Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta?

Chương 15

“Những lời chàng vừa nói không hề nhẹ nhàng.”

“Phùng Thời, từ khi quen chàng đến nay, ta chưa từng thấy chàng không vui.”

“Nhưng mỗi lần nhìn xuyên qua nụ cười của chàng, ta luôn cảm thấy chàng không thật sự vui vẻ đến thế.”

“Chàng ngụy trang mình thành một Vương gia ăn chơi trác táng, nhưng lại khuyến khích ta sống đúng với bản thân.”

“Phùng Thời, ngày ngày đeo mặt nạ sống rất mệt mỏi.”

……

Ta vẫn luôn biết Tạ Ngộ đang ngụy trang.

Nhưng đến khi tất cả được chính miệng hắn kể ra, ta mới biết những gì Tạ Ngộ phải gánh chịu còn nhiều hơn tưởng tượng của ta.

Năm mười hai tuổi, Tạ Ngộ là nam t.ử có số mệnh tốt nhất kinh thành trong lời dân chúng, chỉ đứng sau Thiên t.ử.

Khi hắn mười tuổi, huynh trưởng ruột thịt đăng cơ.

Tạ Ngộ còn trẻ đã trở thành Hoài Vương.

Không cần tham gia tranh đấu quyền lực, không cần hao tâm tổn trí lăn lộn trong quan trường, quyền thế đã dễ dàng nằm trong tay.

Nhưng Tạ Ngộ không thích những lời đồn ấy.

Giống như Hoàng đế vừa nói, hắn mang một bầu nhiệt huyết, mong muốn san bằng quân địch, tạo phúc cho bách tính.

Vì vậy, hắn không nói với Hoàng đế, lén tránh khỏi ám vệ trong kinh, cưỡi ngựa rời thành, đi thẳng đến biên cương phía bắc.

Năm ấy, Bắc Tề xâm phạm.

Trong nước lại gặp năm mất mùa, bách tính còn chẳng đủ ăn, quân lương đương nhiên càng thiếu thốn.

Quân Bắc Tề khí thế hung hãn, còn Tạ Ngộ chỉ trở thành một binh sĩ bình thường trong quân.

Hắn dùng tên giả Phùng Thời, trên chiến trường b.ắ.n tên không trượt phát nào, một mũi tên lấy mạng tướng lĩnh Bắc Tề.

Hắn trở thành anh hùng của vùng biên cương phía bắc, nhưng chuyện này rất nhanh đã truyền về kinh thành.

Hoàng đế muốn che giấu, nhưng không ngăn nổi kẻ có lòng lợi dụng.

Tạ Ngộ mười lăm tuổi không thể tiếp tục sống dưới thân phận người lính mang tên giả Phùng Thời nữa.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Hắn trở thành lưỡi d.a.o sắc bén nhất mà Hữu tướng dùng để đ.â.m về phía Thiên t.ử.

49

Khi ấy, Thiên t.ử mượn sức Chu gia để chèn ép Hữu tướng Từ Xung.

Từ Xung sao có thể ngồi yên chờ c.h.ế.t? Hắn rất nhanh đã biết chuyện Tạ Ngộ đổi tên ra biên cương đ.á.n.h trận.

Hắn còn dâng tấu đề nghị khôi phục thân phận cho Tạ Ngộ, giao binh quyền Bắc Cảnh vào tay hắn.

Tạ Ngộ hiểu rõ ý đồ của Từ Xung. Khi ấy Bắc Tề đã bại trận, biên cương tạm thời yên ổn.

Tạ Ngộ lựa chọn giả c.h.ế.t.

Hắn và Hoàng đế tương kế tựu kế, đặc biệt diễn một vở kịch cho Từ Xung xem.

Hoàng đế không cho phép Tạ Ngộ tiếp tục rời khỏi kinh thành, cố ý tạo ra giả tượng rằng người cưỡng ép triệu hắn trở về.

Từ Xung rất nhanh tìm đến tận cửa, khuyên Tạ Ngộ g.i.ế.c huynh tạo phản.

Vết thương trên cánh tay hắn chính là bị lưu lại trong lần giả vờ binh biến để quét sạch thế lực của Từ Xung.

Mũi tên ấy vốn phải b.ắ.n về phía Thiên t.ử.

“Trên mũi tên có tẩm độc, ta suýt nữa đã xuống dưới gặp mẫu phi.”

“Lúc ấy Hoàng huynh luôn túc trực bên giường gọi tên ta, nhờ vậy mới kéo ta trở lại từ Quỷ Môn Quan.”

Tạ Ngộ nhìn ta, giọng điệu nhẹ nhàng.

Trái tim ta như bị ngâm trong rượu, vừa chua xót vừa mềm nhũn.

