Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta?

Chương 17

“Bây giờ sự việc bị đưa đến kinh thành. Bọn chúng biết rõ Hoàng thượng coi trọng Hoài Vương nhưng vẫn cố ý đẩy Hoài Vương ra trước mặt mọi người, khiến ngay cả Hoàng thượng cũng rơi vào tình thế buộc phải xử trí chàng.”

“Đây chỉ là một cuộc đàm phán.”

Hoàng hậu phân tích xong, cuối cùng đưa ra kết luận.

54

“Đàm phán sao?”

Hoàng hậu gật đầu.

“Vụ gian lận khoa cử vẫn chưa được giải quyết, nhưng xem ra Hoàng thượng đã tìm được chứng cứ.”

“Mấy năm nay, Chu gia làm không ít chuyện dơ bẩn. Vụ vân cẩm này hẳn là một nước cờ lớn được bày từ lâu, cố ý mượn danh nghĩa Hoài Vương, chính là để bảo toàn bản thân vào ngày hôm nay.”

Hoàng hậu giải thích.

“Vậy phải làm sao?”

“Với tính cách của Phùng Thời, chàng nhất định sẽ hy sinh bản thân.”

Ta không khỏi nhớ đến những lời Tạ Ngộ từng kể trong chuyến săn thu.

Chàng đã quen với việc hy sinh.

Hy sinh thanh danh, hoài bão, thậm chí cả tính mạng của mình.

“Ta phải đến Kiến Khang. Ta không tin không thể tìm được chứng cứ bọn chúng vu oan Tạ Ngộ.”

“Ta đi cùng ngươi. Ngươi không hiểu chuyện trong triều, chỉ sợ bị đám cáo già ấy xoay vòng vòng.”

Hoàng hậu đáp.

“Đi đâu?”

Không biết Hoàng đế đã đến từ lúc nào. Hẳn người đã nghe được một nửa, sắc mặt còn hoảng hốt hơn cả ta và Hoàng hậu.

Nhìn thấy Hoàng đế, Hoàng hậu rơi vào im lặng, không chịu trả lời.

“Bẩm Bệ hạ, ta định đến Kiến Khang điều tra rõ chân tướng.”

Hoàng đế nhìn Hoàng hậu.

“Nàng cũng định đi sao?”

Hoàng hậu không nói, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

“Kiến Khang nguy hiểm như vậy, hai nữ t.ử yếu đuối các nàng đến đó, trẫm và Hoài Vương sao có thể yên tâm?”

“Chuyện này không cần Bệ hạ bận tâm. Hiện giờ Ý Nhu và Hoài Vương đã hòa ly, nàng ấy muốn làm gì, Hoài Vương không quản được.”

Hoàng hậu lạnh mặt nói.

“Vậy còn nàng?”

Hoàng đế hỏi.

“Nàng là Hoàng hậu của trẫm, lại không chịu trở về cung. Bây giờ còn muốn đến Kiến Khang cứu Hoài Vương sao?”

“Bệ hạ không cần lo ta thân là nữ nhi Chu gia sẽ mật báo cho Chu gia. Nghe nói Chu gia đã đưa người mới vào cung rồi.”

Giọng Hoàng hậu bình thản, không hề d.a.o động.

“Nếu ta c.h.ế.t ở Kiến Khang, Hoàng thượng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.”

“Nếu ta may mắn sống sót trở về, ta sẽ rời đi, đời này không bao giờ đặt chân vào kinh thành nữa.”

55

“Niệm Đường…”

“Trước kia là ta sai. Những ngày nàng rời đi, ta mới hiểu trước đây mình đã sai lầm đến mức nào…”

“Bệ hạ, ta mệt rồi.”

Hoàng hậu ngắt lời Hoàng đế.

“Người từng nói ta không phải một Hoàng hậu tốt. Ta cũng không muốn tiếp tục làm Hoàng hậu nữa.”

“Đây là Hoài Vương phủ, người của Đại Lý Tự bất cứ lúc nào cũng có thể đến khám xét. Nếu khi ấy phát hiện những món đồ Bệ hạ đã đưa ra ngoài, e rằng sẽ gây bất lợi cho người.”

Hoàng hậu nói xong liền kéo ta đi thu dọn hành lý.

“Nương nương…”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Ta đã không còn là Hoàng hậu nữa. Xét tuổi tác, ta lớn hơn người. Nếu không chê, cứ gọi ta một tiếng Niệm Đường tỷ tỷ.”

Hoàng hậu đoán được ta muốn nói gì, không đợi ta đáp đã tiếp lời:

“Có lẽ người muốn hỏi, ta thật sự có thể buông bỏ sao?”

