Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 173: Nhảy dựng lên nhận ngươi làm ba ba

Kỳ Vọng ngẩn ra một chút, không biết Lục Từ có ý gì: “Ngươi không phải vẫn luôn rất xem trọng cậu ấy sao, cũng đã giúp cậu ấy rất nhiều lần rồi mà.”

“Vẫn là muốn hỏi một chút ý kiến của ngươi,” Lục Từ đáp, “Dù sao cái tiệm trà sữa kia ta tổng cộng cũng mới tới chưa đến năm lần, vẫn còn chưa thân.”

“Ngươi là do quá bận thôi,” Kỳ Vọng đau lòng mà nhéo nhéo cái eo đã chẳng còn tí mỡ thừa nào của Lục Từ, “Bao giờ nhẹ gánh chút đi, ta tự tay làm trà sữa cho ngươi uống cho béo.”

“Chờ ta nhẹ gánh thì ngươi cũng không còn ở đó làm công nữa rồi.”

“Cũng đúng, nhưng ta khẳng định sẽ rất nhớ,” Kỳ Vọng nghĩ tới liền không kìm được cười rất vui, “Tuy ở chung với bọn họ không lâu, đồng nghiệp thì ồn ào muốn ch·ết, nhưng vẫn rất vui, ở đó ngày ngày đều phong phú, có thể khiến ta không đem hết thảy thời gian đều dùng để nghĩ đến ngươi.”

“Ồ, thế là không thèm nghĩ đến ta nữa?” Lục Từ liếc hắn một cái.

Kỳ Vọng vội nói: “Ta nào dám a vợ, chỉ là công việc bận rộn thôi. Nhưng Lộ Tử Nhiên làm người cũng rất tốt, lúc ngươi không ở, hắn cũng chơi với ta.”

“Hừ,” Lục Từ khẽ cười nhạo, “Ngươi vẫn thích hắn như vậy.”

“Ta cảm thấy hắn với ngươi có vài phần giống nhau.” Kỳ Vọng bỗng nghiêm túc, từ người Lục Từ bò dậy, cúi nhìn xuống khuôn mặt y, “Ừm… lão bà, nói sao nhỉ… Hiện tại cảm giác ấy càng rõ, ta cứ nghĩ mãi rốt cuộc chỗ nào không đúng…”

Lục Từ nhìn nhìn trên người Kỳ Vọng đầy dấu hôn, lật trắng mắt: “Thế nào cũng phải dùng quãng thời gian ít ỏi chúng ta ở bên nhau để nhớ người khác à.”

“Không phải, không phải,” Kỳ Vọng dụi dụi mắt, chăm chú nhìn Lục Từ: “A! Ta hiểu rồi. Vợ, trước kia ngươi đeo kính, tóc mái lại dài, nên luôn chẳng thấy rõ được mắt ngươi. Thật ra bây giờ nhìn kỹ, đôi mắt của ngươi và Lộ Tử Nhiên rất giống, khó trách ta cứ cảm thấy hắn có dáng dấp cố nhân. Hóa ra là vì ánh mắt hai người nhìn ta rất giống nhau.”

Lục Từ đá hắn một cái: “Hắn nhìn ngươi cũng giống như nhìn chó à?”

“Ai nha làm gì vậy, ngươi đừng có ăn dấm bậy.” Kỳ Vọng cười hì hì nằm lại bên cạnh Lục Từ, “Ta nói chỉ thích một mình ngươi thì chính là chỉ thích mình ngươi. Ngươi có ném ta ra ven đường thành chó hoang, ta cũng sẽ chạy về cắn ngươi.”

“Đừng nói cái này.” Lục Từ kéo cánh tay Kỳ Vọng kê dưới đầu, “Ngươi nói nên đem kỹ thuật AI thêm vào máy của Trì Mộ Tinh làm được không?”

