Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 190: trầm mặc, đinh tai nhức óc

“Lần đầu tiên thấy ngươi bồi thường tiền mà còn vui vẻ đến vậy.”

Kỳ Vọng bất đắc dĩ cười cười, nhìn dáng vẻ hạnh phúc của Lục Từ, trong lòng cũng thấy thật tốt. Số tiền kia so với niềm vui hiện tại thì chẳng tính là gì.

Nếu có thể, hắn còn mong số tiền đó là hắn bỏ ra.

Từ ngày đầu tiên theo đuổi Lục Từ, hắn đã bị nhắc nhở không biết bao nhiêu lần, thân phận của Lục Từ quá đặc biệt, hai người bọn họ ở bên nhau sẽ không có tương lai.

Trời mới biết hắn đã phải liều mạng nịnh nọt thế nào mới ôm được người về, nhưng cho dù đã có được, vẫn phải nơm nớp lo sợ.

Giờ thì tốt rồi, không cần sợ hãi Lục Từ sẽ đột nhiên rời đi nữa.

Bởi vì bọn họ đã có Lộ Tử Nhiên, quay về rồi!

“Làm sao bây giờ,” Lục Từ cầm chặt báo cáo trong tay, lo lắng nhìn Kỳ Vọng, “Ta chưa từng làm anh, phải làm thế nào đây?”

“Trùng hợp, ta cũng chưa từng làm anh.” Kỳ Vọng gãi đầu, “Không sao, chúng ta từ từ học. Trước tiên nghĩ cách để chú thím trở về nước, sau đó dẫn Lộ Tử Nhiên đi gặp bọn họ.”

“Làm thành một màn kinh hỉ đúng không? Vừa khéo sinh nhật thím cũng sắp tới rồi.”

“Có cần nói trước cho Lộ Tử Nhiên không?” Kỳ Vọng thương lượng, “Ngươi nghĩ mà xem, đột nhiên bảo hắn cha mẹ rơi từ trên trời xuống, hắn có tin không?”

“Ta làm sao biết được, ta phải đưa báo cáo cho hắn xem trước, thử xem hắn có thái độ thế nào với cha mẹ.” Lục Từ thở dài, “Vạn nhất hắn vẫn còn oán hận việc cha mẹ bỏ rơi, vậy xử lý thế nào đây?”

“Thế thì trước chưa nói với chú thím. Chúng ta thử xem phản ứng của Lộ Tử Nhiên trước?” Kỳ Vọng hít sâu một hơi, “Trời ạ, tin tức quan trọng như vậy mà còn phải giấu, ta cũng bắt đầu căng thẳng rồi.”

“Không sao, đêm nay chúng ta về nước luôn.” Lục Từ nói, “Ta muốn lập tức giải quyết chuyện này.”

“Hầy, vợ,” Kỳ Vọng làm bộ mệt mỏi, dựa cả người vào Lục Từ, vừa cười vừa chọc ghẹo để giảm bớt căng thẳng cho hắn, “Theo ngươi lâu nay, ta chẳng khác nào bồ công anh, nơi nơi phiêu đãng.”

Hai người ngồi xe trở về, trong lòng vừa thấp thỏm vừa mong chờ, cuối cùng cũng về đến nhà của Lục Quan Diệp ở Y quốc.

Vừa bước vào cửa, không thấy Lục Quan Diệp, chỉ có Thích Vân Huyên đang nói chuyện với Lâm Chiến Hổ. Nghe giọng điệu thì Lục Từ cảm thấy tinh thần thím lúc này hình như không ổn — cả người toát ra khí thế núi lửa sắp bùng nổ. Mà đối tượng rõ ràng không phải Lâm Chiến Hổ, chẳng biết ai đã chọc giận bà đến vậy.

Lục Từ ho khan một tiếng, muốn thu hút sự chú ý: “Thím, Chiến Hổ ca.”

Thấy Lục Từ, Thích Vân Huyên mới thu liễm cảm xúc, dịu giọng gọi: “Các cob về rồi, mau lại ăn bữa sáng thím chuẩn bị.”

“Được thôi, thím.” Kỳ Vọng lập tức cọ tới, cười khoa trương: “Quả thật đây chính là bữa sáng sắc hương vị đều đầy đủ nhất mà con từng thấy!”

“Chỉ có con là miệng ngọt.” Thích Vân Huyên bị chọc bật cười, vẻ mặt căng thẳng cũng dịu lại, bà ngồi vào cạnh bàn ăn, “Nhanh ăn đi, thím chờ các con đã lâu. Có phải mấy con chó không nghe lời, nên mới mất nhiều thời gian dắt như vậy không?”

Kỳ Vọng nào dám tiết lộ kế hoạch của Lục Từ, vội hùa theo: “Đúng vậy, quả thật có chút không ngoan, một chút cũng chẳng nghe lời con.”

