Ba người cùng nhau trừng mắt, đem nốt phần sau của tiệc pháo hoa xem xong.
Cuối cùng, Lộ Tử Nhiên thả Trì Mộ Tinh từ trên vai xuống, vươn tay về phía Liêu Địch Già.
Liêu Địch Già khó hiểu: “Làm gì? Ngươi cũng muốn bế ta à?”
“Ta bế ngươi cái rắm,” Lộ Tử Nhiên dựng ngón giữa, “Chụp ảnh gì, đưa ta xem.”
Ông chủ và bà chủ đồng loạt nhìn chằm chằm, Liêu Địch Già thế nào cũng không dám phản kháng hai vị “cơm áo cha mẹ” này, nhanh chóng xun xoe đưa di động qua.
Lộ Tử Nhiên nhận lấy, giao diện vốn đã mở sẵn album, phía trước toàn là mấy tấm Liêu Địch Già chụp cảnh trong công viên giải trí: đầu người lộn xộn, đồ ăn vặt, chẳng biết chụp cái đống chẳng có mặt mình đó làm gì.
Mấy tấm sau mới rõ ràng, là ảnh chung của Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh, chụp vừa rõ vừa đẹp, bầu không khí lãng mạn tràn đầy.
Lộ Tử Nhiên thậm chí còn hoài nghi, lấy mấy tấm này gửi đi thi “Bảy ngày tình lữ” chắc gì đã không đoạt giải, ngay cả sau gáy hai người bọn họ cũng hoàn mỹ thế này!
Lộ Tử Nhiên dứt khoát chọn hết mấy tấm, dùng WeChat của Liêu Địch Già chuyển cho mình, rồi lại chuyển qua cho Trì Mộ Tinh.
“Bảo bối, giữ lại đi, vừa hay nhà mình có một bức tường trống, có thể treo ảnh chung.”
Trì Mộ Tinh: “…”
Tự luyến hết sức, trong nhà mà treo ảnh của chính mình, quá mức tự luyến rồi!
Nhưng mà phải công nhận, tấm pháo hoa hình trái tim kia Liêu Địch Già chụp thật sự quá đẹp, ngay cả Trì Mộ Tinh – một kẻ tám trăm năm không thèm đăng bạn bè vòng – cũng không nhịn được lưu lại, còn đăng lên luôn.
Không thêm mô tả, nhưng bản thân bức hình đã là mô tả đẹp nhất.
May mà trong danh sách bạn bè của Trì Mộ Tinh chỉ có vài đồng nghiệp cấp cao trong công ty, nếu để mấy nhân viên tiệm trà sữa nhìn thấy, khéo bị Liêu Địch Già bọn họ thảo phạt nửa tháng mất.
Ngay cả Lộ Tử Nhiên lướt thấy cũng kinh hãi: “Má nó, tiểu tổ tông, ngươi còn mạnh hơn cả ta.”
Ai ngờ được cái người không lâu trước còn che che giấu giấu quan hệ, gặp ai cũng phải ngượng ngùng nói “Chúng ta chỉ là bạn bè”, giờ lại có thể chủ động công khai, tuy chỉ là một bức hình không kèm chữ, nhưng đó đã là bước tiến khổng lồ rồi!
Lộ Tử Nhiên mừng rỡ như điên, trên đường về nhà cứ ôm Trì Mộ Tinh mà cọ tới cọ lui, đến mức bác tài phía trước mỗi lần phanh xe đều phải quay đầu mắng: “Hành khách thân ái, xe này không phải xe không người lái đâu!”
Khó khăn lắm mới về đến nhà, Lộ Tử Nhiên tâm tình cực tốt, chỉ là tối qua ngủ không ngon, hôm nay lại chơi suốt cả ngày, vừa tắm rửa xong nằm lên giường đã ngủ say, Trì Mộ Tinh gọi cũng không dậy.
Trì Mộ Tinh nhìn hắn một cái, lặng lẽ tắt đèn, rồi ra phòng khách chơi di động.
Bài đăng bạn bè vòng vừa tung ra, y như tuyên ngôn của hai minh tinh đỉnh lưu, khiến cho list bạn bè ít ỏi kia đồng loạt nổ tung. Những người bình thường không tìm cậu, giờ tất cả đều lao tới, nửa đêm thôi mà đã làm ra hơn 99+ tin nhắn.
Trì Mộ Tinh cũng không biết phải trả lời thế nào, liền lấy từ Tiêu Gia Nhiễm một cái gói cảm xúc, là bàn tay giơ đóa hoa hồng kèm chữ “Cảm ơn ngài”. Tuy rằng có chút sến, nhưng dùng lại rất tiện, phát ra xong thì không ít người liền im lặng.
