Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 170: lão công ta tưởng ị phân

Nghe câu nói kia tràn đầy thành ý, Trì Mộ Tinh chỉ cảm thấy lồng ngực nóng rực, như có một dòng nước ấm chảy tràn qua màng tim, ngọt ngào xen lẫn chua xót đồng loạt ùa tới.

Cậu không kìm được lặp đi lặp lại phát lại đoạn ghi âm đó vài lần, giống như trước kia cậu thường phát lại mấy đoạn giọng nói của Lộ Tử Nhiên.

Tính chất rất giống nhau, đều mang lại cho Trì Mộ Tinh sự ấm áp cùng cảm giác an toàn.

Trì Mộ Tinh ngồi trên chiếc ghế sô pha không trải thảm, vậy mà chẳng thấy lạnh lẽo chút nào. Cậu bấm mở chế độ ghi âm, nhẹ giọng nói ra một câu: “Mẹ nuôi.”

Tiếng phát ra vang lên, Trì Mộ Tinh thở phào, rồi kéo lên xem lại lịch sử trò chuyện với Thích Vân Huyên.

Mấy ngày qua, tin nhắn giữa hai người không ít, phần lớn chỉ là những đối thoại hằng ngày chẳng có gì đặc biệt.

Thế nhưng chính những câu chuyện vụn vặt ấy lại khiến cậu cảm nhận được một loại quan tâm của gia đình.

Đúng vậy, trừ người thân và người yêu, thì còn ai mỗi ngày đều hỏi ngươi ăn có no không, ngủ có ngon không? Ngay cả bạn bè cũng chẳng thể làm được việc ấy ngày này qua ngày khác.

Tương tự, Trì Mộ Tinh cũng biết về Thích Vân Huyên rất nhiều chuyện: như tay nghề nấu ăn của bà rất giỏi, thường hay chê cười chồng bà nấu ăn thì biến bếp thành bãi chiến trường; như bà hay mất ngủ vì nhớ con; như trong nhà nuôi rất nhiều chó con, tất cả đều là chó hoang bị bỏ rơi được bà nhặt về chăm sóc…

Lục Quan Diệp và Thích Vân Huyên quả thật đều là những người rất tốt. Chỉ là Lục Quan Diệp quá bận, không có thời gian chuyện trò, nếu không Trì Mộ Tinh cũng rất muốn gọi ông một tiếng “cha nuôi”.

Câu “Mẹ nuôi” kia vừa thoát ra, không chỉ Trì Mộ Tinh nhẹ nhõm, mà bên kia màn hình, Thích Vân Huyên cũng òa khóc không ngừng.

Nhiều năm qua, tình thương làm mẹ bị dồn nén rốt cuộc tìm được nơi để gửi gắm, như một đập nước nhiều năm dồn đầy bỗng chốc vỡ tung.

Đúng lúc ấy, Lâm Chiến Hổ đang dắt một con chó sói cưng nhà họ đi dạo gần đó, bị tiếng khóc đột ngột làm cả người lẫn chó đều hoảng hốt.

Ngay cả con sói cưng cũng quên mất phải gầm gừ.

Lâm Chiến Hổ cẩn thận hỏi: “Phu nhân… Ngài đây là…?”

“Ta không sao.” Ý thức được mình thất thố, Thích Vân Huyên vội lau nước mắt, “Chỉ là hơi vui mừng thôi.”

Thật ra, bà không nên vui mừng như vậy…

Bà đưa tay chạm vào lồng ngực trống rỗng. Nơi đó vốn thuộc về tiểu Dương mới đúng, nhưng giờ khắc này lại bị một đứa nhỏ khác lấp đầy. Vậy thì tất cả những điều mình làm, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Trì Mộ Tinh thì ngược lại vô cùng trầm ổn, nói lời chúc ngủ ngon rồi trở về phòng nghỉ ngơi.

Có được một người mẹ nuôi, cố nhiên khiến cậu thấy hưng phấn, nhưng sáng mai cậu còn phải cùng mấy chuyên gia cơ khí đến nhà xưởng nghiên cứu.

Một bên là mẹ nuôi mang cho mình ấm áp, một bên là “vị thần máy móc” mà mình vô cùng sùng bái, Trì Mộ Tinh thật sự khó mà lựa chọn. Nằm bên cạnh Lộ Tử Nhiên – người đối với cậu cũng vô cùng quan trọng – cậu chưa bao giờ có khoảnh khắc nào giống như bây giờ, cảm thấy mình có quá nhiều thứ để trân trọng.

Đó là những thứ vượt ngoài tiền tài, là tình thân, tình bạn, tình yêu, sự nghiệp…

Sáng hôm sau, khi Trì Mộ Tinh rời giường, cảnh tượng hiếm có xuất hiện: Lộ Tử Nhiên thế mà lại đang đứng trong bếp, còn quấn tạp dề trên người.

Cậu suýt bị dọa tỉnh ngủ hẳn.

“Ngươi, ngươi… Ngươi không nên xuất hiện trong phòng bếp!”

Trong đầu cậu vẫn còn ám ảnh về lần bị một ly nước cỏ cây và đĩa đậu que cháy đen kh*ng b* chi phối. Lộ Tử Nhiên trời sinh chính là khắc tinh phòng bếp, sao có thể tự ý vào bếp được chứ!