“Ta thấy có hơi lãng phí.” Kỳ Vọng đáp, “Ngươi chẳng lẽ trông chờ máy trà sữa tự động hoàn toàn đi hống cho khách vui à?”

“Không phải ý đó, ý ta là có thể căn cứ sở thích của khách mà điều chỉnh đôi chút công thức và khẩu vị trà sữa.”

“Vậy Lộ Tử Nhiên mừng đến phát điên, nhảy dựng lên nhận ngươi làm ba ba.”

“… Ai thèm làm ba ba hắn, ngủ!”

Kỳ Vọng với tay tắt đèn, căn phòng sáng trưng bỗng chốc hóa tối om. Trong đêm, đôi mắt Lục Từ sáng lên như hai viên kim cương lộng lẫy.

Theo bản năng, Lục Từ nhéo nhéo chóp mũi, lúc này mới nhớ ra mình không đeo kính.

Y biết, Kỳ Vọng sẽ không lừa y.

Hơn nữa, cho dù Kỳ Vọng có lông bông đến đâu, thì cũng là đại thiếu gia của công ty giải trí, bản lĩnh nhìn người bề ngoài là kỹ năng cơ bản nhất.

Vậy thì… đôi mắt của bọn họ, thật sự giống đến thế sao?

Sáng hôm sau, Kỳ Vọng lại đưa Lục Từ đi làm tạo hình một lần nữa. Lần này là “full set” ngụy trang, từ sợi tóc đến bàn chân đều được trang bị chỉnh tề, biến Lục Từ từ một anh kỹ sư lôi thôi lếch thếch thành dáng dấp tinh anh chốn thương giới.

Kỳ Vọng hài lòng ôm eo Lục Từ, hôn tới hôn lui, lại bị Lục Từ đẩy ra.

Lục Từ bước tới trước gương, cẩn thận quan sát gương mặt trong gương ấy.

Bà nội là người F quốc, ba y tính ra cũng là lai giữa hai nước, đến đời y thì còn thừa một phần tư huyết thống F quốc, mà đôi mắt này, chính là chỗ y giống người F quốc nhất.

Tươi đẹp, lộng lẫy, như hai viên bảo thạch quý hiếm khó gặp, thường ngày giấu dưới tóc mái và cặp kính, đến ngay cả Lục Từ cũng hay bỏ qua.

“Thật sự giống vậy sao?” Lục Từ trầm ngâm một lát, rồi vẫn quay đầu hỏi Kỳ Vọng.

Kỳ Vọng hôn y một cái: “Ai nha vợ, họp báo sắp bắt đầu rồi, đừng nghĩ nữa, về sau muốn nghĩ cũng không muộn mà.”

Lục Từ bị thuyết phục, gật đầu: “Cũng đúng.”

Y có cái gì đáng để quan tâm chứ, bất quá cũng chỉ là một suy đoán nghe ra đã thấy vô nghĩa.

Bên này, Trì Mộ Tinh vừa làm bài tập vừa trò chuyện lác đác với Thích Vân Huyên.

Cậu ngày thường không phải kiểu như vậy, nhưng bây giờ cậu có mẹ nuôi, mười mấy năm chưa từng được cảm nhận tình thương của mẹ, so với việc mỗi ngày đều có thể gặp được “thần máy móc”, thì rõ ràng tình thương của mẹ càng quan trọng hơn một chút.

Cho nên… dù sao cậu cũng từng ngỗ nghịch “thần máy móc” nhiều lần, quen rồi, thêm lần này cũng chẳng sao!

Thích Vân Huyên hỏi: 【 Bị tiết mục kia đào thải, có buồn lắm không? 】

Trì Mộ Tinh sớm đã không để trong lòng, cái chương trình cỏn con kia, tiền thưởng còn chẳng đủ trả chi phí chế tác “Lẫm đông” của cậu.

