Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta?

Chương 16

Tạ Trạm im lặng rất lâu.

Trước khi rời đi, cậu bé nhét cho ta một bức tượng gỗ, nhờ ta chuyển lại cho Hoàng hậu.

Đến dưới ánh đèn nhìn kỹ, bức tượng gỗ rất giống Hoàng hậu.

Khi Tạ Trạm rút tay về, ta nhìn thấy rõ những vết thương trên ngón tay cậu.

Có lẽ cậu rất ít khi chạm khắc gỗ nên động tác không thành thạo.

Sau khi Tạ Trạm rời đi, Tạ Ngộ ghé tới nhìn bức tượng gỗ trong tay ta.

“Hoàng huynh ta cũng thật là, bản thân không chịu mở miệng thì thôi, dạy ra một nhi t.ử cũng không biết mở miệng.”

“Đây có lẽ là lễ vật Đại hoàng t.ử tự làm tặng Hoàng hậu nhân ngày sinh thần. Trong lòng nó thật sự có Hoàng hậu.”

Ta nhìn con rối gỗ trong tay, không nhịn được thở dài.

“Cũng nên để bọn họ nếm thử nỗi khổ vì không chịu mở miệng rồi.”

Tạ Ngộ nói.

51

Sau khi kết thúc chuyến săn thu trở về Vương phủ, ta đưa bức tượng gỗ của Tạ Trạm cho Hoàng hậu.

Nàng im lặng nhận lấy, đầu ngón tay vuốt ve bức tượng rất lâu.

“Nửa năm trước, muội muội ta vào cung thăm ta. Trên đầu muội ấy cài một cây trâm gỗ, đường nét thô vụng, vô cùng không hợp quy củ.”

“Muội ấy nói đó là quà của tiểu nhi t.ử tặng, không muốn khiến nó buồn.”

“Lúc ấy ta nhìn cây trâm kia rất lâu, còn nói với muội muội rằng nhi t.ử của nàng thật hiếu thuận.”

“A Trạm khi ấy cũng có mặt. Nó không nói mấy câu, ta cứ tưởng nó không muốn ở bên ta.”

“Đại hoàng t.ử thật ra rất để tâm đến nương nương.”

Ta kể lại nguyên vẹn những lời Tạ Trạm đã nói trong chuyến săn thu cho bà nghe.

“Hoàng thượng bồi dưỡng A Trạm như người kế vị, còn ta là nữ nhi Chu thị. Đây là sự thật không thể thay đổi.”

“Chỉ cần ta còn ở đây một ngày, A Trạm sẽ không thể từ bỏ ta, tình cảnh của nó cũng càng thêm khó xử.”

“Người quá mức do dự mềm lòng không thể trở thành Đế vương. Ta không ở đây, đối với A Trạm và Hoàng thượng đều tốt.”

Hoàng hậu cất kỹ bức tượng gỗ, cụp mắt che đi nước mắt.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Vương phi, bên ngoài có rất nhiều người tới.”

“Họ nói đến giao vải may y phục tháng này, chất đầy gần kín cửa Vương phủ rồi.”

“Vải vóc?”

 

Ta sững người.

“Theo ta biết, ta không đặt mua vải.”

“Có lẽ là người ta mang đến hối lộ Tạ Ngộ.”

Ta mở cửa, theo quản gia ra xem.

Đến trước cổng, quả nhiên giống lời quản gia nói, bên ngoài chất đầy từng đống gấm vóc.

Hoàng hậu nhíu mày, tiến lên sờ thử, sắc mặt hơi trầm xuống.

“Những thứ này từ đâu tới?”

“Vân cẩm tốt như vậy, năm nay ngay cả trong cung cũng chưa từng thấy. Là ai đưa tới Hoài Vương phủ?”

Quản gia lắc đầu.

“Người giao không nói, chỉ bảo đến giao số vải tháng này.”

“Chuyện này có gì kỳ lạ sao?”

Ta hỏi Hoàng hậu.

“Ta không dám chắc. Đừng giữ số vân cẩm này trong Hoài Vương phủ, tốt nhất nên đưa vào cung, giao Hoàng thượng xử trí.”

Hoàng hậu đáp.

Bà vừa dứt lời, một nhóm quan binh đã nối đuôi nhau xông vào.

Bùi Thuật chậm rãi bước ra giữa đám người.

