Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 174: Nhất hoàng trang web, chia cho nhất thuần người

Trì Mộ Tinh buông bút trong tay, nghiêm túc trả lời Thích Vân Huyên: 【 Mẹ nuôi, tuy hắn không làm bài tập, thành tích cũng kém, nhưng con thật sự thích hắn. 】

【 Con mỡ heo che tâm. 】 Thích Vân Huyên đáp lại.

Trì Mộ Tinh bĩu môi: 【 Không có, con rất nghiêm túc. 】

Tuy lúc đầu chỉ là vì tin tức tố bị trói buộc nhau, đính hôn khế ước mà thôi, nhưng ở chung lâu ngày, mới phát hiện trên người Lộ Tử Nhiên có rất nhiều điểm khiến người ta rung động.

Lộ Tử Nhiên thiện lương, nỗ lực, nhiệt tình, kiên cường… Quan trọng nhất chính là hắn yêu cậu, yêu thật sâu thật sâu.

Trì Mộ Tinh không phủ nhận gương mặt của mình trong trường học xác thực luôn bị nhiều người mơ tưởng, nhưng làm gì có nhiều người vừa nhìn thấy tính cách khuyết tật cùng đủ loại tật xấu của cậu mà vẫn trước sau như một thích cậu, thậm chí còn muốn cùng thay đổi với cậu?

Cùng một người trải qua quá trình chữa lành, không phải ai cũng làm được. Ngay cả Hà Manh, bạn từ nhỏ mà Trì Mộ Tinh quen biết đã lâu nhất, khi xử lý vấn đề của cậu cũng chỉ dùng phương thức thô bạo đơn giản, chứ không phải nước chảy đá mòn từng chút một.

Cậu thực sự cảm kích Lộ Tử Nhiên, đặc biệt là khi hắn đem tiền Trì gia trả lại cho cậu, thái độ vẫn không thay đổi, vẫn giống như trước kia mà sủng cậu, yêu cậu.

Tuy rằng hắn thường làm ra những chuyện ngu ngốc khiến Trì Mộ Tinh muốn “xã ch·ết”, nhưng cái gọi là xã ch·ết cũng không hoàn toàn vô dụng, ít nhất đã giúp cậu trị khỏi chứng sợ xã giao.

Trì Mộ Tinh cảm thấy bản thân hiện tại rộng rãi hơn nhiều, tất cả đều nhờ Lộ Tử Nhiên ban tặng.

【 Bỏ qua đi. 】 Thích Vân Huyên nhắn lại.

【 Nếu con thích hắn, mẹ nuôi liền chúc phúc cho con. 】

【 Nhưng con là Omega, hơn nữa tuổi còn nhỏ như vậy, phải biết bảo vệ thân thể, không thể để hắn tùy tiện chạm vào, sẽ mang thai đó. 】

Tin nhắn của Thích Vân Huyên vừa mới gửi tới di động Trì Mộ Tinh, giây tiếp theo, khung thoại Hà Manh lại sáng lên.

Trì Mộ Tinh tò mò mở ra, phát hiện Hà Manh gửi tới một địa chỉ trang web.

Sau khi gửi địa chỉ xong, Hà Manh không nói thêm câu nào. Trì Mộ Tinh nghĩ đến ngoại hiệu của giáo sư ở khóa học của Hà Manh là “Diệt Tuyệt sư thái”, tám phần là không tiện chơi di động.

Vì thế cậu tự mình mở địa chỉ web kia.

Trang web nhìn qua thì bình thường vô cùng, nhập vào trình duyệt lại mở ra, thiếu chút nữa khiến Trì Mộ Tinh sợ đến ngã ngửa từ trên ghế xuống.

Hà Manh… vậy mà lại chia sẻ cho Trì Mộ Tinh một trang web cùng loại với lần trước dẫn cậu xem!

Tuy bố cục khác nhau, nhưng video đầu tiên liền ghi “Tinh dầu mát xa”. Trì Mộ Tinh nghĩ, cái này chắc cũng cùng tính chất với trang trước, Hà Manh… vậy mà ngay cả đi học cũng lén xem phim!!!

Trì Mộ Tinh chấn động đến mức không thốt nên lời, nghĩ bụng mình chỉ là thỉnh thoảng ngỗ nghịch một chút với thần máy móc, còn Hà Manh thì lại trực tiếp vung tay tát thẳng vào mặt thần học thuật rồi.

Cậu run run mở một cái video, ai ngờ video chỉ có thể xem thử 15 giây, phía sau muốn xem thì phải mở khóa hội viên.

Trì Mộ Tinh cạn lời, thì ra Hà Manh nói thật, thứ này phải bỏ tiền mới xem được.

Cậu lập tức đóng web, nghĩ bụng mình mới không tiêu tiền oan vào mấy thứ này.

Mãi đến khi tan học, Hà Manh mới phát hiện mình mẹ nó vốn định gửi tài liệu cho trợ giảng, thế nào lại gửi nhầm sang Trì Mộ Tinh, đây chẳng phải là trò cười lớn nhất thiên hạ sao! Trang web vàng nhất, lại đi chia sẻ cho một tên đơn thuần nhất!

Đừng nói hai phút, cho dù hai mươi phút trôi qua rồi, cũng chẳng rút lại được, chỉ có thể cắn răng nhận thua.

