Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể
Chương 168: quả thực chính là ở cos Vương Giả Vinh Diệu Can Tương Mạc Tà
Lộ Tử Nhiên vốn nghĩ ôm trọn cả ngày, chỉ chơi mấy hạng mục k*ch th*ch để tránh mặt Liêu Địch Già, sắp xếp riêng cho mình và Trì Mộ Tinh một loạt chương trình “cặp đôi chất lượng cao”. Nhưng không ngờ, vòng vo cả ngày, ăn xong bữa tối rồi, vẫn chạm trán cái “bóng đèn siêu to khổng lồ” này.
Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh còn chưa ra khỏi cửa nhà ăn chủ đề, liền thấy ở góc kia, Liêu Địch Già một mình ngồi ăn bát mì bò, vừa ăn vừa chơi Anipop.
Lộ Tử Nhiên đi tới, tiện chân đá hắn một cái: “Đã là cửa hàng trưởng chi nhánh, sao không ở trong tiệm trông coi, chạy ra đây chơi?”
Liêu Địch Già trừng mắt nhìn cái tên chẳng nói lý này: “Không phải, ông chủ với bà chủ còn có thể ra ngoài chơi, dựa vào đâu ta lại không thể?”
Lộ Tử Nhiên cũng chẳng có ý tìm phiền, chỉ thuận miệng nói, kết quả hai người lại lôi nhau ra bàn luận chuyện kinh doanh. Liêu Địch Già ăn mấy miếng mì bò rồi đứng dậy đi theo bọn họ, vừa đi vừa lầm bầm: “Đúng là hố trong công viên giải trí, bát mì cỡ này mà bán 40 tệ.”
Ở khu vui chơi trước kia bọn họ từng chơi, chưa bao giờ ăn đắt như vậy!
Nói đến khu vui chơi, Liêu Địch Già lại hậm hực lôi chuyện cũ: “Ngươi còn nhớ lần đầu ta gặp Trì Mộ Tinh, ngươi sai ta đi mua khoai nướng không?”
“Nhớ chứ.” Lộ Tử Nhiên hai tay đút túi, “Sao?”
“Ta mua về, các ngươi chạy mất! Ngươi đúng là cái đồ không có lương tâm, lúc đó chẳng phải cố tình muốn đuổi ta đi sao!”
Lộ Tử Nhiên cười hì hì, không phủ nhận: “Đúng thế.”
“Hứ,” Liêu Địch Già liếc hắn một cái, “Ngươi chính là sợ ta phá chuyện hai người của các ngươi.”
“Khi đó ngươi lại nhận nhầm thiếu gia Trì thành trai bao, ai chịu nổi? Ta đuổi ngươi đi là sợ ngươi mất mặt đó thôi.” Lộ Tử Nhiên một chút cũng không áy náy.
Liêu Địch Già quả thực bị nói trúng chỗ xấu hổ, cúi đầu xin lỗi Trì Mộ Tinh: “Xin lỗi ông chủ, lúc ấy đúng là ngu dốt, ta không cố ý.”
Trì Mộ Tinh đã sớm chẳng để bụng, mỉm cười, cũng mặc kệ để Liêu Địch Già đi theo, cứ như con côn trùng bám dai không gỡ được.
Công viên giải trí về đêm, phần lớn trò chơi ngoài trời đã đóng cửa, nhưng sau bữa tối còn có màn pháo hoa, bắn lên trời sẽ hiện ra đủ loại hình ảnh hoạt hoạ.
Du khách trong nhà cũng nô nức kéo ra quảng trường, ngẩng đầu chờ xem, trông chẳng khác gì một vườn hướng dương rực rỡ.
Pháo hoa còn chưa nổ, Liêu Địch Già đã hưng phấn hú hét như con chó sói, làm không khí náo nhiệt. Lộ Tử Nhiên nhìn hắn, chỉ cảm thấy đúng là cùng một học kỳ mà có người đã trưởng thành, có kẻ vẫn ngốc nghếch lố bịch như xưa.
Hắn lặng lẽ nghiêng qua, tìm điểm đứng trùng khớp với Trì Mộ Tinh, cách xa Liêu Địch Già thêm một bước.
Lúc này mới phát hiện sắc mặt Trì Mộ Tinh vẫn luôn bình tĩnh, nhìn không ra hứng thú hay mong chờ gì.
“Sao thế?” Lộ Tử Nhiên cúi xuống véo má cậu, “Cái này ngươi cũng không thích à?”
“…” Trì Mộ Tinh do dự một chút rồi nói, “Có hơi.”
Cậu vốn không thích bầu trời, những gì liên quan tới bầu trời đều không thích.
Nếu không phải vì Lộ Tử Nhiên nói muốn xem, lúc này Trì Mộ Tinh đã kéo hắn đi chơi một trò trong nhà rồi, chứ không chen chúc nơi này với đám đông.