“Không nghe thì đánh, chó mà, phải huấn mới ngoan.” Thích Vân Huyên thản nhiên nói, “Đừng đau lòng.”

Kỳ Vọng: “…”

Sao lời này nghe giống như đang ám chỉ chính hắn bị Lục Từ thuần phục vậy? Nghe thế nào cũng thấy quái quái.

Hắn nhíu mày, liền đổi chủ đề: “Đúng rồi thím, vừa nãy ngài với Chiến Hổ ca đang nói chuyện gì thế?”

“Hầy!” Thích Vân Huyên vừa nhắc tới liền tức giận, “thím chẳng phải từng kể với các ngươi, thím quen một bạn nhỏ rất ngoan ngoãn đáng yêu sao? Buổi sáng nay nó nhắn cho thím, nói là nó cùng người ta ngủ, mà lại không mang bảo hộ! Nó mới mười tám tuổi thôi a! Nó vẫn là một Omega! Các ngươi xem, cái Alpha kia còn tính là người sao! Quả thực là tra nam!”

Lục Từ điềm tĩnh liếc qua Kỳ Vọng — cái kẻ cũng chẳng chịu mang bảo hộ kia, rồi nhàn nhạt nói: “Ừm, thật sự là chẳng ra gì.”

Kỳ Vọng ngồi cách bàn ăn nhìn y, bị nghẹn đến không thốt nên lời.

Hắn không muốn phản bác trước mặt thân nhân của Lục Từ, nhưng bọn họ đều là Alpha, không mang thì không mang, có gì to tát đâu!

Có điều nghĩ lại, đối Omega mà làm thế thì đúng là quá đáng thật.

Vì vậy Kỳ Vọng đành phụ họa: “Ừm ừm, thật quá đáng! Rốt cuộc là ai vậy?”

“Đừng hỏi nữa,” Thích Vân Huyên đáp, “Nhưng chắc các con biết bạn nhỏ này, cậu ấy cùng trường với các con, là học đệ của các con.”

Lúc này trong đầu Lục Từ toàn là chuyện em họ, đối mấy học đệ gì đó chẳng hứng thú chút nào.

Bất quá nghĩ lại, học đệ này ít nhiều cũng đã bầu bạn cùng thím trong khoảng thời gian bà nhớ nhung con trai, Lục Từ cảm thấy đứa nhỏ này vẫn đáng được cảm kích, cả về tinh thần lẫn vật chất.

Vì vậy y nói: “Thím, học đệ này tên là gì? Chờ con với Kỳ Vọng về nước, chúng con sẽ thay ngài đi gặp cậu ấy. Nếu cậu ấy cần giúp đỡ gì, chúng ta đều sẽ hỗ trợ.”

“Ừ, vẫn là con đáng tin cậy nhất.” Thích Vân Huyên khen, “Cậu bé tên là Trì Mộ Tinh, về sau con trở về có thể tìm thử. Học viện cơ giới, từng tham gia cuộc thi đấu người máy cả nước, ba con cũng biết cậu ấy.”

Kỳ Vọng: “………………”

Lục Từ: “???????”

Cái gì???

Y vừa rồi không nghe nhầm đi???

Thím nói người kia là ai cơ??? Trì Mộ Tinh?!

Y với Kỳ Vọng nhìn nhau qua bàn, từ trong ánh mắt đối phương đều thấy sự kinh ngạc tận cùng.

Trì Mộ Tinh?!

Vậy chẳng phải cái “Alpha tra nam không mang bảo hộ lên giường” trong miệng thím chính là…

Ngọa tào!

Lục Từ cúi đầu, dùng tay bịt chặt miệng, mới miễn cưỡng ngăn được bản thân phun hết đồ ăn trong miệng ra.

Lộ Tử Nhiên với Trì Mộ Tinh chẳng phải mới ở bên nhau thôi sao!!!

Sao lại thành ra không mang kia nọ rồi!!!

Má, chơi có hơi quá lố rồi đó, y biết ăn nói thế nào với thím đây!!!

Còn nữa, thím quen Trì Mộ Tinh từ bao giờ, thậm chí còn thành mẹ nuôi của người ta?!

Nếu bà biết con nuôi với con ruột mình đang ở bên nhau, lại còn mắng con ruột mình là tra nam… Ngọa tào!!!

Ngọa tào!!!

Ngọa tào!!!

Ngọa tào!!!

Bầu không khí rơi vào trầm mặc, mà sự trầm mặc này lại đinh tai nhức óc.

Hồi lâu sau, Kỳ Vọng mới khó khăn nuốt trôi miếng thức ăn, yếu ớt lên tiếng bênh vực cho anh em: “Cái đó… con thấy chỗ này, khả năng có chút hiểu lầm…”