Lục Từ lại chơi thêm với Lộ Tử Nhiên và Kỳ Vọng mấy ván trò chơi, sau đó liền nói mình có việc phải offline trước, hoàn toàn không có chút áy náy nào mà đem Kỳ Vọng ném cho Lộ Tử Nhiên.
Lộ Tử Nhiên nghĩ nghĩ, thôi được, dù sao sáng nay hắn cũng không có việc gì, vậy thì bồi cùng đi. Kỳ Vọng dẫu sao cũng đã giúp hắn bận rộn nhiều như vậy, hống một người bạn sắp đến kỳ mẫn cảm cũng không có gì to tát.
Hắn cùng Kỳ Vọng nói chuyện được một câu không được một câu: “Lục Từ dạo này bận cái gì vậy?”
“Nói là sắp mở buổi họp báo sản phẩm mới, hiện tại đang đặc biệt căng thẳng.” Kỳ Vọng trả lời, “Thật ra y có gì mà phải căng thẳng, lớn lên đẹp trai như vậy, cho dù là lần đầu tiên tổ chức loại họp báo phát sóng trực tiếp toàn cầu, ta cũng tin y nhất định có thể hoàn thành tốt.”
“Phát sóng trực tiếp toàn cầu?” Lộ Tử Nhiên hơi hoảng hốt, “Lục Từ lợi hại như vậy sao?”
“Đương nhiên rồi.” Kỳ Vọng nhắc tới vợ nhà mình thì tràn đầy tự hào, “Vợ của ta là thiên tài IQ cao, lớn lên còn đẹp trai, đến lúc đó ta sẽ cho người tạo mẫu công ty chúng ta qua xử lý cho y, hóa trang, cắt tóc, rồi đổi hết mấy bộ quần áo kiểu kỹ sư quê mùa kia, quả thực hoàn mỹ.”
Lộ Tử Nhiên nhịn cười không nổi mà dội nước lạnh cho Kỳ Vọng: “Vợ ngươi lợi hại như vậy, ngươi còn không chịu cố gắng, lỡ như bị người nước ngoài cưa mất thì sao bây giờ.”
Kỳ Vọng liên tục ho khan vài tiếng, dường như bị một câu kia của Lộ Tử Nhiên làm nghẹn, uống một ngụm nước mới nói tiếp: “Ta sắp phải trở về tiếp quản công ty rồi, ngươi đừng châm chọc ta.”
“Tốt, tốt, trâu bò.” Lộ Tử Nhiên cười khen hắn, “Ba năm ước hẹn đã đến, chúc mừng tiểu Kỳ tổng trở về.”
Thật tốt, bọn họ đều có tương lai sáng lạn.
Dù Kỳ Vọng đã là nhân viên trụ cột nổi bật nhất ở cửa hàng của bọn họ, nhưng Lộ Tử Nhiên chưa từng nghĩ muốn giữ hắn cả đời trong tiệm mình. Kỳ Vọng vốn dĩ trong nhà có sự nghiệp, bạn trai lại lợi hại, một ngày nào đó nhất định phải có sự nghiệp của riêng mình, mới có thể sóng vai cùng Lục Từ.
Còn hắn, sau này tìm vài người lớn lên soái khí giống Kỳ Vọng, chắc cũng không quá khó.
Những lời này Lộ Tử Nhiên không dám nói cho Kỳ Vọng nghe, sợ tên tự luyến này sẽ mắng hắn.
Hắn lại cùng Kỳ Vọng chơi thêm một lúc, rời xa Lục Từ thì Kỳ Vọng lại biến trở về thành dã vương, kéo Lộ Tử Nhiên nằm vài ván.
Mãi đến khi cửa bị mở ra, Trì Mộ Tinh đi vào, lúc này Lộ Tử Nhiên mới cùng Kỳ Vọng chào tạm biệt.
Trì Mộ Tinh vừa vào cửa liền thấy Lộ Tử Nhiên ngồi trên bàn ăn, cầm điện thoại ngang, hoặc là đang xem video hoặc là chơi game. Cậu liếc mắt nhàn nhạt một cái rồi nói: “Bài tập làm xong chưa?”
Lộ Tử Nhiên thật sự bái phục, tiểu tổ tông này đúng là tổ tông thật sự.