【 Không buồn, mẹ nuôi, ngài cũng đừng xem, tiết mục này thật sự khó coi. 】

Thích Vân Huyên cười đến mức run cả người: 【 Bảo bối, không có con thì ai còn thèm xem cái tiết mục nát này, ngay cả Lâm Chiến Hổ cũng không xem, hắn chỉ vừa nhìn đã tăng huyết áp. 】

Trì Mộ Tinh lúc này mới phản ứng: 【 Nhưng trong chương trình có thầy Lục Văn Huyền. 】

Thích Vân Huyên không hề quan tâm: 【 Cha nuôi con nói,ông ấy có gì đẹp đâu, chẳng qua cũng chỉ là một lão nam nhân. 】

Trì Mộ Tinh: “…”

Lời này cậu thật sự không biết đáp lại thế nào!

Nghe nói Lục Văn Huyền cũng tức đến mức chịu không nổi, thêm vào đó nhiều tuyển thủ trẻ tuổi nhiệt huyết cũng không thể chịu nổi loại thao tác bao che cho tiểu nhân của ban tổ chức, lần lượt nộp đơn xin rút lui. Trong số đó có không ít người thực lực mạnh mẽ, bọn họ vừa đi, chỉ số người xem liền rớt thẳng tắp. Về sau chương trình tổ làm qua loa thêm hai tập rồi kết thúc, thậm chí chẳng ai quan tâm quán quân cuối cùng là ai.

Trì Mộ Tinh chỉ cảm thấy đáng đời. Ngay từ khi bọn họ ký hợp đồng với mấy minh tinh, thì đã có thể dự liệu được sau đó sẽ xuất hiện vô số chuyện khó kiểm soát.

Chỉ tiếc cho Peppa cùng George, hai vị cố vấn ngoại quốc đầy nhiệt huyết với người máy.

Trì Mộ Tinh nghĩ, nếu sau này còn có cơ hội gặp lại họ, cậu nhất định sẽ gia nhập vào đội ngũ của họ.

Tiền đề là Lục Văn Huyền đừng có tham gia.

Trì Mộ Tinh liền hỏi: 【 Thầy Lục còn định tham gia loại chương trình này nữa không? 】

Thích Vân Huyên trả lời: 【 Đại khái là không, ông ấy đã bị thương tổn, giờ chỉ nghĩ kiếm tiền, không muốn lộ mặt. 】

【 Vậy thì tốt, vậy thì tốt. 】

Trì Mộ Tinh kích động lặp lại hai lần, khiến Thích Vân Huyên cũng ngẩn người.

【 Con đang làm bài tập một mình sao? Bạn trai nhỏ kia của con đâu? 】 Thích Vân Huyên đổi chủ đề.

Trì Mộ Tinh liếc nhìn thời gian: 【 À, bạn hắn về nước, chắc giờ hắn ở sân bay, hơn nữa dạo này hắn càng ngày càng không thích làm bài tập. 】

Hôm nay Cẩm Thư Hoa về nước, Hà Manh còn phải đi học ở trường, thầy giáo kia cũng không dễ tính, Hà Manh vốn là thiếu gia nghiện chơi vũ khí nóng lại bị doạ không dám xin nghỉ. Vì thế Lộ Tử Nhiên xung phong đi đón ở sân bay.

Từ khi biết tự mình gây dựng sự nghiệp có thể được cộng thêm điểm, hắn quả thật không còn thích làm bài tập. Trì Mộ Tinh cũng chẳng nỡ nói gì, mỗi lần nhìn thấy Lộ Tử Nhiên vì công ty mà bôn ba bận rộn, cậu chỉ nghĩ, thôi, không viết thì không viết, lỡ thật sự làm công ty thành xí nghiệp lớn, thì trường học sao có thể không cho bạn học danh dự tốt nghiệp?

Thích Vân Huyên nhíu mày: 【 Không thích làm bài tập thì không phải là cậu bé ngoan, con thế nào lại thích người như vậy? 】

Trì Mộ Tinh chớp chớp mắt, thật sự bắt đầu có loại cảm giác bị mẹ quản.