Cậu qua loa lừa được một đống người vốn chẳng thân quen, lại trò chuyện thêm vài câu với mấy người tương đối quen thuộc, cảm giác đêm đã khuya, lúc này mới quyết định rời sô pha, trở về phòng nghỉ ngơi.
Nhưng vừa lúc ấy, di động lại rung lên. Trì Mộ Tinh nhìn thoáng qua thời gian, đã hơn hai giờ sáng, ai mà giờ này còn chưa ngủ?
Cậu ngồi trở lại sô pha, mở tin nhắn.
Ngoài dự đoán, thế nhưng là Thích Vân Huyên gửi tới.
Thật ra cũng không hẳn ngoài dự đoán, Trì Mộ Tinh tính chênh lệch múi giờ, bên kia hẳn vừa ăn cơm tối, giờ đang nghỉ ngơi.
Thích Vân Huyên nhắn: 【 Mới vừa xem vòng bạn bè của con, bạn nhỏ Trì Mộ Tinh, con yêu sớm nha? 】
Trì Mộ Tinh: “…”
Loại câu hỏi xấu hổ như vậy…
【 Không có, con không yêu sớm. 】
Cậu đành phải trả lời như thế.
Thích Vân Huyên lập tức hiểu ra: 【 À, vậy tức là gần đây mới quen. 】
Trì Mộ Tinh từng nói với bà sinh nhật của mình, mới qua 18 tuổi không bao lâu. Nghĩ như vậy, nếu không phải yêu sớm, vậy chắc chắn là mới đây mới bắt đầu, đăng vòng bạn bè xem như công khai một chút.
Trì Mộ Tinh gãi đầu, thấy cũng đúng. Hơn nữa, đây chẳng phải là vừa kết thúc ngày thứ hai trong “bảy ngày tình lữ” sao, tính theo ý nghĩa này thì đúng là qua ngày thứ hai họ l*m t*nh lữ.
【 Mới ba ngày, bên kia của ngài tính ra là hai ngày. 】
Cậu trả lời rất nghiêm túc.
Câu này khiến Thích Vân Huyên bật cười: 【 Nhóc con học khoa công nghệ các con đều nghiêm túc thế này sao? Thật đáng yêu. 】
Nàng đặc biệt thích khen Trì Mộ Tinh đáng yêu, thường làm cậu đỏ mặt. Rõ ràng chỉ là một câu rất bình thường, chẳng hiểu sao mỗi khi Trì Mộ Tinh nói chuyện, nàng lại thấy vô cùng đáng yêu, làm mấy chuyện ngốc ngốc cũng khiến nàng cảm thấy thú vị.
Ai, nếu Trì Mộ Tinh là con mình thì tốt biết mấy!
Không phải con ruột cũng được, làm con nuôi cũng tốt a!
Nghĩ vậy, Thích Vân Huyên thử dò hỏi: 【Bạn nhỏ Trì Mộ Tinh, trễ thế này còn chưa ngủ, ba mẹ con không quản ngươi sao? 】
Trì Mộ Tinh nhìn chằm chằm dòng chữ kia, rơi vào trầm mặc.
Cậu…… Cả đời này, hình như chưa từng hưởng thụ cảm giác được ba mẹ quản.
Tuy Tiêu Gia Nhiễm có khi sẽ oán giận cha mẹ mình quản quá nghiêm, rất phiền, nhưng Trì Mộ Tinh lại nghĩ, có thể có được vinh hạnh ấy, so với không có vẫn tốt hơn nhiều.
Cậu im lặng, Thích Vân Huyên dường như cảm nhận được gì đó, vội bổ sung: 【 Ngại quá, có phải dì nói sai gì không? 】
Bà vốn định bảo Lục Quan Diệp tra gia cảnh Trì Mộ Tinh, nhưng Trì Mộ Tinh nhanh tay hơn, đã gửi trả lời.
【 Không sao đâu dì, ba mẹ con mất từ khi con còn nhỏ, con không có ký ức từng bị quản. 】
Cậu tận lực làm bản thân trông như nói rất thản nhiên, nhưng khi đọc được, Thích Vân Huyên lại thấy nghẹn nơi lồng ngực, như có người bóp chặt, khiến bà hít thở không thông.
Là mẹ, điều bà chịu không nổi nhất chính là những đứa trẻ đáng thương thế này.
Những năm qua, bà và Lục Quan Diệp tài trợ không ít tổ chức từ thiện tìm trẻ lạc, một phần cũng là vì muốn tích đức, chuộc lỗi. Bà biết nỗi đau mất con, cũng càng hiểu đứa trẻ mất cha mẹ đau khổ thế nào.
Cuối cùng, bà không nhịn được, mở giọng nói, run run hỏi Trì Mộ Tinh:
“Con…… có nguyện ý hay không, kêu dì một tiếng mẹ nuôi?”