Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 999

Chương 999: Họa lao ngục

"Cái đó thì không cần đâu." La Bân lắc đầu từ chối.

"Ờ, được thôi, vậy cậu cứ ở lại viện của tôi nghỉ ngơi nhé. Trong bếp có sẵn đồ ăn đấy, tuy hơi đơn giản, ở đằng kia kìa, đói thì cứ làm đại vài miếng mà lót dạ." Phạm Kiệt lại chỉ về một hướng khác.

La Bân suy nghĩ một hai giây rồi gật đầu.

Có thể nói, hôm nay cậu đã lợi dụng Phạm Kiệt, vậy thì không thể dùng xong là vứt bỏ như đôi giày rách được.

Đã hứa với Phạm Kiệt là chỉ cần lão ra tay giúp đỡ thì cậu sẽ cùng lão đến nơi đó, nên phải giữ chữ tín.

"Thành giao!" Phạm Kiệt phấn khích, "Tôi đi nhanh rồi về ngay, cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe, dưỡng sức cho tốt vào."

Phạm Kiệt lau tay vào quần, định quay người rời đi.

La Bân bỗng híp mắt, cậu dùng sức chộp lấy cánh tay Phạm Kiệt.

"Sao thế La tiên sinh?" Phạm Kiệt ngơ ngác không hiểu gì.

La Bân không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt Phạm Kiệt.

Thực ra lúc nãy, mặt Phạm Kiệt vẫn còn hồng hào rạng rỡ, việc lấy được pháp khí của núi Lục Âm là cơ duyên của lão, tướng mặt đã thể hiện rõ điều đó.

Thế nhưng hiện tại, vệt hồng quang trên mặt lão đã tan biến sạch.

Lông mày lão thô, ép xuống thấp, ánh mắt có hơi lờ đờ, trông giống như người thiếu ngủ lâu ngày.

Đúng là Phạm Kiệt cũng đã thức trắng đêm, nhưng vấn đề không nằm ở đây.

Phạm Kiệt thấy La Bân im lặng thì cũng không lên tiếng. Lão nhận ra La Bân đang xem tướng cho mình.

La Bân vẫn đang quan sát kỹ lưỡng.

Thiên đình của Phạm Kiệt đen kịt như phủ bụi, lại ẩn chứa một luồng ám khí màu xanh đậm. Quan trọng hơn là vị trí sơn căn của lão trắng bệch khô khốc, sắc xanh ám trên trán dường như đang thấm sâu vào trong.

"Phạm tiên sinh, tốt nhất hiện giờ ông đừng đi đâu cả, hãy ở lại đây với tôi. Trên mặt ông xuất hiện ít nhất ba tướng cách lao ngục, điều này đại diện cho việc ông sẽ bị giam giữ ở một nơi nào đó." La Bân nói thẳng tình trạng.

"Cái này..." Phạm Kiệt nhíu mày, Nghiêm trọng thế sao? Tôi có gây sự với người của phía quan sai đâu, càng không..."

Phạm Kiệt bỗng khựng lại.

"Không lẽ là tên người núi Lục Âm chết ở đây có thủ đoạn nào đó thông báo cho đồng môn của gã? Bọn chúng sắp đến bắt chúng ta sao? Nói thật với cậu, La tiên sinh, tôi không hề đắc tội với ai cả." Phạm Kiệt trầm giọng.

Tim La Bân đập hẫng đi một nhịp. Nhất thời cậu cũng chưa thể đưa ra phán đoán chính xác.

"Dù sao đi nữa, chúng ta cứ đến nhà họ Hoa trước đã, chỗ này tạm thời đừng ở lại. Tôi có thể đảm bảo nhà họ Hoa chắc chắn an toàn. Đạo quán Trung Hoàng có người bí mật bảo vệ, tôi nói cho cậu biết, cấp trên của họ là núi Vân Cẩm, Quỷ Khám cũng có cao thủ ẩn nấp trong tối, ở đây không an toàn bằng chỗ đó đâu. Đợi chúng ta qua đó rồi, cậu lại xem tướng cho tôi lần nữa được không?" Phạm Kiệt nói nhanh.

La Bân không trả lời ngay.

Im lặng khoảng nửa phút, cậu lấy điện thoại ra soi gương nhìn mặt mình, nhưng từ tướng mặt lại không thấy có vấn đề gì.

"Thế này đi, tôi đi cùng ông, nhưng tôi sẽ đợi ở bên ngoài, khi nào ông ra thì chúng ta hội quân." La Bân nói.

