Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 112: Lâm Chiến Hổ cùng tiểu thiếu gia

Sau khi hai bên đạt thành hiệp nghị, trận thi đấu liền thoát khỏi tình thế nghiêng hẳn về một phía.

Đội của Trì Mộ Tinh liên hợp với đội của Lâm Chiến Hổ, cùng đối thủ 2-2 chống lại, đem trận đấu vốn dĩ không công bằng một lần nữa kéo về thế cân bằng.

“Các vị khán giả, chúng ta có thể chú ý thấy rằng, trên sân đấu, người máy đột nhiên tiến hành phân tổ 2-2 để cách đấu!” Người chủ trì giải thích, “Bốn người máy quấn lấy nhau, đánh đến khó phân thắng bại!”

Trì Mộ Tinh an tĩnh đứng trong khu vực quan chiến được quy định cho chiến đội, cậu cùng Lâm Chiến Hổ trong suốt cả quá trình chỉ có một lần ánh mắt giao lưu, chưa từng chủ động bước về phía bên kia nửa bước. Cho dù đối thủ có ý thức được bọn họ liên minh, cũng không có chứng cứ chứng minh.

Chiến cuộc lại lần nữa căng thẳng, sau khi khôi phục thế cân bằng, lập tức bắt đầu khảo nghiệm đến thiết kế bản thân người máy cùng năng lực điều khiển của người thao tác.

Những việc này Trì Mộ Tinh không có cách nào hỗ trợ cho đồng đội, bản thân cậu không thể lên sân thi đấu, cũng không thể thay đổi thực tế gì, chỉ có thể tiến hành chỉ đạo chiến thuật nhất định.

Nhưng như vậy cũng đã đủ. Trong đội của cậu có không ít người trẻ tuổi đều là lần đầu tiên dự thi, khi nhận được cuốn sổ ghi chép kinh nghiệm của Trì Mộ Tinh, ai nấy đều xúc động cảm khái, bạn nhỏ này thật sự yêu thích người máy, chỉ riêng ghi chép đã đủ làm thành một quyển dày.

Cuối cùng, sau khi liên hợp cùng Lâm Chiến Hổ, hai đội đều đạt được chiến tích khiến hai bên hài lòng.

Đội của Trì Mộ Tinh đoạt giải nhất, có thể có bốn chiến đội được thăng cấp.

Đội của Lâm Chiến Hổ đoạt giải ba, có thể có hai chiến đội được thăng cấp.

Sau đó, từng chiến đội được thăng cấp lại phải tiến hành nội chiến trong đội, Trì Mộ Tinh với tư cách quán quân trong ngày, thắng đối thủ trong đội mình là chuyện tất nhiên.

Chỉ là, điều khiến cậu ngoài ý muốn chính là, khi đội viên của Lâm Chiến Hổ đang thi đấu, hắn lại bước đến ghế trọng tài, nói với trọng tài vài câu.

Ngay sau đó, người chủ trì tuyên bố, Lâm Chiến Hổ quyết định rút lui, từ bỏ suất thăng cấp.

Với diện mạo chính trực, dáng vẻ kiên nghị của một quân nhân xuất ngũ, hắn cầm micro của người chủ trì, nói vài câu chân thành: “Chào mọi người, ta là Lâm Chiến Hổ, một người yêu thích người máy nghiệp dư. Lần này từ Y quốc trở về tham gia cuộc thi đấu người máy cơ khí này, ta đã tiêu không ít tiền, cũng quen biết không ít bạn bè, đặc biệt là một bạn nhỏ vô cùng đáng yêu…… Ta sẽ không nêu tên ở đây. Ta xin phép, kỳ nghỉ của ta sắp kết thúc, không thể tiếp tục cùng mọi người đi tiếp, hy vọng mọi người những vòng sau đều thuận lợi.”

Dứt lời, hắn cúi chào mọi người, làm một tư thế cúi người ưu nhã, mang theo “Cua lớn” của mình rời khỏi sân khấu.

