Liêu Địch Già quả thật đáng sợ, nhưng cũng không phải không có cách trị.
Tỷ như, hắn nhát gan, không chơi nổi mấy trò k*ch th*ch.
Đến công viên giải trí mà trò nào cũng không dám chơi, nhìn thế nào cũng giống phí tiền.
Mấy trò như tàu lượn siêu tốc, búa rơi khổng lồ, máy nhảy lầu… Hắn đều không chơi được.
Lộ Tử Nhiên cười cười, nhắn vào nhóm: 【Kia tốt, máy nhảy lầu chờ ngươi? 】
Liêu Địch Già: 【…】
Liêu Địch Già: 【 ta cảm thấy tình cảm của chúng ta rất giống máy nhảy lầu. 】
Liêu Địch Già: 【 kiếp sau hẹn lại, 88! 】
“A,” Lộ Tử Nhiên cười nhạo nhìn di động, “Tiểu rác rưởi.”
Máy Nhảy lầu quả thật là một trò chơi khiến người ta có cảm giác linh hồn rời xác.
Nó cao mấy chục mét, ngồi trên đó, trước tiên sẽ từ từ được nâng lên, dừng lại vài giây, rồi lập tức rơi thẳng xuống.
Sau đó, lặp lại thêm vài lần, cuối cùng mới kết thúc.
Ngay phía dưới, nhân viên đang cầm loa quảng bá sự kiện hôm nay.
“Đi ngang qua đừng bỏ lỡ, mới ra lò!!! Cuộc thi biểu cảm máy nhảy lầu! Chúng tôi sẽ chụp lại biểu cảm mọi người ngay khoảnh khắc rơi xuống! Biểu cảm bình thường nhất và bất thường nhất, đều sẽ nhận được phần thưởng cơm trưa miễn phí!”
Trì Mộ Tinh nghe thấy hai chữ “so đấu”, còn Lộ Tử Nhiên nghe thấy lại là “miễn phí”.
Không thể trách hắn, ai bảo từ nhỏ hắn ăn bữa nay lo bữa mai, với hắn mà nói, miễn phí chính là thiên sứ giáng thế.
Không chút do dự, hắn kéo Trì Mộ Tinh đi báo danh: “Tiểu tổ tông, ta muốn cơm trưa miễn phí!”
Trì Mộ Tinh: “… Ngươi nhịn nổi sao?”
“Ai thèm nhịn! Ta muốn khiêu chiến cái giải biểu cảm bất thường nhất kia!” Lộ Tử Nhiên đầy tự tin.
Trì Mộ Tinh liếc hắn một cái, im lặng viết tên mình vào danh sách.
Máy nhảy lầu từ từ nâng lên, du khách càng lúc càng căng thẳng, có kẻ sớm quên mất mình đăng ký thi cái gì, chỉ mong được xuống nhanh.
Rốt cuộc, khi trò chơi nâng đến điểm cao nhất, Lộ Tử Nhiên tự mình cổ vũ, bày ra một bộ mặt quỷ méo mó đến cực điểm.
Trên đường, hắn cứ nghĩ xem phải làm biểu cảm kiểu gì mới đủ “trừu tượng”.
Nhưng sự thật chứng minh, cho dù Lộ Tử Nhiên đã cố hết sức với khuôn mặt soái ca này, cũng không thể thắng nổi mấy du khách vốn dĩ đã trông trừu tượng sẵn.
Giữa tiếng hét chói tai vang dội, Máy nhảy lầu cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống, du khách ngồi trên đều như bị rút hồn, xuống đất rồi cũng không dám nhìn ảnh của mình.
Lộ Tử Nhiên quay sang nhìn Trì Mộ Tinh, thấy cậu thần sắc bình thản, giống như chưa hề ngồi trò này vậy.
Hắn thở phào một hơi, đi lấy ảnh chụp của mình.
Nhưng vừa nhìn ảnh, Lộ Tử Nhiên như sụp đổ.
Trong đám đông, hắn lại cực kỳ bình thường! Lần đầu tiên hắn ghét cái mặt đẹp của mình đến vậy!
“Xong rồi, ta mất phần cơm trưa miễn phí rồi!”
“……” Trì Mộ Tinh giật tấm ảnh trong tay hắn, đưa cho nhân viên công tác, “Đổi phần thưởng.”
“Ngươi đổi cái gì a, ảnh của chúng ta bình thường chết đi được, chẳng có gì trừu tượng!!!” Lộ Tử Nhiên ngăn cản.
Trì Mộ Tinh liếc hắn một cái, tiếp tục nói với nhân viên: “Đây là ta, bình thường chứ?”
Nhân viên nhận lấy ảnh vừa nhìn… đúng thật, trong ảnh là một thiếu niên thoạt nhìn mềm mại yếu đuối, vậy mà rơi từ trên cao xuống lại mặt không đổi sắc, gương mặt kiên định như đá tảng.
Lộ Tử Nhiên còn đang tiếc nuối vì mình phát huy không tốt, thì Trì Mộ Tinh đã đổi xong phần thưởng, nhét vào tay hắn.
