“…”
Trì Mộ Tinh chỉ biết câm nín, trực tiếp đem câu kia “Đẹp” thu hồi.
Qua một lúc lâu, Hà Manh nhìn cái khung thoại có một câu 【Đồi phong bại tục 】 liền rơi vào trầm tư.
“Đây là tình thú! Tình thú! Sao lại thành đồi phong bại tục được chứ!”
Hà Manh tức giận ném mạnh điện thoại xuống bàn, cảm thấy Trì Mộ Tinh thật sự là một tên tiểu cổ hủ.
Bên này Trì Mộ Tinh cũng buông di động xuống, chuyên tâm ăn cơm, mấy nam phục vụ nữ phục vụ cứ lắc lư trước mặt cậu, thế nhưng Trì Mộ Tinh một chút cũng không thấy đẹp.
Cậu chỉ cảm giác bản thân bị Hà Manh làm ô nhiễm tinh thần.
Bắt cậu xem cái loại này, chi bằng bắt cậu thi trượt cuối kỳ môn còn hơn.
Lộ Tử Nhiên vừa ăn vừa bàn với cậu: “Một lát nữa chơi gì?”
Trì Mộ Tinh còn chưa kịp trả lời, Lộ Tử Nhiên đã bổ sung thêm: “Ai, ngươi hình như cái gì cũng không sợ, chơi cái gì cũng bình tĩnh như vậy, mấy trò k*ch th*ch trải nghiệm với cơ hội thể hiện ta muốn bảo vệ ngươi, đều không có.”
Trì Mộ Tinh nghĩ nghĩ, đáp: “Vẫn có thứ ta sợ.”
“Cái gì?”
“Cái phi cơ mô phỏng kia.” Trì Mộ Tinh trả lời.
Cái thiết bị mô phỏng đó không phải loại phi cơ bình thường, mà là chiến đấu, ngồi lên sẽ trải nghiệm cảm giác cất cánh tốc độ cao, lao xuống, đổi hướng đột ngột các kiểu.
Máy bay vốn là thứ Trì Mộ Tinh không muốn đi thể nghiệm nhất, nếu không phải bất đắc dĩ, cậu căn bản không muốn ngồi lên máy bay, huống chi loại chiến cơ này.
Lộ Tử Nhiên khựng lại, biết mình vừa chạm đến nỗi sợ của Trì Mộ Tinh, áy náy nói: “Xin lỗi, ta không cố ý nhắc tới.”
“Ngươi không nhắc, là ta tự mình nói.” Trì Mộ Tinh rất rõ ràng, “Không sao, sớm muộn gì ta cũng phải đối diện.”
Lúc này lại có một nam phục vụ mặc trang phục hầu gái đi tới, đặt một ly nước ngô lên bàn hai người.
“Phiếu cơm miễn phí cũng khá tốt, còn tặng thêm đồ uống.” Lộ Tử Nhiên nhận lấy rót ra một ly.
Phục vụ có chút ngượng ngùng, chỉ về hướng chéo 60 độ: “À, cái này nước ngô là… vị tiên sinh bên kia gửi cho tiểu soái ca cạnh ngài.”
Trì Mộ Tinh hơi bất ngờ: “Cái gì?”
Lộ Tử Nhiên: “…f*ck.”
Phục vụ lặp lại: “Là vị tiên sinh bên kia gửi, hắn nói cảm thấy ngài lớn lên đẹp, muốn kết bạn.”
Phục vụ vừa dứt lời, thấy sắc mặt Lộ Tử Nhiên chẳng hề dễ coi, liền lặng lẽ chuồn ngay.
Không phải ai cũng có thể nhìn Tu La tràng, vị Alpha trước mắt này vừa nhìn đã biết không dễ chọc, hắn chỉ là làm công ăn lương, không muốn dây vào chuyện rắc rối trong quán.
Trì Mộ Tinh nhìn cái ly nước ngô đã được Lộ Tử Nhiên rót ra, có chút muốn bật cười: “Ca ca, ngươi nhanh quá rồi.”
“Ngươi còn cười ta!” Lộ Tử Nhiên tức giận, đẩy ly nước ngô qua trước mặt Trì Mộ Tinh: “Ngươi uống đi, người ta mời ngươi mà!”
Ghen tuông nồng nặc.
Trì Mộ Tinh chỉ biết câm lặng, cũng không nhận.
Ly nước ngô cứ nằm giữa hai người, Lộ Tử Nhiên càng nhìn càng khó chịu, gọi một nữ phục vụ tới: “Các ngươi có canh vương bát không?”
“……” Khóe miệng nữ phục vụ giật giật, “Tiên sinh, quán chúng ta theo chủ đề ấm áp đồng thoại, không có canh vương bát, nhưng có pizza in hình rùa đen.”
“Pizza với nước ngô cái nào đắt hơn?” Lộ Tử Nhiên hỏi tiếp.
“Đương nhiên là pizza.” Nữ phục vụ trả lời.
“Được,” Lộ Tử Nhiên hài lòng, “Ta mua một phần, đưa qua bàn kia, nói là ta mời.”