“Đội trưởng,” một đội viên chạm khuỷu tay vào Trì Mộ Tinh, “Bạn nhỉ đáng yêu hắn nói có phải là ngươi không?”

Lúc này Trì Mộ Tinh lúc mới nhớ lại bản thân ở cửa toilet từng làm những động tác ngốc nghếch kia, nghĩ lại thật sự xã chết lại sa điêu, tuyệt đối không thể thừa nhận: “Ha ha…… Là, là một người bạn của ta thôi.”

Khi Lâm Chiến Hổ chuẩn bị rời đi, Trì Mộ Tinh đã đuổi theo tiễn hắn một đoạn.

Cậu không hiểu “kỳ nghỉ kết thúc” mà hắn nói nghĩa là gì, chẳng phải hắn đã xuất ngũ rồi sao?

“Lâm, Lâm đại ca!” Rời khỏi hiện trường, Trì Mộ Tinh cuối cùng cũng có thể thoải mái gọi như thế, “Ngài nói rút lui là vì kỳ nghỉ kết thúc, vậy ngài còn đang làm việc ở Y quốc sao?”

“A, ngươi còn tò mò chuyện này à,” Lâm Chiến Hổ hơi bất ngờ, “Nhìn diện mạo cùng khí chất của ngươi, ta còn tưởng ngươi là loại người cái gì cũng xem không lọt mắt đâu.”

Trì Mộ Tinh gãi đầu: “Trước kia thì có chút giống vậy.”

“Thế còn bây giờ?”

“Bây giờ…… Bị một người thay đổi một ít.” Trì Mộ Tinh thành thật đáp, “Nhưng, vẫn là hội xã khủng.”

“Lực lượng của tình yêu sao?” Lâm Chiến Hổ tự nhiên mà theo lời Trì Mộ Tinh suy đoán.

Đúng là người trẻ tuổi, tình cảm thuần khiết đến mức khiến một lão nam nhân như hắn cũng phải hâm mộ.

Trì Mộ Tinh không ngờ Lâm Chiến Hổ lại hỏi sâu đến vậy, trong lúc nhất thời cậu thế nhưng không biết nên trả lời thế nào.

Tình yêu…… Từ này từng rất xa vời với Trì Mộ Tinh, xa đến mức cậu cảm thấy cả đời mình cũng không thể chạm tới.

Đặc biệt là vào lúc bản thân cùng một Alpha xa lạ được kiểm tra ra độ xứng đôi tin tức tố đạt 99%, ông nội Trì liền quyết định để bọn họ đính hôn.

Trì Mộ Tinh đã từng nghĩ, thì ra đời này của chính mình sẽ phải bị tin tức tố trói buộc trên người một người, còn tình yêu của bản thân vẫn cứ hư ảo mịt mờ, chẳng biết đang ẩn giấu ở nơi nào.

Cậu từng cho rằng cả đời này sẽ không bao giờ trải qua tình yêu, cậu không tin chính mình có thể yêu ai, cũng không tin ai có thể yêu một người không chỉ mắc chứng xã khủng nghiêm trọng mà còn dính phải bệnh lý khao khát tiếp xúc da thịt phiền toái như cậu.

Lâm Chiến Hổ thấy Trì Mộ Tinh rơi vào suy nghĩ xa xăm, chỉ cho rằng có lẽ người trẻ tuổi đối với tình cảm còn ngây thơ mông lung, không cần thiết phải hỏi rõ, nên liền dừng lại: “Không sao, ngươi không trả lời được cũng không sao, ngươi còn nhỏ, chưa có trải qua nhiều thôi.”

“Cảm ơn Lâm đại ca,” Trì Mộ Tinh thở phào nhẹ nhõm, rồi lại hỏi ra điều nghi ngờ thứ hai trong lòng: “Vậy vì sao ngài lại đột nhiên thích người máy vậy?”

