Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 165: vàng nhạt váy dài, xõa tung tóc

Trì Mộ Tinh vừa nhìn liền thấy vô ngữ, Hà Manh gửi cho cậu vậy mà lại là một tấm ảnh chụp hồi thơ ấu.

Trong ảnh, Hà Manh khoảng bảy tám tuổi, mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, trên đầu đội tóc quăn xõa tung. Khuôn mặt non nớt khó phân biệt nam nữ, quay sang một bên, nói cậu ta là bé gái thì ai cũng tin.

Trì Mộ Tinh cảm thấy mình bị đùa giỡn: 【Ta tưởng ngươi sẽ gửi ảnh gần đây. 】

【Ngươi từ từ. 】

Hà Manh lại vòng vo thêm, lần nữa gửi sang một tấm ảnh.

【Đương đương đương, thiếu gia ta cũng từng mặc trang phục hầu gái nha. 】

Có vẻ rất hài lòng với ảnh mình trong bộ hầu gái, Hà Manh còn hào phóng gửi kèm cả file gốc.

Công viên giải trí đông người, mạng không ổn định, Trì Mộ Tinh phải tải rất lâu. Đến khi ảnh mở ra, chỉ thoáng nhìn 0. mấy giây, cậu đã hoảng hốt che chặt điện thoại.

Cái gì, cái gì, Hà Manh cậu ta…

Cậu ta, cậu ta, cậu ta…

Trì Mộ Tinh thật sự không tìm được từ nào để hình dung chấn động của mình, cậu chưa từng thấy trong bất cứ cửa hàng nào bán loại váy như thế này!!!

Vải vóc ít đến đáng thương đã đành, nhìn chất lượng còn rất tệ, toàn bộ lưng trần lộ ra ngoài, bên trong chẳng có nội y, váy còn ngắn hơn cả mấy bộ phục vụ sinh mặc hôm nay, lại mỏng manh dễ rách, chỉ cần kéo nhẹ là có thể tuột.

Đây, đây, rốt cuộc là loại váy gì???

Hơn nữa vẻ mặt của Hà Manh trong ảnh cũng phạm quy vô cùng, cậu ta đưa đầu lưỡi l**m môi, cố tình lại còn trẻ tuổi, toát ra một thứ khí chất thuần dục đến cực điểm.

Trì Mộ Tinh rối loạn.

【Ta thấy ngươi có chút b**n th**… 】

Hà Manh: 【Ngươi ngày đầu tiên biết sao? 】

Trì Mộ Tinh: “…”

“b**n th**” là từ tốt đẹp gì sao? Sao lại nhận nhanh như thế?

Cậu liều gan hỏi tiếp: 【Cái váy này cũng quá lộ liễu! Đây rốt cuộc là váy gì? 】

【Trang phục hầu gái a. 】 Hà Manh trả lời tỉnh bơ.

Sao có thể là trang phục hầu gái!

Trì Mộ Tinh ngẩng đầu nhìn lại mấy phục vụ sinh xung quanh, lập tức cảm thấy mắt mình được rửa sạch.

Rồi cúi đầu xuống nhìn lại, vẫn không thể tin nổi: 【 Ngươi mặc cái này ra ngoài, ba ngươi sẽ không nói gì sao? 】

Cậu không tin F quốc thoáng đến mức có thể mặc thứ này đi ngoài đường!

Hà Manh gửi một cái icon dấu hỏi: 【 Ngươi nghĩ gì thế? Ta mặc cái này ra ngoài á? 】

Trì Mộ Tinh: 【 A? 】

Hà Manh: 【Con mẹ nó, đây là mặc trên giường a. 】

Trì Mộ Tinh: “??????”

Đây, đây lại là đồ ngủ sao????

Tri thức kỳ quặc lại nhiều thêm một cái. Trì Mộ Tinh do dự một hồi mới gõ: 【Sao lại mặc vậy… Không lạnh sao? 】

Hà Manh: 【Vì dễ cởi. 】

“…”

Quá chấn động, Trì Mộ Tinh tạm thời khó mà tiếp nhận nổi.

Cậu dứt khoát đi tìm Tiêu Gia Nhiễm: 【 Bùi Chi Du ở bên cạnh ngươi sao? 】

Tiêu Gia Nhiễm chẳng hiểu vì sao Trì Mộ Tinh tìm mình lại còn hỏi đến tung tích Bùi Chi Du, hơi sững ra một chút rồi trả lời: 【Hắn đang ở căn cứ khởi nghiệp, ngươi muốn tìm hắn sao? 】

【Không tìm hắn, ta tìm ngươi. 】

Trì Mộ Tinh thở phào, không ở bên cạnh là tốt rồi.

Trì Mộ Tinh đem bức ảnh Hà Manh mặc váy kia miêu tả lại cho Tiêu Gia Nhiễm nghe: 【Ta có một người bạn, là nam sinh, cậu mua một trang phục hầu gái, nói là áo ngủ. Nhưng trang phục hầu gái này thật ngắn, vải vóc ít, cả cái lưng đều lộ ra ngoài, dây đeo thì mảnh dính, nhìn như chạm một cái là đứt… Ngươi có gặp loại áo ngủ này chưa? 】

Lần này Trì Mộ Tinh thật sự có một người bạn.

Nhưng Tiêu Gia Nhiễm vừa bị Bùi Chi Du tẩy não, Bùi Chi Du nói với hắn rằng Trì Mộ Tinh vẫn luôn “vô trung sinh hữu”, cái gọi là “ta có một người bạn” kỳ thật đều là lấy chính mình ra nói.