“Nhưng mà bảo bối,” Lộ Tử Nhiên vừa học theo động tác trong giáo trình mạng, vừa trả lời, “Bảy ngày tình lữ, chẳng lẽ không cần một bữa sáng tình yêu sao?”

“… Ngươi mà hại ta t·iêu ch·ảy không gặp được chuyên gia, ta với ngươi không xong đâu.”

Trì Mộ Tinh lập tức che miệng mũi, thận trọng bước một bước vào bếp.

……Kết quả, nhìn thấy Lộ Tử Nhiên đang hì hục mở hộp cơm tự hâm nóng.

Đối diện ánh mắt hoài nghi của cậu, Lộ Tử Nhiên xấu hổ cười: “Thì là… ta thử chiên cái trứng tình yêu, nhưng mà nó nổ…”

Trì Mộ Tinh: “…”

Thế là khỏi cần xem thêm nữa.

“Ai nha bảo bối,” Lộ Tử Nhiên vòng ra sau ôm lấy cậu, thân mật cọ cọ, “Ai nói cơm tự hâm nóng thì không thể coi là bữa sáng tình yêu?”

Trì Mộ Tinh mặc kệ hắn, trợn mắt trắng rồi bỏ ra ngoài.

Trong lòng cậu xác định, món ăn duy nhất Lộ Tử Nhiên có thể làm được đời này chính là mấy cái “bữa sáng dưới lầu” trong iPad, hoặc kiểu “phi cơ đầu bếp” trong trò chơi, ngoài ra thì thôi khỏi bàn!

Khi xe Thường Thường Nhi dừng lại dưới lầu, nhìn thấy Trì Mộ Tinh ngồi trên ghế nhỏ trước tiệm ăn sáng, đang uống sữa đậu nành, nàng tò mò hỏi: “Không phải bà chủ nói muốn chuẩn bị cho ngươi một bữa sáng tình yêu sao?”

Trì Mộ Tinh suýt thì sặc, vội đặt muỗng xuống: “…”

Trời ạ! Lộ Tử Nhiên rốt cuộc đã nói chuyện này với bao nhiêu người rồi? Lấy đâu ra tự tin như thế!

May mà Thường Thường Nhi có kỹ năng quan sát mặt đoán ý, thấy Trì Mộ Tinh hơi lộ vẻ khó chịu liền lập tức đổi chủ đề, nói sang chuyện cậu quan tâm hơn.

“Ông chủ, mấy chuyên gia hôm nay vừa nghe tin ngươi đích thân xuống xưởng nghiên cứu, đều rất kinh ngạc. Họ bảo một người vốn lo chuyện kiếm tiền, mà cũng lao vào nghiên cứu khoa học, thật sự quá toàn năng.”

Trì Mộ Tinh cười gượng, cái ấn tượng danh tiếng ông chủ này đúng là hại chết người.

Ăn sáng xong, Thường Thường Nhi đưa cậu đến nhà xưởng. Ở đây đã có vài phiên bản khung cơ, nhưng cái nào cũng chưa đạt yêu cầu Trì Mộ Tinh mong muốn.

Cậu cùng một nhóm chuyên gia lớn tuổi hơn bàn bạc thiết kế, Thường Thường Nhi thì đi theo ghi chép, chụp ảnh lưu hồ sơ, tiện thể gửi cho bà chủ để hắn vui lòng.

Lúc này, bà chủ thật sự không vui lắm.

Bởi ở một nơi khác, Lộ Tử Nhiên mở hộp cơm tự hâm nóng lần đầu tự chuẩn bị. Chưa mở đã thơm nức mũi, hắn ôm mong chờ rất cao, còn oán trách Trì Mộ Tinh một miếng chưa ăn đã bỏ chạy.

Nhưng khi hắn quấy đều rồi nếm thử một miếng, mùi dầu mỡ trong miệng làm hắn có ảo giác như nhìn thấy ba gã Lý phổ Lý tin Lý nam trước mặt mình đang bán manh, hoàn toàn không hợp khẩu vị.

Ai lại đi ăn thứ dầu mỡ thế này vào sáng sớm chứ! Khó trách Trì Mộ Tinh nhìn một cái liền chạy mất!

Lộ Tử Nhiên ném hộp cơm sang một bên, tâm trạng ủ rũ, bèn mở Vương Giả Vinh Diệu, chuẩn bị solo một ván.

Không ngờ vừa vào game, một lời mời tổ đội đột ngột bật ra. Hắn chưa kịp phản ứng đã bấm đồng ý, trận đấu lập tức bắt đầu.

Đến lúc nhìn ghép đội mới phát hiện, mẹ nó, sao lại trúng phải cặp tình lữ đáng ghét này!

Lục Từ và Kỳ Vọng, hai soái ca ngoài đời thực, trong game lại lấy nick “Lão công ta muốn đi ị” và “Lão bà ta tới trộm giấy”, kéo thêm Lộ Tử Nhiên, tạo thành một cặp đôi tình lữ + một kẻ qua đường, bắt đầu trận đấu.