Lộ Tử Nhiên còn định nói vài lời an ủi, “phanh” một tiếng, pháo hoa nổ rực ngay trên đỉnh đầu, át đi hết thảy.
Hắn đành phải ghé sát mặt vào Trì Mộ Tinh, định nói vào tai cậu, nhưng từng tràng pháo nổ liên miên lại che hết lời hắn.
Hắn có chút bực. Ngược lại chính Trì Mộ Tinh chủ động an ủi, cả người dựa vào lòng hắn, đưa tay nắm chặt tay hắn.
Thật ra cũng không phải không thể chấp nhận được.
Pháo hoa lần lượt bùng nổ, mô phỏng đủ loại nhân vật hoạt hoạ kinh điển, còn bắt chước cả mấy biểu cảm kỳ quái của chúng. Tuy phần lớn Trì Mộ Tinh chẳng nhận ra, nhưng vẫn có thể cảm thấy vui nhờ những hình ảnh ngộ nghĩnh đó.
Chưa đầy hai phút, Lộ Tử Nhiên đã cảm giác người trong ngực mình dần thả lỏng, rồi lại cảm thấy bên cạnh có một ánh mắt sáng rực đang chăm chăm nhìn mình.
Hắn quay đầu lại, trực tiếp bóp mặt Liêu Địch Già, mạnh mẽ bẻ đầu hắn quay đi.
Liêu Địch Già thật sự cạn lời, ân ái thì sợ người nhìn, bọn họ còn tưởng giờ vẫn là cái giai đoạn mập mờ sau thi đại học sao?
Hắn vừa nghĩ, vừa lùi lại mấy bước, lén chụp hai bóng dáng kia mấy tấm, quăng thẳng vào diễn đàn cắn CP của tiệm trà sữa bọn họ.
Phải nói, kỹ thuật chụp của hắn cũng không tồi, đúng lúc bầu trời nổ lên một đóa pháo hoa hình trái tim hồng nhạt, vừa khéo lọt vào ống kính. Bức hình ấy hoàn toàn có thể dùng làm ảnh nền vòng bạn bè, bầu không khí ngọt ngào khỏi bàn.
Pháo hoa bắn một hồi, giữa chừng nghỉ ngơi, không còn tiếng nổ “phanh phanh” vang dội, Lộ Tử Nhiên rốt cuộc mới có thể thuận lợi mở miệng hỏi Trì Mộ Tinh: “Thế nào, bây giờ có thích không?”
“Thích.” Trì Mộ Tinh trả lời.
Thật ra rất nhiều chuyện, khi tự mình làm thì không thấy thích, nhưng nếu là làm cùng Lộ Tử Nhiên, liền sẽ không còn mâu thuẫn nữa.
“Muốn nhìn rõ hơn một chút không?” Lộ Tử Nhiên hỏi, ánh mắt như có gì ngo ngoe rục rịch.
Trì Mộ Tinh ngẩn ra, không biết hắn định làm gì: “… Đều được.”
Ngay giây sau, Lộ Tử Nhiên cúi người xuống, trực tiếp khiêng cậu lên vai.
Đại khái chỉ có ở công viên giải trí mới không cảm thấy động tác này quá kỳ quái. Chung quanh đều là trẻ con, mấy đứa thấp bé không thấy được pháo hoa liền được ba mẹ bế ngồi lên vai.
Trì Mộ Tinh ở giữa đám người này, nhiều lắm chỉ là nhìn trưởng thành hơn một chút, cũng không quá lộ liễu.
Sức lực Alpha cấp S không phải chuyện đùa, Trì Mộ Tinh chỉ kêu sợ hãi một tiếng khi hắn vừa nhấc bổng lên, sau đó lập tức vững vàng ngồi ổn.
“Oa nha,” Liêu Địch Già vừa hâm mộ vừa kinh ngạc, “Quả thực chính là đang cos Vương Giả Vinh Diệu Can Tương Mạc Tà!”
Hắn bất chấp nguy cơ bị trừ lương, chạy thẳng đến trước mặt hai người, chụp thêm một tấm chính diện: “Má nó, nhìn chính diện càng giống, chỉ thiếu điều ông chủ không phải nữ thôi.”
Trì Mộ Tinh: “…”
Lộ Tử Nhiên: “… Liêu Địch Già, ngươi chụp hai ta làm gì?”
Liêu Địch Già tất nhiên không thể nói là đăng vào đàn cắn CP, đành bịa đại: “Ta trước chụp cho các ngươi vài tấm làm tư liệu, sau này kết hôn quay phóng sự cưới cũng cần ảnh đời thường, đúng không nào.”
Với một đôi vừa mới trưởng thành như Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh, hai chữ “kết hôn” xa xôi như vậy, bọn họ vốn chưa từng dám nghĩ tới.
Dưới màn đêm, trong ba người, có hai khuôn mặt đột ngột đỏ bừng.