Lộ Tử Nhiên mang theo Trì Mộ Tinh và “Lẫm Đông” trở về trường, trên xe taxi Trì Mộ Tinh chịu không nổi buồn ngủ, nghiêng đầu tựa vào vai hắn rồi thiếp đi.
Một tiểu Omega nhỏ nhắn, dạo gần đây vừa vì thi đấu vừa vì lo lắng cho việc kinh doanh trà sữa của Lộ Tử Nhiên mà mệt mỏi, gầy đi mấy cân.
Dựa vào vai Lộ Tử Nhiên, nhẹ như một sợi lông chim, giống như chẳng có chút trọng lượng nào.
Ngoài cửa sổ là đêm thành phố rực rỡ lung linh, ánh đèn hoa lệ xen lẫn dòng người không biết mệt mỏi, hợp thành một thủ đô sáng bừng về đêm.
Thế nhưng lúc này Lộ Tử Nhiên chẳng rảnh ngắm cảnh ngoài kia, hắn chỉ cúi đầu nhìn vào cổ áo hơi hé mở của Trì Mộ Tinh.
Cậu thật sự gầy quá, gầy đến mức khiến hắn cảm thấy có phải mình đang ngược đãi cậu hay không.
Nhìn thêm vài lần, hầu kết Lộ Tử Nhiên bỗng trượt lên trượt xuống, ngay sau đó giống như bị điện giật, vội vã dời ánh mắt.
Hắn vừa lỡ thấy một cảnh không nên thấy…
Đáng ch·ết thật, Lộ Tử Nhiên!
Hắn tự vỗ đầu mình một cái, cưỡng ép đè nén luồng nhiệt đang cuồn cuộn trong cơ thể xuống.
Tiểu tổ tông bây giờ thật vất vả mới có thể tin tưởng hắn, mỗi tối đều ngủ trong lòng hắn, hắn nào dám làm gì bậy để rồi biến thành con sói xám đội mũ đỏ, phá hỏng cảm giác an toàn của cậu.
Giữ lấy sự thuần khiết, hắn phải làm được. Thậm chí ngay cả việc lén nhìn trộm cũng không được phép.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nơi đó thật sự quá trắng mịn đi…
Lộ Tử Nhiên lại nuốt nước miếng một cái.
Trời ạ, thật sự không hiểu sao tiểu tổ tông lại có thể lớn lên thành ra như thế này, chỗ nào toàn thân hắn cũng thích.
Trì Mộ Tinh ngủ say đến mức chẳng hề hay biết. Lộ Tử Nhiên suốt cả đường đi run rẩy trong lòng, sợ tiểu tổ tông đột nhiên tỉnh lại tra hỏi, nhưng kết quả là cậu ngủ một mạch đến tận khi taxi dừng lại trước cổng trường vẫn chưa tỉnh.
Lộ Tử Nhiên nhẹ nhàng cõng Trì Mộ Tinh lên lưng, rồi mở cốp xe lấy rương hành lý đựng “Lẫm Đông” ra, trả tiền xe xong còn thử khẽ gọi: “Trì Mộ Tinh?”
Cậu không có phản ứng.
Lộ Tử Nhiên liếc nhìn chiếc xe điện mà mình gửi gần cổng trường: “…”
Anh em đáng thương, đêm nay ngươi phải ngủ ở cổng trường thôi.
Hắn cõng Trì Mộ Tinh đi về căn cứ khởi nghiệp, cả ngày hôm nay đã quá mệt mỏi, đến cả bầu trời cũng chẳng còn đẹp, ánh trăng đã trốn hết sau tầng mây đen.
May mà còn có đèn đường soi sáng bước chân hắn.
Lộ Tử Nhiên vô thức nhìn xuống bóng của mình và Trì Mộ Tinh hòa quyện dưới ánh đèn, hình thành dáng vẻ “ngươi trong ta, ta trong ngươi”.
