Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 113: Khen thưởng ta một chút

Trì Mộ Tinh cùng Lâm Chiến Hổ lại trò chuyện thêm vài câu, lưu lại phương thức liên lạc, sau đó nhìn vị quân nhân xuất ngũ mang trên lưng vận mệnh nặng nề kia ngồi xe rời đi.

Cậu còn phải quay lại sân thi đấu, bởi các trận đấu khác vẫn chưa kết thúc.

Chỉ là, khi cậu trở về nơi thi đấu, người vốn ngồi ở thính phòng xem trận – Lục Văn Huyền – đã rời đi.

Thời gian của Lục Văn Huyền cực kỳ quý giá, ông còn có cả đống công việc công ty chờ xử lý, cả bó văn kiện chờ ký tên. Sau khi xác định Trì Mộ Tinh đã thăng cấp, ông không quay đầu lại mà rời đi, khéo léo từ chối lời mời “thi đấu kết thúc cùng nhau ăn cơm” của tổ chương trình.

Trì Mộ Tinh trở lại khu vực chờ của tuyển thủ thăng cấp. Cậu vừa đi làm việc riêng mất năm phút, vốn tưởng rằng chỗ ngồi đẹp nhất để xem trận đã bị người chiếm mất, không ngờ khi quay lại thì chỗ ấy vẫn còn trống.

Vừa nãy, đồng đội từng cùng Trì Mộ Tinh chung đội đã giúp giữ chỗ, thấy cậu tới liền khách khí gọi: “Tiểu đội trưởng, qua đây ngồi!”

Trì Mộ Tinh đi qua, nhỏ giọng nói: “Ta không phải đội trưởng.”

“Không sao, trong lòng ta ngươi chính là đội trưởng.” Đội viên cười đáp, “Cảm ơn ngươi đã trợ giúp, vừa nãy nhờ cuốn bút ký của ngươi mà ta mới hiểu ra người máy phải thao tác thế nào.”

Hơn nữa, thực tế chứng minh hiệu quả rõ rệt. Không phải sao, giờ đã ngồi trong khu thăng cấp rồi.

Trì Mộ Tinh vốn là người nhát gan, bị khen trực tiếp như vậy liền xấu hổ không chịu nổi: “Không, không lợi hại đến thế, ngươi quá khen rồi… Là ngươi vốn đã rất lợi hại.”

Người kia tươi cười rạng rỡ: “Vậy coi như ta cố tình muốn khen ngươi, được không?”

Quá thẳng thắn, khiến Trì Mộ Tinh nghẹn lời: “Vậy… vậy thì ngươi cứ khen đi.”

Thế là tiểu xã khủng lại giữa nơi công cộng, trước mặt bao nhiêu người, bị đồng đội bắt đầu điên cuồng thổi rắm cầu vồng.

Trì Mộ Tinh bỗng dưng cảm thấy biết ơn bộ “đại lễ bao xã chết” mà Lộ Tử Nhiên đã tặng trong ngày sinh nhật. Trải qua mấy lần bị mấy biểu ngữ muốn sống không bằng chết kia tra tấn, cậu chỉ cảm thấy giờ bị khen rắm cầu vồng trước mặt mọi người cũng chẳng tính là chuyện gì to tát.

Tốt, cậu lại trưởng thành thêm một chút, còn kết giao được bạn mới. Hôm nay quả thật là một ngày thu hoạch đầy đủ.

Tất cả các đội ngũ đã thi đấu xong, danh ngạch thăng cấp đã được xác định.

Thế nhưng tổ chương trình chưa có ý định để bọn họ về, mà tiếp tục tuyên bố: “Các tuyển thủ, hiện tại các ngươi đã là một trong trăm người mạnh nhất cả nước. Yêu cầu mang theo người máy của mình để tiến hành quay chụp ảnh tạo hình, dùng cho chương trình chính thức cũng như quảng bá trước.”

“Trời ạ!” Khu thăng cấp lập tức có người oán giận, “Đây là thi đấu người máy cơ khí mà, bắt người ta chụp ảnh làm gì?”

Lời này vừa thốt ra, liền có người hùa theo: “Đúng đó đúng đó, chúng ta đều chỉ là người thường, có gì đẹp đâu.”

“Ê, lời này không hẳn!” Có người chỉ về Trì Mộ Tinh ở phía trước, “Kia chẳng phải có một người đẹp đến mức thiên tiên sao? Bình thường loại nhan sắc này chỉ có trong giới giải trí mới gặp được, bây giờ lại thấy ở cuộc thi đấu người máy cơ khí, chẳng phải là chuyện chấn động à?”

Lại nữa rồi. Trì Mộ Tinh nghĩ, tại sao mình lần nào cũng trở thành tiêu điểm bàn tán của đám đông thế này.

Rõ ràng cậu đã thiết kế “Lẫm Đông” cực kỳ khiêm tốn, vậy mà vẫn không thể ngăn cản mọi người cứ khăng khăng muốn thảo luận về mình.

Tiểu xã khủng hốt hoảng, vội vàng núp nửa gương mặt sau lưng đồng đội, tỏ vẻ không định để nhân viên chương trình chú ý tới.

Nhưng cậu đâu biết, mọi chuyện đã quá muộn.

Ngay từ lúc nhận được lý lịch kèm ảnh cá nhân của Trì Mộ Tinh, tổ chương trình đã đặc biệt đánh dấu cậu – một tiểu bạn nhỏ song vô địch cả nhan sắc lẫn học tập.

Nếu Trì Mộ Tinh không thể hiện được thành tích trên sân, tổ chương trình còn tiếc nuối hơn cậu.

May mắn thay, cậu đã thăng cấp vào vòng chung kết toàn quốc.