Cậu thực sự không muốn tiếp xúc với quá nhiều người.

Càng dính dáng nhiều thì rắc rối gặp phải sẽ càng lớn.

"Cũng được." Phạm Kiệt gật đầu.

Hai người rời khỏi viện, phía tây sân đỗ một chiếc xe cũ kỹ, trông âm khí nặng nề như một cái hòm quan tài.

Lên xe, Phạm Kiệt nổ máy, lái đi

Suốt quãng đường, La Bân không ngừng quan sát tướng mặt của Phạm Kiệt.

Theo lẽ thường, nếu rời xa nơi sắp xảy ra chuyện, cắt đứt được sự việc đó thì tướng mặt sẽ xuất hiện thay đổi tương ứng. Thế nhưng, một cảnh tượng quái dị đã xảy ra.

Tướng cách lao ngục trên mặt Phạm Kiệt không những không giảm bớt mà ngược lại càng lúc càng nặng hơn.

Xe càng rời xa nhà lão, tướng cách đó càng lộ rõ, càng mạnh mẽ!

Điều này đại diện cho việc... Họa lao ngục sẽ xảy ra tại nhà họ Hoa?

Làn sương mỏng buổi sớm bị ánh nắng xuyên thấu hoàn toàn, nắng mai chiếu lên mặt mang theo hơi ấm dịu nhẹ.

"Phạm tiên sinh, ông phải dừng xe ngay." La Bân suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng.

"Hả?" Phạm Kiệt đạp phanh gấp.

Xe dừng lại bên lề đường.

"Gọi điện thoại nói với nhà họ Hoa đi, ông đừng qua đó nữa. À, cũng đừng quay về chỗ ở của ông. Lời tôi sẽ nói có lẽ ông không thích nghe đâu, nhưng khả năng cao là nhà họ Hoa sẽ gây bất lợi cho ông, ông sẽ bị giam giữ." La Bân nói vô cùng nghiêm túc.

"Nhà họ Hoa? Giam giữ? Tôi á?" Phạm Kiệt chỉ vào mặt mình.

"Ừ." La Bân gật đầu chắc nịch.

Bấy lâu nay, bao gồm cả lúc còn là La Sam, dù chỉ dùng một phần nhỏ của Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán trong Tiên Thiên Toán, cậu hầu như chưa bao giờ sai sót.

Phạm Kiệt có họa lao ngục, vậy lão chắc chắn sẽ gặp chuyện. Lão đến nhà họ Hoa mà tướng cách lại trở nên nghiêm trọng, vậy sự việc chắc chắn xảy ra tại đó!

"La tiên sinh, cậu cứ nói đùa hoài." Phạm Kiệt cười xòa, "Cậu không biết mối quan hệ giữa tôi với La đạo trưởng và lão Cung gia đâu, chuyện này không có gì đâu mà. Nhà họ Hoa chắc chắn không làm gì tôi, hay là tôi đắc tội với kẻ khác, nên bọn chúng nhất định muốn chỉnh tôi?"

Phạm Kiệt tỏ ra không mấy bận tâm đến lời cảnh báo của La Bân, nhưng trong mắt lại hiện lên những suy tính khác.

La Bân định giải thích thêm, nhưng thấy bộ dạng này của Phạm Kiệt rõ ràng là không lọt tai lời nào.

Xe lại khởi động, Phạm Kiệt nhấn ga tiếp tục lao đi.

"Thực sự để tôi nghĩ kỹ xem, nếu chuyện này chỉ xảy ra với một mình tôi, rời nhà mà tướng còn nặng thêm, thì không phải do chúng ta giết người bị lộ. Vậy kẻ muốn chỉnh tôi không chừng là nhà họ Chu? Nói thật lòng, người nhà họ Chu kiêng dè là La tiên sinh, sợ tôi là nể mặt các vị ấy. Chắc là Quỹ Thị bắt đầu tiếp quản chuột đội mũ quan rồi, nhà họ Chu muốn đập nồi dìm thuyền chăng? Không chừng lúc này bọn họ đang ở nhà họ Hoa, không biết đang nói những lời ma quỷ gì trong đó nữa." Phạm Kiệt lầm bầm không ngớt.

Nhất thời La Bân cũng không biết nên nói gì.