“Ty dệt gấm Kiến Khang báo tin, Hoài Vương sai người cưỡng chiếm các xưởng dệt ở Kiến Khang, giam cầm thợ thủ công, lạm dụng tư hình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Hôm nay Đại Lý Tự đến khám xét Hoài Vương phủ, quả nhiên chứng cứ xác thực.”

“Người đâu, mang toàn bộ số vân cẩm này về Đại Lý Tự.”

52

“Số vân cẩm này do người khác đưa tới, chúng ta hoàn toàn không biết là ai.”

“Bùi Thiếu khanh chỉ dựa vào mấy rương vân cẩm đã tùy tiện định tội, không cảm thấy quá nực cười sao?”

Đối diện với lời chất vấn của ta, Bùi Thuật chẳng những không giận mà còn bật cười.

“Hoài Vương phi, Đại Lý Tự phá án có quy củ của Đại Lý Tự.”

“Huyết thư của thương nhân từ Kiến Khang gửi đến kinh thành không thể là giả. Những thợ thủ công trong các xưởng dệt bị cưỡng chiếm cũng một mực khẳng định đây là việc Hoài Vương làm.”

“Nhân chứng, vật chứng đều có đủ. Những chuyện này, người giải thích thế nào?”

Lòng bàn tay ta toát đầy mồ hôi.

“Hoài Vương không phải người như vậy. Nhất định có kẻ cố ý hãm hại chàng.”

Bùi Thuật cười lạnh.

“Ý Nhu, nàng chỉ bị hắn lừa mà thôi.”

“Sáng nay Hoài Vương đã bị giam vào đại lao. Hoàng thượng nổi trận lôi đình, trên triều ai nấy đều dâng sớ xin Bệ hạ điều tra nghiêm ngặt Hoài Vương.”

“Ta biết nàng bị lời ngon tiếng ngọt của hắn mê hoặc. Ta sẽ xin Hoàng thượng cho phép nàng hòa ly với Hoài Vương.”

“Bùi Thiếu khanh vẫn nên điều tra rõ chân tướng trước đi. Chuyện của ta không cần ngài bận tâm.”

Sau khi Bùi Thuật rời đi, ta lập tức khởi hành vào cung.

Hoàng đế là huynh trưởng ruột thịt của Tạ Ngộ, chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Thế nhưng ta lại bị chặn ngoài cửa cung.

“Hoài Vương phi, đây là ý của Bệ hạ.”

“Vụ án Hoài Vương cưỡng chiếm xưởng dệt ở Kiến Khang vẫn chưa có kết luận. Hiện giờ dân oán nổi lên khắp nơi, Hoài Vương tạm thời bị giam giữ.”

“Bệ hạ biết Hoài Vương phi mới gả vào Vương phủ chưa lâu, không hề hay biết những việc Hoài Vương đã làm. Đây là giấy hòa ly do chính Hoài Vương viết.”

Cung vệ đưa cho ta một tờ giấy hòa ly.

Nét chữ bên trên quả thật là của Tạ Ngộ.

53

“Ta và Vương phi thành thân chưa đầy một năm.”

“Không tình không nghĩa, hoàn toàn do ngoài ý muốn.”

“Sao cũng không hợp, chẳng thể phối hợp.”

“Mau ch.óng hòa ly, sớm ngày chia lìa.”

“Rời đi rồi, đừng tiếp tục chờ đợi.”

“Đừng dây dưa, ta đã quá thê t.h.ả.m.”

“Ở lại một mình, đã là lòng nhân từ lớn nhất.”

Hoàng hậu đọc xong giấy hòa ly Tạ Ngộ viết cho ta, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

“Viết cái gì thế này?”

“Phùng Thời đang để lại lời nhắn cho ta.”

Ta đáp.

“Ghép chữ đầu mỗi câu lại mới là điều chàng thật sự muốn nói.”

Ta chỉ cho Hoàng hậu xem.

Ta — Không — Sao — Mau — Rời — Đừng — Ở.

Ghép lại chính là:

“Ta không sao. Mau rời đi, đừng ở lại.”

“Chuyện này không đơn giản.”

“Cưỡng chiếm xưởng dệt của thương nhân để sản xuất vân cẩm, lại còn mượn danh nghĩa Hoài Vương.”

“Vân cẩm tấc vải tấc vàng. Số vải ấy không được tiến cống về kinh, vậy nhất định đã được dùng vào nơi khác.”

“Nếu dùng để hối lộ quan viên các cấp, chuyện này hẳn đã được che giấu từ lâu.”