Bất quá Hà Manh cũng không làm bộ làm tịch, hào phóng thừa nhận với Trì Mộ Tinh: 【 Gửi nhầm, không cẩn thận. 】

【A, ta xem rồi. 】 Trì Mộ Tinh trả lời.

Hà Manh lập tức choáng váng, Trì Mộ Tinh-cái tiểu bạch thỏ chỉ nghe tiếng th* d*c thôi cũng căng thẳng nửa ngày, thế mà lần này lại tự mình lên thuyền cướp biển!

【 Ngươi xem cái gì? 】 Hà Manh vội hỏi.

Trì Mộ Tinh: “…”

Chỉ có 15 giây, thì cậu xem được cái gì?

【 Phải có hội viên, ta chẳng xem được gì cả. 】 Trì Mộ Tinh đáp.

【 A, tiếc thật, ta cũng chưa mở hội viên, bằng không có thể cho ngươi mượn xem. 】

Hà Manh đúng là chưa mở, trang web này cậu ta mới tìm được, thường ngày chắc chắn cậu ta sẽ không ngần ngại mà mở hẳn gói hội viên năm. Nhưng hôm nay Cẩm Thư Hoa đã trở về, thật ra nhu cầu của cậu ta với mấy trò này cũng không còn lớn.

Trì Mộ Tinh đảo mắt, nghĩ bụng Hà Manh vẫn còn ngốc nghếch, mấy cái video này muốn mở hội viên cần cả đống tiền, người chưa từng tự kiếm tiền thì làm sao biết được kiếm tiền cực nhọc thế nào.

Cậu nhìn Lộ Tử Nhiên khổ cực gây dựng sự nghiệp mới thấm, kiếm tiền thật sự khó hơn trong tưởng tượng nhiều. Cho nên dù chỉ là mười đồng, cậu cũng muốn tranh thủ “vặt lông dê” từ đối thủ cạnh tranh.

Cậu không giúp gì nhiều được, chỉ có thể tận lực chế tác chiếc máy pha trà sữa tự động, giúp Lộ Tử Nhiên thắng thêm nhiều trận thương chiến.

Hôm qua Lục Từ có tìm cậu nói chuyện vài phút, bảo muốn đem kỹ thuật khoa học mới dung nhập vào máy trà sữa tự động của Trì Mộ Tinh. Tiện nghi nhặt được ai mà không muốn, Trì Mộ Tinh không hề do dự liền gật đầu đồng ý.

Những chi tiết cụ thể phải đợi Lục Từ tổ chức họp báo xong mới bàn tiếp, Trì Mộ Tinh cũng không vội, dù sao mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng tốt, cho dù tiến chậm một chút cũng chẳng sao.

Sân bay.

Người đến người đi, từng đợt ngưới mới và người cũ được đưa tiễn rồi lại đón về.

Cẩm Thư Hoa từ trong đám đông đi ra, trên người mặc áo gió màu xám đậm, bên trong là áo len cao cổ màu nâu, thêm chiếc khăn choàng cổ kẻ ô dài, cõng ba lô, kéo hai vali lớn, cả người phong trần mệt mỏi tiến về phía Lộ Tử Nhiên.

“Ngươi nhìn bộ dạng ta này, có giống Sói xám không?” Vừa thấy Lộ Tử Nhiên, câu đầu tiên hắn hỏi là như vậy.

Lộ Tử Nhiên khẽ chạm vai hắn một cái, tự nhiên nhận lấy vali từ tay hắn: “Giống đại gia ngươi ấy, có thể nào thành thục một chút không, ngày ngày xem phim thiếu nhi, tâm lý bao nhiêu tuổi rồi?”

“Ngươi không hiểu,” Cẩm Thư Hoa giả bộ thâm trầm, “Ngươi chính là Cừu vui vẻ.”

“Hắc, chỉ số thông minh của ta thế này mà còn là Cừu vui vẻ sao?” Lộ Tử Nhiên bật cười, “Cừu vui vẻ sao đến lượt ta chứ, ta sức lực lớn, chắc phải là Cừu sôi nổi.”

Cẩm Thư Hoa: “……………… Ngươi thôi đi.”

Nói vài câu cũng không giải thích rõ, Cẩm Thư Hoa không muốn rối rắm thêm chuyện “con cừu” nữa, mà hỏi: “Ngươi với Trì Mộ Tinh dạo này thế nào?”

“Ngươi hỏi là sinh hoạt của đôi ta, hay là tình cảm của đôi ta?” Lộ Tử Nhiên cũng hỏi lại, vấn đề quá rộng, không dễ trả lời.

Cẩm Thư Hoa cười: “Thì kể hết cho ta đi, còn có chuyện gì đáng yêu không, cậu ấy không làm phiền ngươi chứ?”

“Ngày đầu tiên gặp cậu ta đã gọi ta và Trì Mộ Tinh là cha mẹ,” Lộ Tử Nhiên cười gian, “Cậu ta gọi ta là ba ba, thế còn ngươi, ngươi là gì của ta?”

Cẩm Thư Hoa: “…”

Mẹ nó, sao hắn đi xa mấy tháng rồi, mà về thấy tên này vẫn trẻ con như thế?