Thế nên khi thấy tin nhắn này, Tiêu Gia Nhiễm trợn tròn mắt, không dám tin mà nhìn chằm chằm dòng chữ nhỏ, còn phóng to thu nhỏ vài lần, xác nhận mình không nhìn nhầm- Trì Mộ Tinh thật sự nói như vậy!

Trời đất, thượng đế ơi! Đây là sao đây! Sư nương ngây thơ của cậu ta thế nào lại biến thành thế này?!

Tiêu Gia Nhiễm thậm chí còn muốn nghi ngờ, có phải Trì Mộ Tinh thật sự đã bị người ngoài hành tinh bắt đi, người này hiện tại là giả.

Cậu ta run run mà nhắn lại: 【Không lẽ, ngươi với sư phụ ta tiến triển nhanh như vậy sao? Đã, đã mặc tới mức qingqu nội y?! 】

Đợi một lúc lâu, cuối cùng cũng nhận được tin Trì Mộ Tinh: “…”

Đây lại là cái gì vậy?

Cậu là nam, vốn dĩ không mặc nội y mà!!!

Tiêu Gia Nhiễm kinh hoàng, chỉ cảm thấy sư phụ mình ăn thật sự quá ngon, không nhịn được lại gửi tin cho Lộ Tử Nhiên: 【 Sư phụ, ngươi trâu bò, có thể dạy sư nương thành như vậy, hắn thật sự yêu ngươi đến thảm rồi. 】

Đang bận xử lý tin nhắn, rốt cuộc Lộ Tử Nhiên cũng thấy một cái: “Gì?”

Cái gì mà chơi chữ, hắn chỉ tiện cảm thán thôi.

Đúng rồi, Trì Mộ Tinh đúng là yêu hắn nhiều thật, bằng không sao lại giúp hắn thắng phiếu cơm miễn phí?

Dù có chút khó hiểu, hắn vẫn lịch sự trả lời: 【Cảm ơn khích lệ. 】

Tiêu Gia Nhiễm: 【…………………… Tên b**n th**! Giống hệt Bùi Chi Du! 】

Lộ Tử Nhiên: “???”

Mẹ nó, chỉ vì một cái phiếu cơm miễn phí mà thành b**n th**?

Thế thì hắn vừa rồi mười mấy phút không dám ngẩng đầu lên xem thực đơn, có phải tính là sai càng thêm sai không?

Lộ Tử Nhiên buông điện thoại, quay sang nói với Trì Mộ Tinh: “Tiểu tổ tông, ngươi phân xử một chút…”

Ai ngờ thấy Trì Mộ Tinh vội vã lật úp điện thoại xuống bàn, động tác nhanh đến mức Lộ Tử Nhiên chỉ thoáng thấy trên màn hình hình như là một tấm lưng, nhưng không rõ là lưng ai.

“Kích động vậy làm gì? Che cái gì mà không cho ta xem?” Lộ Tử Nhiên mơ hồ, nghi ngờ hỏi.

“…” Trì Mộ Tinh ho khan một tiếng, nói dối, “Hà Manh… Ách… hồi nhỏ mặc quần hở đũng, ảnh chụp.”

“A, cái đó thì không thể xem.” Lộ Tử Nhiên tỏ vẻ thông cảm, “Sao có thể nhìn chỗ đó vợ anh em, cho dù lúc còn bé cũng không được.”

Về phần tấm lưng kia? Chắc là hắn nhìn nhầm thôi.

Lộ Tử Nhiên quy hết mớ suy nghĩ sai lệch đó cho việc tối qua không ngủ ngon, cộng thêm chơi mấy trò k*ch th*ch nửa ngày, đói đến hoa mắt. Đồ ăn vừa bưng lên, hắn liền quên sạch vụ vừa rồi, cắm đầu ăn ngấu nghiến.

Trì Mộ Tinh thở phào nhẹ nhõm, lập tức xóa sạch lịch sử trò chuyện với Hà Manh.

Mấy thứ này, cậu có thể xem, nhưng Lộ Tử Nhiên thì không thể, đó là phản ứng bản năng của Trì Mộ Tinh.

Cậu đang định yên tâm ăn cơm, thì điện thoại lại rung.

Trì Mộ Tinh đành mở ra, Hà Manh lại gửi tới một đống ảnh mới.

Vẫn cùng một bộ váy đó, chỉ là tư thế và cảnh chụp khác nhau.

Hà Manh hình như cực kỳ thích bộ váy này, mặc nó chụp ở phòng ngủ, chụp ở bồn tắm, chụp trên sô pha, chụp cả trên bàn ăn…

Đôi chân trắng dài mỗi ngày ngâm sữa bò kia sáng bóng đến mức lóa mắt Trì Mộ Tinh.

Cuối cùng, Hà Manh hỏi: 【Đẹp không? 】

Cho dù mấy tấm ảnh này khiến tâm hồn non nớt của Trì Mộ Tinh chịu chấn động cực lớn, nhưng cậu vẫn không nỡ đả kích lòng tự tin của Hà Manh, đành trả lời: 【Đẹp. 】

【Good! Ta biết ngay ngươi thích! 】 Hà Manh đáp.

Chưa kịp để Trì Mộ Tinh giải thích rằng mình không có ý “thích” như vậy, tin nhắn tiếp theo của Hà Manh đã tới.

【Tiểu Tinh, ta mua một bộ tặng ngươi! 】