Châu Niệm Đường mím môi cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thật ra chính ta cũng không chắc mình có thể buông bỏ hay không.”

“Nhưng hiện giờ Chu gia và Bệ hạ đang âm thầm đấu nhau. Ta ở lại kinh thành chỉ gây bất lợi cho Bệ hạ và Hoài Vương.”

“Ta cũng muốn biết sau khi từ Kiến Khang trở về, mình có thể thật sự buông xuống hay không.”

Khi hành lý gần được thu dọn xong, Hoàng đế sai người đưa tới một bộ y phục của ngục tốt.

Người tới nói Hoàng đế đã sắp xếp để ta gặp Tạ Ngộ.

Nghĩ đến cảnh khổ sở trong lao ngục, ta làm mấy món Tạ Ngộ thích ăn rồi mang theo.

Nào ngờ khi đến nhà lao, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác với những gì ta tưởng tượng.

Không hề có cảnh âm u ẩm thấp, dơ bẩn tồi tàn. Trái lại, nơi này thông thoáng và sạch sẽ.

Tạ Ngộ đang nằm trên một chiếc giường lớn, thảnh thơi đọc sách.

“Nàng đến rồi!”

Vừa nhìn thấy ta, Tạ Ngộ lập tức bật dậy khỏi giường.

Hay lắm, ngay cả y phục trên người hắn cũng sạch sẽ mềm mại.

Uổng công ta còn đặc biệt mang từ Vương phủ đến mấy bộ y phục sạch cho hắn.

53

“Biết sớm thế này, ta đã không cần sáng sớm đi mua rau.”

“Ta còn lo chàng sống trong lao ngục không tốt, nên làm mấy món chàng thích ăn.”

“Xem ra ta đã lo lắng vô ích rồi.”

“Sao có thể là lo lắng vô ích?”

Tạ Ngộ lập tức phản bác.

“Ta ở đây ăn không ngon, mặc không đẹp, ngủ cũng chẳng yên.”

“Không có nàng bên cạnh, ngày nào ta cũng tâm thần bất định.”

“Y phục này không phải do nàng chọn cho ta, chẳng tôn dáng chút nào.”

“Còn thức ăn, không mặn thì lại quá ngọt.”

Tạ Ngộ nhận lấy hộp thức ăn trong tay ta, tủi thân nhìn ta.

“Được rồi, muốn ăn thì mau ăn đi.”

“Lát nữa ta sẽ cùng Niệm Đường tỷ tỷ khởi hành đến Kiến Khang.”

“Cái gì?”

Tạ Ngộ “cạch” một tiếng đặt bát đũa xuống.

“Chẳng trách Hoàng huynh sắp xếp cho nàng vào gặp ta. Hóa ra huynh ấy không khuyên được Hoàng tẩu nên muốn ta khuyên.”

Tạ Ngộ nhỏ giọng lẩm bẩm, bàn tay nắm lấy tay ta.

“Nơi ấy quá nguy hiểm.”

“Hoàng huynh sẽ không để ta xảy ra chuyện. Nàng không hiểu giấy hòa ly ta để lại sao?”

“Ta hiểu. Chàng muốn Hoàng thượng xử trí mình, như vậy người sẽ không cần tiếp tục giằng co với Chu gia.”

Ta đáp.

“Nhưng Phùng Thời, những chuyện ấy vốn không phải do chàng làm.”

“Chàng đã làm biết bao việc cho bách tính, cho đất nước, vì sao cuối cùng lại phải gánh hết những tiếng xấu ấy?”

“Ý Nhu, người làm đại sự luôn phải có sự hy sinh.”

Tạ Ngộ nói.

“Chuyện này Hoàng huynh cũng không mong muốn.”

“Vậy nên chỉ một mình chàng phải gánh chịu sao?”

Ta hỏi hắn.

“Còn những thương nhân bị cưỡng chiếm xưởng dệt, cửa hàng ở Kiến Khang, những thợ thủ công bị giam cầm, phải làm việc ngày đêm không ngừng thì sao?”

“Họ mất gia sản, mất tự do, đến cuối cùng ngay cả việc kêu oan cũng bị người khác lợi dụng làm quân cờ.”

“Có lẽ cho đến c.h.ế.t, người họ căm hận vẫn là kẻ không đáng bị hận. Đã có ai hỏi ý họ chưa?”

Tạ Ngộ rơi vào im lặng.

“Ta đến Kiến Khang không chỉ vì chàng.”

“Giấy hòa ly đã viết rồi, sau này ta muốn đi đâu cũng không còn liên quan đến chàng.”