Hắn bỗng thấy bóng dáng này thật dễ chịu, mà người chủ nhân kia chẳng lẽ vẫn còn là một đoá hoa cúc đại khuê nam sao?
Nghĩ đến mấy chuyện đáng ch·ết đó còn hơi sớm, nhưng con người ta khó mà kìm được, đặc biệt là khi đi một con đường dài nhàm chán thế này, trong đầu hắn chẳng khác nào chiếu lại cuộn phim những đoạn thân mật từng có cùng Trì Mộ Tinh.
Đặc biệt là mỗi lần Trì Mộ Tinh phát bệnh khao khát tiếp xúc da thịt, gương mặt vốn lãnh đạm thường ngày lại ướt nước mắt, khóc lóc muốn hắn ôm, thậm chí còn trách móc khi hắn đến chậm.
Đó chính là lúc Trì Mộ Tinh không tỉnh táo nhất, nhưng cũng là khoảnh khắc Lộ Tử Nhiên cảm thấy cậu quyến rũ nhất.
Nghĩ đến đây, Lộ Tử Nhiên đột nhiên khựng lại, đứng yên tự hỏi vài giây.
Hắn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Trước kia, khi Trì Mộ Tinh đi khám ở khoa Tâm lý, bệnh viện Nhân dân Số 1 thủ đô trở về, đã từng đặc biệt nhấn mạnh với hắn rằng mình bị bệnh khao khát tiếp xúc da thịt, hơn nữa rất nghiêm trọng.
Nhưng tại sao kiểu phát bệnh lần này lại khác xa với trước kia?
Chẳng lẽ bệnh khao khát tiếp xúc da thịt còn có thể thay đổi tình trạng phát bệnh sao?
Lộ Tử Nhiên vốn không nghiên cứu sâu về y học, hắn không rõ nguyên lý bệnh này cụ thể ra sao, cũng không biết phương pháp điều trị. Hắn chỉ biết bản thân chính là liều thuốc của Trì Mộ Tinh, mỗi lần cậu phát bệnh đều không thể rời hắn nửa bước.
Có lẽ hắn nên tìm hiểu kỹ hơn về bệnh khao khát tiếp xúc da thịt, hoặc đưa Trì Mộ Tinh đi thêm một chuyến đến bệnh viện Tinh thần Số 1 thủ đô.
Trước đây hắn không đi cùng vì cho rằng đó là chuyện riêng tư của Trì Mộ Tinh, cậu không muốn ai biết.
Nhưng bây giờ, bản thân hắn chẳng phải đã không còn thuộc phạm vi “người khác” nữa sao?
Đã hôn rồi, đã ngủ chung giường rồi, nếu vẫn coi là “người khác” thì Lộ Tử Nhiên thật sự sẽ cảm thấy Trì Mộ Tinh là một tra nam.
Trì Mộ Tinh tỉnh lại trên giường trong phòng học số 18 của căn cứ khởi nghiệp.
Lúc tỉnh dậy đã là đêm khuya, cậu vẫn mặc nguyên quần áo ban ngày đi thi đấu, chỉ là áo khoác đã bị Lộ Tử Nhiên cởi ra, quần cũng bị đổi thành quần ngủ.
Lộ Tử Nhiên ngồi ngay ngắn ở bàn, quay lưng về phía Trì Mộ Tinh, chăm chú lướt di động nên không biết cậu đã tỉnh.
Trì Mộ Tinh nhẹ nhàng xuống giường, lén đi về phía hắn.
Cậu vốn định hù Lộ Tử Nhiên một chút, nào ngờ lại bị chính mình dọa…
Chỉ thấy Lộ Tử Nhiên đang chăm chú nhìn màn hình di động, mà trên màn hình hiển thị rõ ràng là thông tin tra cứu về tình trạng phát bệnh của bệnh khao khát tiếp xúc da thịt!