Hắn vội vàng chạy tới xum xoe, đưa khăn lau tay cho Trì Mộ Tinh: “Đừng nói mấy lời này khó nghe.”
“Học kỳ này mà lại trượt môn, không cho ngươi học lại đâu.” Trì Mộ Tinh lại thoáng liếc nhìn cái hộp cơm tự làm nóng trên bàn, rồi định ăn một miếng: “Buổi sáng ngươi ăn cái gì?”
“Không ăn.” Lộ Tử Nhiên thành thật thừa nhận.
“Không thể ăn sao?”
“Không thể ăn.”
Trì Mộ Tinh đá hắn một cái: “Vậy ngươi còn nói là chuẩn bị cho ta.”
“Không trách ta nha, cái này vốn dĩ là blind box, không ăn trước làm sao biết có ngon không?” Lộ Tử Nhiên đẩy hộp cơm tự làm nóng đi, không để hương vị kia quấy nhiễu Trì Mộ Tinh, “Không nói cái này, hôm nay có tiến triển gì không?”
“Rất nhanh sẽ có thể làm ra và đưa vào sử dụng.” Trì Mộ Tinh ngồi đối diện hắn, duỗi người.
Sáng sớm đầu óc đã quay như gió lốc, thiếu chút nữa thì mệt chết cậu.
Ở trường học đi học thì nhiều nhất cũng chỉ phải đối mặt với một chuyên gia, nhưng khi vào xưởng thì một lần liền phải đối mặt với cả đống chuyên gia, lượng tư duy lập tức tăng vọt.Lúc này Trì Mộ Tinh chỉ cảm thấy đói không chịu nổi, nhưng cậu cũng không dám mong chờ Lộ Tử Nhiên có thể làm ra món gì ăn được, rất có dự liệu trước mà đã đặt sẵn đồ ăn để trên xe mang về nhà.
Tài khoản cậu không còn chiết khấu, phải mượn acc Hà Manh để mua, làm đến mức Hà Manh cứ tưởng Trì gia phá sản.
Thật ra chính là kiểu “vặt lông dê” này rất vui mà thôi.
Lộ Tử Nhiên vui đến hỏng rồi, vội vàng nhào tới sau lưng Trì Mộ Tinh bóp vai đấm lưng cho cậu, bộ dáng chẳng khác nào tiểu nô tài.
Kỹ thuật mát xa của hắn thật sự rất tốt, không bao lâu Trì Mộ Tinh đã bị ấn đến thoải mái mà khe khẽ r*n r*.
Người trong trạng thái cực độ thả lỏng thì cũng dễ dàng thả lỏng cả điểm mấu chốt của bản thân, lý trí của Trì Mộ Tinh không cẩn thận đứt đoạn một chút, bật miệng thốt ra: “Sữa dưỡng thể…”
“Ngay bây giờ?” Lộ Tử Nhiên kinh ngạc, âm lượng theo đó cũng nâng cao.
Lúc này Trì Mộ Tinh mới từ trạng thái mơ màng tỉnh lại, ý thức được mình vừa nói cái gì.
Không phải, điểm mấu chốt của cậu đâu rồi?
Sao chỉ một lần Hà Manh nói đến thôi, cậu đã bị ảnh hưởng lớn như vậy?
Nhưng mà tối hôm đó quả thật quá thoải mái, toàn thân lỗ chân lông đều nở ra, kinh mạch theo từng cái v**t v* của bàn tay to lớn của Lộ Tử Nhiên mà dâng lên từng đợt ấm áp, cho dù đến cuối cùng kỹ thuật mát xa của Lộ Tử Nhiên mang theo chút hương vị khác biệt, kh*** c*m ấy vẫn hoàn toàn che phủ sự mỏi mệt cả người.
Khiến người ta… lại muốn thêm một lần nữa.
Nhưng hiện tại rõ ràng không phải lúc, cả hai đều đói bụng đến mức bụng réo ùng ục, cuối cùng Trì Mộ Tinh đành thoả hiệp với cái bụng: “Ôm một cái là được rồi.”