“Ngươi, phiếu cơm miễn phí.”
“A?” Lộ Tử Nhiên mở tờ giấy trong tay ra nhìn, “Thật sự là phiếu cơm miễn phí?! Tiểu tổ tông, ngươi là người bình thường nhất kia à?”
Trì Mộ Tinh vốn cũng không nghĩ tới, chỉ hơi nghiêm mặt một chút đã vượt ngưỡng cực hạn nhân loại, xoa xoa đầu nói: “Đối thủ quá yếu.”
Nói xong liền hối hận, bởi vì nhân viên công tác lập tức chạy theo lấy lại tấm ảnh trong tay cậu: “Ngại quá, ảnh chụp không thể mang đi, phải treo lên khu triển lãm công cộng!”
Trì Mộ Tinh: “…”
Cậu đưa lại ảnh cho nhân viên, hung hăng lườm Lộ Tử Nhiên một cái.
Sớm biết ảnh “xã chết” này sẽ bị treo lên triển lãm, cậu thà chết cũng không dại gì mà chiều theo Lộ Tử Nhiên lần này.
Phiếu cơm miễn phí cái gì chứ, đường đường thiếu gia Trì gia, thế mà lại đi tranh phiếu miễn phí cơm trưa với người ta…
Đúng là điên rồi.
Máy nhảy lầu chẳng tiêu hao bao nhiêu sức sống của Lộ Tử Nhiên, ngược lại, tấm phiếu cơm miễn phí của Trì Mộ Tinh còn khiến hắn như được tiêm máu gà.
Tiếp đó, hắn lôi kéo Trì Mộ Tinh chơi hết cả loạt trò k*ch th*ch: tàu lượn siêu tốc, thuyền hải tặc, búa rơi khổng lồ, nhà ma… như mong muốn, chẳng đụng mặt Liêu Địch Già lần nào, thật sự an toàn.
Hắn thậm chí còn chụp một tấm ảnh chung với NPC nữ quỷ trong nhà ma, gửi cho Liêu Địch Già, đổi lấy nguyên một đoạn 60 giây tiếng chửi mắng quốc ngữ.
Sau khi đã chơi xong trò k*ch th*ch, ăn cơm trưa xong lại bắt đầu chơi mấy trò ấm áp.
Hai người vào nhà ăn, đổi phiếu cơm miễn phí, lúc này mới phát hiện hôm nay có hoạt động , toàn bộ nhân viên phục vụ đều mặc đồng phục hầu gái.
Bất kể nam hay nữ, toàn bộ đều mặc váy hầu gái.
Niềm vui vì cầm được phiếu cơm miễn phí tan thành mây khói trong nháy mắt. Lộ Tử Nhiên ngồi cạnh Trì Mộ Tinh, ngay cả dũng khí nhìn thẳng cũng không có, chỉ sợ lỡ thấy gì không nên thấy rồi bị tiểu tổ tông đá bay.
Khách khác thì lại thấy bình thường, khi phục vụ mang đồ ăn lên còn hỏi có thể chụp chung một tấm không.
Chỉ có Lộ Tử Nhiên, cầm điện thoại giả vờ bận rộn tán gẫu với ai đó, mắt dán chặt vào màn hình, dù thực ra căn bản chẳng có ai nói chuyện với hắn.
Trì Mộ Tinh thì lại lần đầu tiên thấy nam sinh mặc váy hầu gái, cảm thấy thật mới mẻ. Đặc biệt là đồng phục này khá ngắn, lộ ra từng đôi chân dài thẳng tắp giữa trời đông giá lạnh, khiến Trì Mộ Tinh rất muốn hỏi không lạnh sao? Rõ ràng đang mùa đông mà.
Cậu lén lấy điện thoại chụp vài tấm, gửi cho Hà Manh.
Hà Manh suýt nữa nhảy dựng lên trong nhà ăn: “Má nó!”
【Đây là thiên đường gì thế này! 】 Hà Manh hỏi.
Trì Mộ Tinh hết cách, đành thật thà trả lời: 【 Nhà ăn công viên giải trí. 】
Hà Manh: 【Thật nhiều chân, thật nhiều chân, ta prprprprpr…… 】
Trì Mộ Tinh: “…”
Lại là mấy từ ngữ cậu không hiểu.
Cậu liếc nhìn Lộ Tử Nhiên ngồi bên cạnh, trông hắn như đang rất bận, không biết có phải đang xử lý công việc công ty không.
Vì thế Trì Mộ Tinh không quấy rầy hắn, tiếp tục chân thành trò chuyện với Hà Manh: 【Thì ra nam sinh cũng có thể mặc váy. 】
【Đương nhiên là có thể! Ta cũng từng mặc, ngươi muốn xem không? 】 Hà Manh nói.
Trì Mộ Tinh không ngờ phát hiện ảnh của mình lại chạm đúng sở thích của đối phương, do dự một chút mới trả lời: 【Vậy cho ta xem một cái. 】
Cậu thật sự có chút tò mò, Hà Manh sẽ mặc váy trông thế nào.
Một lúc lâu sau, Hà Manh gửi tới một tấm ảnh.