Không trách Trì Mộ Tinh thắc mắc, bởi đại đa số tuyển thủ ở đây đều giống như cậu, học chuyên ngành máy móc, điện khí hoặc máy tính khi ở đại học. Dù có không chơi người máy, sau khi tốt nghiệp cũng rất có khả năng làm công việc liên quan.

Mà Lâm Chiến Hổ lại hoàn toàn khác, hắn là một quân nhân xuất ngũ, vốn chẳng có liên quan gì tới người máy.

“Ha ha,” Lâm Chiến Hổ cười sảng khoái, “Bạn nhỏ, lòng hiếu kỳ của ngươi thật nặng nha.”

Nói xong, Lâm Chiến Hổ làm ra một hành động khiến Trì Mộ Tinh trợn tròn mắt, đến nửa đêm nghĩ lại cũng muốn tát cho mình một cái.

Hắn vén ống quần lên.

Ống quần được xốc lên, một chiếc chân giả công nghệ cao sáng loáng hiện ra trước mắt Trì Mộ Tinh. Lâm Chiến Hổ cúi người ấn nút khởi động, chân giả còn phát ra ánh sáng bảy màu, nhìn qua vô cùng ngầu.

“Ngài, ngài là người khuyết tật?!” Trì Mộ Tinh kinh ngạc đến ngẩn người.

Cậu hoàn toàn không hề nhận ra!

Bất kể là tư thế quân nhân hay động tác xoay người bước đi, Lâm Chiến Hổ đều chuẩn mực vô cùng, vậy mà cái chân kia lại là giả!

“Bạn nhỏ, đây chính là nguyên nhân ta yêu thích người máy.” Lâm Chiến Hổ nói, “Khoa học kỹ thuật thay đổi nhân sinh. Nếu không có loại chân giả mô phỏng tinh vi và dễ sử dụng như thế này, ta thật không biết cuộc đời sau này của mình phải vượt qua như thế nào.”

“Ngài……” Trì Mộ Tinh chần chừ một chút, “Là trên chiến trường, bị bom nổ sao?”

“Không phải.” Lâm Chiến Hổ lắc đầu, “Là tai nạn xe cộ.”

Thật sự cảm khái, mười mấy năm chinh chiến sa trường, hắn chưa từng gặp phải bất kỳ nguy hiểm đến tính mạng nào, kết quả sau khi về hưu lại gặp phải tai nạn xe cộ.

Nhưng điều khiến Lâm Chiến Hổ đau lòng không chỉ là việc tai nạn xe cộ cướp đi chân trái của hắn.

Trong tai nạn năm đó, hắn còn để lạc mất người mình phải bảo vệ.

Đó là tiểu thiếu gia – cháu ngoại của công chúa hoàng thất F quốc, một thiên chi kiêu tử mang dòng máu hoàng gia.

Ở F quốc, ai dám động đến một sợi tóc của cậu bé, chính là đối nghịch với cả nước.

Nhưng ở Y quốc thì lại khác. Y quốc và F quốc từ trước đến nay vốn bất hòa, cách một khoảng thời gian lại phải giao tranh một lần. Chỉ là mấy năm đó vừa lúc rơi vào thời kỳ hòa bình, hai bên ký hiệp nghị đình chiến.

Ai ngờ, F quốc lại gửi gắm một đứa trẻ có huyết thống hoàng thất ở Y quốc.

Lâm Chiến Hổ rất khó tha thứ cho bản thân. Hắn cho rằng, nếu không phải mình bảo vệ không chu toàn, tiểu thiếu gia sẽ không bị thất lạc, F quốc và Y quốc cũng sẽ không đến mức lại một lần nữa dấy lên căng thẳng, hiện giờ vẫn giương cung bạt kiếm.

Hắn mang trong lòng sự tự trách nặng nề, vì thế mới lưu lại Y quốc, hy vọng có thể tìm được tiểu thiếu gia đã mất.

Một lần tìm, đã kéo dài gần hai mươi năm.