Lộ Tử Nhiên bế cậu lên đặt trên đùi mình, ghé lại gần hôn nhẹ lên môi cậu hai cái, dịu dàng nói: “Cảm ơn bảo bối, khoảng thời gian này vất vả rồi, ta thay mặt những nhân viên khác trong công ty cảm ơn ngươi, ông chủ vĩ đại.”
Trì Mộ Tinh lười biếng rúc trong ngực hắn, mùa đông vẫn cần một vòng tay nóng như bếp lò thế này mới có thể xoa dịu toàn thân mệt nhọc.
Cậu chợt cảm thấy mình kỳ thật cũng không nhất định phải chỉ thích động vật máu lạnh, rõ ràng loại xúc cảm nóng hổi như Lộ Tử Nhiên cũng rất tốt.
…
Hai ngày sau, Lục Từ tràn đầy khí thế trở về nước.
Kỳ Vọng ở sân bay ôm chặt y vào lòng, còn cắn nhẹ tai hắn làm nũng: “Vợ ơi, ta hình như còn chưa đến kỳ mẫn cảm, sau khi ngươi xong họp báo thì phải nhất định bồi ta đó.”
Lục Từ ôm eo Kỳ Vọng cười: “Biết rồi, họp báo xong thì sẽ không còn việc gì, ta từ phòng triển lãm đi ra sẽ lập tức tìm ngươi.”
Kỳ Vọng nặng nề hôn y một cái: “Vợ thật tốt.”
Lục Từ ngồi lên xe do Kỳ Vọng lái, thẳng một đường chạy đến phòng làm việc của người tạo hình mà Kỳ Vọng hay dùng.
Bộ dáng xuề xoà này ở nhà thì không sao, nhưng đối ngoại thì không thể cứ thế xuất hiện trước công chúng.
“Làm cho vợ ta thật đẹp nha,” Kỳ Vọng vắt chân ngồi một bên, nói với tạo hình sư người nước ngoài kia mà đến giờ hắn còn không biết tên thật, “Làm cho y cái dáng vẻ tinh anh, muốn sao cho vừa nhìn đã thấy thuyết phục được người.”
“OK, Sir.” Tạo hình sư trả lời, “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
Lục Từ tháo kính xuống, trên người choàng khăn cắt tóc, mặc cho tạo hình sư bắt lấy mái tóc đã lâu không cắt của mình: “Giúp ta xử lý sao cho thoải mái, tươi mới một chút.”
Tạo hình sư tự tin bắt đầu cắt. Lục Từ rất tin tưởng vào sự lựa chọn của Kỳ Vọng, dứt khoát nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Ước chừng qua hai giờ, tạo hình sư mới đánh thức y.
Lục Từ nhìn vào gương, tóc y đã thay đổi hẳn. Tóc mái được tỉa mỏng, xéo nhẹ, lộ ra cái trán trơn bóng, phần tóc dài phía sau đều được cắt đi, tạo thành kiểu tóc xõa nhẹ nhàng, vừa trẻ trung lại vừa giữ được vẻ chuyên nghiệp.
Nhưng mấy cái gọi là “chuyên nghiệp” thì y vốn không nhìn ra, đôi mắt của y chỉ quen nhìn số liệu, nhìn người thì lại không giỏi. Vì thế Lục Từ đứng trước mặt Kỳ Vọng, để Kỳ Vọng đánh giá.
Khóe miệng Kỳ Vọng nhếch lên cười: “Đẹp, muốn…”
Lục Từ ôm chặt hắn một cái.
Cuộc họp báo được định vào ngày kia, tối nay Lục Từ ngủ ở nhà Kỳ Vọng.
Cái ôm ấm áp đã lâu, cảm giác thân thể khớp khít đã lâu, khiến Lục Từ cảm thấy tất cả sự bôn ba mệt mỏi đều được an ủi.
Lo sợ hôm sau trạng thái y không tốt, Kỳ Vọng chỉ làm một lần liền ngừng lại, ôm chặt lấy vợ mà mình luôn tâm tâm niệm niệm, dùng chóp mũi cọ cằm y, như chú chó con lâu ngày gặp lại chủ nhân.
Đột nhiên Lục Từ nói: “Công ty của Trì Mộ Tinh, ta muốn hợp tác với bọn họ, ngươi thấy thế nào?”