Trì Mộ Tinh vốn đã chữa khỏi bệnh, nhưng vẫn giả vờ còn mắc chứng đó. Giờ phút này nhìn thấy cảnh này, cậu sợ đến mức đứng im tại chỗ, ngay cả thở cũng không dám.
Xong rồi xong rồi, tại sao Lộ Tử Nhiên lại đột nhiên đi tra thông tin về bệnh khao khát tiếp xúc da thịt vào đúng lúc này?!
Chẳng lẽ mình đã để lộ sơ hở gì sao?!
Cậu căng thẳng đến mức hô hấp đình trệ, cho đến khi Lộ Tử Nhiên mờ mịt quay đầu lại: “Di, tiểu tổ tông, ngươi ở đây làm gì?”
Trì Mộ Tinh nhất thời giống như vừa tỉnh từ trong mộng: “A, cái kia… ca ca, buổi tối tốt lành.”
Kỳ thật một chút cũng không “tốt”, trừ khi Lộ Tử Nhiên mau chóng đóng hết những trang kia lại.
Nhưng hắn lại không hiểu ý, còn cố tình giơ điện thoại ra trước mặt Trì Mộ Tinh: “Bảo bảo, bệnh của ngươi có phải có chỗ kỳ lạ không? Ta vừa xem trên diễn đàn của bệnh viện Nhân Dân số 1 thủ đô, bên trong có người nói bệnh nhân được phép mang chẩn đoán về nhà, vì sao ngươi thì bị thu lại? Có phải vì bệnh của ngươi nghiêm trọng lắm không?”
Trì Mộ Tinh: “…”
Ta thật sự là nhà dột còn gặp mưa suốt đêm… Bệnh viện Nhân Dân Số 1 thủ đô, tại sao còn có cả diễn đàn riêng nữa trời!!!
“Này, này……” Trì Mộ Tinh tuyệt vọng, vội nói bừa: “Ca ca, ngươi biết bệnh tâm lý có rất nhiều thứ đều phải bảo mật không?”
“Đương nhiên ta không biết,” Lộ Tử Nhiên đáp, “Ta có từng đi đâu, ngươi cũng không cho ta đi theo, sao ta biết được?”
“Ngươi, ngươi không biết thì tốt rồi!” Trì Mộ Tinh lập tức chộp lấy sơ hở này, “Bệnh tâm lý khác với bệnh thân thể! Ngươi biết tư vấn tâm lý chứ? Chuyện về tình trạng bệnh của khách hàng, chuyên viên tư vấn phải tuyệt đối bảo mật, ngay cả cha mẹ cũng không được biết. Ta cũng thế, nên mới không có tờ chẩn đoán.”
Câu này vừa có thật vừa có giả, trộn lẫn lời nói dối vào sự thật dễ khiến người khác tin. Quả nhiên Lộ Tử Nhiên bị lừa, lo lắng nhìn cậu: “A, vậy ngươi thật sự vất vả rồi, sau này chúng ta ôm nhiều hơn một chút, bảo bảo.”
“Ừ.” Trì Mộ Tinh nhanh tay giật lấy điện thoại, đóng hết mấy trang web kia, “Ca ca còn chưa ngủ sao?”
“Chưa tắm rửa thì không tiện lên giường.” Lộ Tử Nhiên nói, “Ngươi không phải có thói quen ở sạch sao, bảo bảo, ta sợ ngươi tức giận.”
“Ta không tức giận.” Trì Mộ Tinh lại mở mắt nói dối, “Thói quen ở sạch của ta đã khỏi rồi.”
Ôi trời, vì Lộ Tử Nhiên mà ngay cả nguyên tắc mấu chốt của mình cậu cũng kéo giãn từng chút, Trì Mộ Tinh cảm thấy nếu cứ thế này mãi, cả người cậu sẽ bị cải tạo, cuối cùng biến thành Nữu Cỗ Lộc Trì Mộ Tinh (phiên bản nổi điên).