Tổ chương trình thì càng mừng rỡ, bởi mật mã lưu lượng mà họ tìm được quả thật không phụ sự mong đợi.

Họ thậm chí còn chuẩn bị sẵn kịch bản cho Trì Mộ Tinh.

Một thiếu niên vừa xinh đẹp vừa có thực lực, trời sinh đã phù hợp với tuyến mỹ cường thảm.

Đến lúc đó, chỉ cần trong chương trình sắp xếp cho cậu gặp chút phiền toái, ép cậu khóc vài lần, thì độ hot và độ bàn luận chẳng phải dễ dàng cuồn cuộn à?

Trì Mộ t*nh h**n toàn không hay biết gì. Cậu chỉ một mực oán giận, vì sao cùng là chụp ảnh tạo hình trăm người mạnh nhất toàn quốc, người khác chỉ cần chụp vài tấm với người máy là xong, mà đến lượt mình thì không chỉ phải chụp chung với người máy, còn phải chụp riêng một loạt, ngay cả ảnh dựng bảng, ảnh phông nền cũng phải chụp một đống.

Nhiếp ảnh gia quả thật nghịch thiên, thậm chí còn chê bai “Lẫm Đông” là cái đồ người máy quét rác tồi tàn, hoàn toàn không xứng với gương mặt xinh đẹp của Trì Mộ Tinh.

Thật đúng là lẫn lộn đầu đuôi…

Chụp xong loạt ảnh tạo hình, Trì Mộ Tinh như vừa mới chịu một trận tra tấn trở về, mệt đến mức ngả luôn vào lòng Lộ Tử Nhiên.

Vừa thấy Lộ Tử Nhiên, cậu liền không muốn nhấc chân bước thêm nửa bước, hoàn toàn là dáng vẻ mất hết điện.

Năng lượng xã giao của cậu vốn đã ít, cả ngày hôm nay không biết đã phải nói chuyện với bao nhiêu người, hơn nữa còn phải cười, cười đến mức gương mặt cứng ngắc……

Trong phòng nghỉ của tuyển thủ hậu trường, Trì Mộ Tinh rúc vào ngực Lộ Tử Nhiên, bên cạnh là Lộ Tử Nhiên đang dọn lại “Lẫm Đông” cho cậu. Người máy vẫn chưa được cất vào rương hành lý, giờ phút này co ro bên chân Lộ Tử Nhiên, trông càng giống một robot quét rác tủi thân đáng thương.

“Ca ca, mệt.” Trì Mộ Tinh nói nhỏ, giọng yếu đến mức không thể yếu hơn, giống như chỉ cần nói thêm một chữ nữa liền sẽ trực tiếp game over.

May mắn thay trong phòng nghỉ lúc này không có người khác, cậu mới có thể an tâm nằm trong lòng ngực Lộ Tử Nhiên nghỉ ngơi, bù lại chút năng lượng đã cạn kiệt từ lâu.

Tin tức tố của Alpha bao bọc quanh cậu như một lò sưởi, vừa ấm áp vừa an tâm.

“Bế ngươi về nhé?” Lộ Tử Nhiên thương lượng, “Hôm nay ngươi vất vả quá, ta nhìn ra rồi, hai đội kia rõ ràng muốn chơi xỏ ngươi.”

“Không cần.” Trì Mộ Tinh rầu rĩ đáp, “Ừm.”

Ba chữ, đáp lại cả một tràng dài của Lộ Tử Nhiên.

Xem ra là thật sự kiệt sức rồi.

Lộ Tử Nhiên ôm cậu tìm một chỗ ngồi xuống, để Trì Mộ Tinh ngồi trên đùi mình, rồi khẽ ấn lưng cho cậu, thuận tay v**t v*.

Động tác nhẹ nhàng uyển chuyển, giống như đang vuốt một cục bông mềm, tiết tấu vừa chậm rãi vừa có nhịp điệu, như đang đàn lên một khúc ca du dương.

Đột nhiên Trì Mộ Tinh mở miệng: “Ca ca, ngươi không khen thưởng ta một chút sao?”

“Hả?” Lộ Tử Nhiên ngẩn ra, “Khen thưởng ngươi?”

“Ừm.” Trì Mộ Tinh hơi rầu rĩ, không vui nói: “Ta hôm nay lợi hại như vậy, ngươi không khen thưởng ta một chút sao?”

Lộ Tử Nhiên bỗng hiểu ra: “Ngươi muốn hôn sao?”

Hôm nay bọn họ vẫn chưa hôn nhau lần nào.

Trì Mộ Tinh phải thi đấu, hai người từ sáng sớm đã dậy chuẩn bị, dọc đường đi vội vội vàng vàng, ngay cả trò chuyện cũng không được mấy câu.

Trì Mộ Tinh nhỏ giọng hừ: “Là khen thưởng.”

Cậu vừa dứt lời, Lộ Tử Nhiên đã đưa tay nâng cằm cậu lên, một luồng hơi thở mát lạnh mang theo hương bạc hà xông thẳng vào khoang miệng. Dù Trì Mộ Tinh lúc này đã lười đến mức chẳng muốn nhúc nhích, nhưng cũng không ảnh hưởng Lộ Tử Nhiên tự mình ra tay.

Sau nụ hôn, Lộ Tử Nhiên chạm nhẹ vào chóp mũi Trì Mộ Tinh: “Vừa lòng chưa?”

“Sao hôm nay ngươi lại có mùi bạc hà?” Trì Mộ Tinh nghi hoặc, “Kem đánh răng của chúng ta đâu có vị này.”

“Ngốc.” Lộ Tử Nhiên cười trêu, “Lần trước hình như ngươi rất để ý miệng hôi, cho nên ta mang theo bình xịt thơm bạc hà.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Cậu lại cảm thấy, hình như mình cũng không để ý đến mức đó…