghe vào lại có chút chua hơn mùi của hắn.

Hắn sờ sờ mũi, rồi cẩn thận ngửi lại, xác định không phải mình nghe lầm.

Mùi tin tức tố của Lục Từ, thật sự rất giống hắn.

“Lại đây,” Lục Từ ngồi trên ghế, ánh mắt tràn đầy ý cười nhìn hắn, việc mất ngủ cả đêm dường như chẳng hề để lại dấu vết, ngược lại còn khiến y thoạt nhìn càng thêm rạng rỡ, “Cho ngươi xem một thứ.”

“Cái gì, thần thần bí bí, chẳng lẽ là hợp đồng đã định xong rồi?” Lộ Tử Nhiên bước tới.

Trên bàn Lục Từ đặt một tập văn kiện, số trang không nhiều.

Lộ Tử Nhiên chỉ liếc tiêu đề liền biết, tuyệt đối không phải hợp đồng.

Nhưng cụ thể là gì… hắn cảm thấy mình xem không rõ.

“Má nó, ngôn ngữ Y quốc?” Lộ Tử Nhiên căn bản không nhận ra đây là cái gì, “Anh em, ngươi coi ta thành người Y quốc luôn rồi à!”

………………………… Phân cách……………………………………

【 Vừa đến đoạn kết đã bắt đầu lan man, lảm nhảm không yên……………… Các ngươi có muốn xem phiên ngoại nào không (hỏi thì cũng không thể viết hết từng cái, chủ yếu là năng lực ta có hạn, nhưng ta sẽ nghĩ cách cố gắng……) 】