"Nếu thực sự là người nhà họ Chu, La tiên sinh cậu phải đi cùng tôi đấy, cậu có thể khắc chế bọn họ. Nếu không bọn họ phát điên lên thì không chừng sẽ có người mất mạng. La đạo trưởng không có ở đây, các đạo sĩ khác chưa chắc đã phản ứng kịp." Phạm Kiệt nói thêm: "Cậu cứ yên tâm, tôi bảo đảm nhà họ Hoa không có vấn đề gì hết. Coi như nể mặt tôi, tin tôi một lần này đi. Chẳng phải lúc nãy cậu vừa đến cửa bảo tôi giết người là tôi ra tay ngay đó sao, hì hì, La tiên sinh, tôi không phải dùng khích tướng kế đâu, tôi nói thật, cậu sẽ không hối hận đâu."

Ánh mắt Phạm Kiệt phần lớn vẫn nhìn về phía trước, chỉ dùng khóe mắt nhìn La Bân một cái.

La Bân lại nhíu mày. Phạm Kiệt đã nói đến mức này, nếu cậu còn không đồng ý thì đúng là không đúng.

"Được rồi, nhưng thủ đoạn của tôi ông không được tiết lộ cho người ngoài, nếu không sẽ gặp nguy hiểm." La Bân gật đầu, đồng thời dặn dò Phạm Kiệt.

"Ha ha, La tiên sinh cứ yên tâm đi, miệng tôi kín như bưng ấy mà." Phạm Kiệt trả lời, tốc độ xe cũng tăng lên đáng kể.

La Bân vốn định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, nhưng lại lờ mờ cảm thấy tim mình hơi hẫng một nhịp.

Quay đầu nhìn vào gương chiếu hậu, đồng thời La Bân cũng hạ cửa kính xe xuống.

Không còn lớp kính xe che chắn, tim La Bân bỗng đập loạn xạ.

Bởi vì trên mặt cậu vậy mà cũng xuất hiện một tướng cách quái dị.

Từ vị trí Thừa tương đến Địa các, một mảnh đen mờ mịt.

Đây cũng là tướng cách lao ngục sao? Đến nhà họ Hoa, cậu cũng gặp chuyện?

Tim từ đập mạnh chuyển sang rơi tự do từng đợt.

Vậy thực tế không phải Phạm Kiệt gặp chuyện, mà là nhà họ Hoa gặp chuyện?

Chuyện xảy ra ở nhà họ Hoa kéo theo cả hai người bọn họ gặp họa?

Cậu nhìn Phạm Kiệt nhưng không lên tiếng. Lúc này mà bảo Phạm Kiệt dừng lại để nói về tướng mặt mình quan sát được, thì dù lão có tin hay không cũng chắc chắn vẫn sẽ vào nhà họ Hoa, vì quan hệ giữa lão và nhà đó quá sâu đậm.

Xe vẫn duy trì tốc độ cao, cuối cùng cũng vào một con đường khác ở vùng ngoại ô, rồi cứ thế lượn quanh hết vòng này đến vòng khác.

Một chuyện kỳ quái xảy ra.

Tướng cách trên mặt Phạm Kiệt biến mất không còn dấu vết.

Không chỉ có vậy, La Bân phát hiện tướng cách lao ngục trên mặt mình cũng hoàn toàn tan biến.

Tình huống này La Bân chưa từng gặp phải.

Nguy hiểm đã được nhà họ Hoa hóa giải rồi sao?

Đang mải suy nghĩ, tim La Bân bỗng dưng đập loạn.

"Phạm tiên sinh, dừng xe!" La Bân quát.

"Sao thế?" Phạm Kiệt giật mình.

Lão đạp phanh gấp, người cả hai đều lao về phía trước.

La Bân trực tiếp giật cửa xe nhảy xuống, chạy ngược trở lại khoảng trăm mét.

Nắng lúc này đã rực rỡ hơn nhiều, nơi cậu nhìn xa xăm là một con đường nhỏ, ở đó trống trơn, không một bóng người.

Phạm Kiệt vội vã đuổi theo: "La tiên sinh?"

La Bân giơ tay ra hiệu cho Phạm Kiệt im lặng.

Trước mắt cậu bắt đầu hiện lên đoạn ký ức.

Ký ức của khoảnh khắc trước đó lặp lại trong não bộ.

Tập trung hoàn toàn vào con đường nhỏ kia, La Bân nhìn thấy hai người.

Hai người ăn mặc vô cùng kỳ quái, hoàn toàn không giống với người bình thường!

Trong phút chốc, tim cậu suýt chút nữa thì ngừng đập, một tầng mây đen dày đặc bao phủ lên tâm trí!

Sao có thể như vậy được?

truyenfull,truyenfull vn