Ta ôm lấy Tạ Ngộ, sống mũi cay cay.

“Cho nên từ khi ấy, chàng đã quyết định làm một Vương gia ăn chơi trác táng.”

“Như vậy sẽ không còn ai lợi dụng chàng để uy h.i.ế.p Hoàng thượng. Chàng mang đầy tiếng xấu, nhìn qua như làm đủ chuyện ác, nhưng thật ra chẳng thiếu việc bẩn thỉu, nặng nhọc nào chàng không âm thầm gánh vác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tạ Ngộ để mặc ta ôm, tim đập rất nhanh.

“Xem ra Vương phi của ta thông minh tuyệt đỉnh, chuyện gì cũng không giấu được nàng.”

“Lại ba hoa.”

Ta buông hắn ra.

“Là bởi khi xem sổ sách của Hoài Vương phủ, ta phát hiện chàng căn bản không giàu đến vậy.”

Mỗi tháng có không ít người đến “hối lộ” Tạ Ngộ.

Điều kỳ lạ là rõ ràng Tạ Ngộ nhận tiền nhưng “không làm việc”, vậy mà người đến đưa bạc vẫn nối liền không dứt.

Những khoản bạc ấy về cơ bản đều được chuyển đi ngay trong ngày.

Nơi nào cần thì sẽ được đưa đến nơi đó.

Thiên tai, nạn côn trùng, quân lương thiếu hụt, nơi cần dùng bạc thật sự không ít.

“Lời này của nàng hơi tổn thương người đấy.”

Tạ Ngộ cố ý sa sầm mặt.

“Dù sao ta cũng là một Vương gia, vậy mà lại bị chính Vương phi của mình chê nghèo.”

“Nhưng ta cũng biết, bạc tự đưa đến cửa, không nhận thì phí. Dù sao cũng là tiền chúng vơ vét từ mồ hôi nước mắt của dân chúng. Người ta thường nói lấy từ dân thì dùng cho dân mà.”

50

Sau khi sai người đưa Hoàng đế say rượu trở về, một người có chiều cao gần bằng ta bỗng bước ra ngăn lại.

Ta nhìn kỹ mới nhận ra đó là Đại hoàng t.ử Tạ Trạm.

Cậu bé rất giống Hoàng hậu. Khi nghiêm mặt không cười, quả thật giống hệt nàng. 

Chỉ là tuổi còn nhỏ, cố ý thu lại nụ cười để tỏ ra trưởng thành.

Mỗi khi nhắc đến Tạ Trạm, nụ cười của Hoàng hậu luôn mang theo vẻ chua xót.

Từ năm ba tuổi, Tạ Trạm đã phải rời khỏi bên cạnh Hoàng hậu. Mỗi tháng chỉ có vài ngày không cần học văn, luyện võ mới được gặp bà.

Tạ Trạm từ nhỏ đã được Hoàng đế bồi dưỡng như người kế vị, hiếm khi để lộ cảm xúc.

Vì vậy, Hoàng hậu luôn nói Tạ Trạm không thân thiết với mình.

Nhưng giờ đây, Tạ Trạm lại đứng trước mặt ta hỏi:

“Khi nào mẫu hậu mới trở về cung?”

“Câu hỏi này của Đại hoàng t.ử thật sự làm khó ta. Ta đâu biết Hoàng hậu nương nương đang ở đâu.”

Ta đáp.

Tạ Trạm vẫn cố chấp đứng chắn trước mặt, không chịu tránh đi.

“Gần đây phụ hoàng luôn đưa đồ đến Hoài Vương phủ, không thể nào vì quan tâm đến Hoàng thúc được?”

“Này, đứa trẻ này, thế nào gọi là không thể vì quan tâm đến ta?”

Tạ Ngộ nghe vậy lập tức tức giận.

“Chuyện của người lớn, trẻ con đừng hỏi nhiều.”

Tạ Ngộ gõ nhẹ lên trán Tạ Trạm.

Tạ Trạm cau mày ôm trán.

“Con không còn là trẻ con nữa.”

“Hai năm nữa con đã mười lăm tuổi.”

“Đến năm mười lăm tuổi, con có thể giúp phụ hoàng xử lý chính sự. Khi ấy con sẽ bảo vệ được mẫu hậu.”

Ta và Tạ Ngộ nhìn nhau, trong mắt cả hai đều là sự kinh ngạc.

“Con đúng là giống hệt phụ hoàng mình.”

“Mẫu hậu con là một người sống sờ sờ, không phải một đối tượng để con bảo vệ hay sắp đặt.”

“Con từng hỏi xem điều mẫu hậu thật sự mong muốn là gì chưa?”