Hắn chỉ thẳng bàn bên kia – nơi người kia đã gửi nước ngô, rồi bảo phục vụ mau đi chuẩn bị.
Xong xuôi, hắn mới nói với Trì Mộ Tinh: “Uống đi, ta không nợ hắn.”
Trì Mộ Tinh thật sự bất lực: “Ngươi đem nước ngô mời ngược lại là xong, cần gì tốn thêm tiền.”
“Ngươi biết cái gì!” Lộ Tử Nhiên ưỡn ngực ngẩng cao đầu, “Đây gọi là tâm khí nam nhân, người ta mời ngươi, chẳng lẽ để người ta nghĩ ta không mua nổi chắc?”
Cái kiểu người ở rể này nói miệng thì như thể mình đặc biệt có tiền, chứ thực ra mỗi tháng lãnh về từ công ty nhiều lắm chỉ được mười mấy ngàn đồng, thật không chắc đã giàu có như người ta đâu.
Trì Mộ Tinh lười vạch trần hắn, tiện tay lấy ống hút chọc vào cái ly, đem nước ngô uống luôn.
Lộ Tử Nhiên nhìn bộ dáng cậu nhàn nhạt thản nhiên như thế, tự dưng thấy kỳ lạ: “Không đúng a, sao ngươi một chút cũng không bất ngờ? Chẳng lẽ còn có người khác từng đưa đồ uống cho ngươi?”
Trì Mộ Tinh buông cái ly trong tay Lộ Tử Nhiên xuống: “Có chứ.”
“Ai?” Lộ Tử Nhiên lập tức cảnh giác, “Mẹ nó, cái tên không biết xấu hổ nào vậy, không thấy ngươi là ta… ta đối tượng sao.”
Hai chữ “đối tượng” này hắn vẫn nói lắp bắp, còn mang theo chút do dự.
Trì Mộ Tinh không phản bác, mà chỉ trả lời câu hỏi: “Cẩm Thư Hoa.”
“Ai?” Lộ Tử Nhiên kinh ngạc, “Khi nào vậy, sao ta lại không biết.”
“Lúc học huấn luyện quân sự.” Giọng Trì Mộ Tinh rất bình thản, “Ta không uống, đem chai đồ uống đó cho ngươi rồi.”
Lộ Tử Nhiên lúc này mới nhớ lại hình như đúng là có chuyện đó, hắn khi ấy còn đặc biệt cảm động, tưởng đâu tiểu tổ tông rốt cuộc đã thông suốt, còn biết mua đồ uống cho hắn.
Hóa ra mẹ nó là Trì Mộ Tinh mượn hoa hiến Phật! Đồ uống căn bản không phải cậu mua!
Hắn tức muốn chết: “Cẩm Thư Hoa mua đồ uống cho ngươi làm gì? Ta đâu có nhờ hắn.”
“Ta làm sao biết.” Trì Mộ Tinh tiếp tục ăn cơm, “Có lẽ nhiều tiền.”
Lộ Tử Nhiên: “……”
Đừng có phóng bừa, Cẩm Thư Hoa có tiền hay không hắn còn chẳng rõ chắc?
Chỉ là con nhà bình thường, khai giảng một tháng còn phải mua biết bao nhiêu đồ dùng sinh hoạt, lấy đâu ra tiền mà đi bao cấp cho người khác.
Hắn nghĩ mãi không thông, đành quy về việc Cẩm Thư Hoa coi Trì Mộ Tinh là bạn, một chai nước mà thôi, chẳng đáng bao nhiêu, coi như kết giao bạn bè.
Một lát sau, pizza in hình rùa đen mà Lộ Tử Nhiên gọi được đưa đến bàn kia, hắn bèn chọc chọc Trì Mộ Tinh: “Nghe đi.”
Trì Mộ Tinh khó hiểu: “Nghe gì?”
“Nghe tiếng pizza bị xé.” Lộ Tử Nhiên trả lời.
Trì Mộ Tinh: “…”
Ấu trĩ.
“Nếu sau này lại có người tặng ta đồ, ngươi cũng định trả hết về à? Thật mệt ngươi.”
Lộ Tử Nhiên hừ lạnh: “Bằng không thì sao? Trì Mộ Tinh, ta nói cho ngươi biết, hôm nay còn chưa qua bảy ngày từ khi chúng ta tham gia sự kiện tình lữ, ngươi phải nhớ kỹ thân phận của mình, là của ta. Mua đồ cho ngươi, chỉ có ta mới có thể làm.”
Trì Mộ Tinh cảm thấy hắn thật sự ấu trĩ đến cực điểm, không dám nhìn ánh mắt người ở bàn bên kia, vội kéo mũ hoodie xuống, giả vờ không thấy.
Ở chỗ cậu không nhìn được, Lộ Tử Nhiên còn cố tình cách không chào hỏi người ta, lại làm cái mặt quỷ lè lưỡi.
Yêu ma quỷ quái cút hết đi, tiểu tổ tông là của riêng hắn!
Đừng hòng đưa cái gì, cho dù là đưa đại tiện cũng không được!