Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 998

Chương 998: Lời mời

"Tôi phục La tiên sinh rồi đấy, thế thì tôi đây không nói nhiều nữa, đồ này tôi nhận. Lần này tôi coi như chiếm chút hời, cứ theo lời cậu nói, đôi bên cùng có lợi. À khoan, cậu đợi tôi dọn dẹp sạch bãi chiến trường này đã, chúng ta nhất định phải làm một chén thật đã đời. Hiệp sau nói rồi đấy nhé, tôi dùng xác cậu dùng quỷ, nếu gặp được món nào hay ho thì nhất định phải chia đôi, công bằng chính trực, cậu không được phép chịu thiệt thêm một tẹo nào nữa đâu."

Phạm Kiệt nói mà nước miếng văng tung tóe, biểu cảm không giấu nổi sự phấn khích.

Dứt lời, Phạm Kiệt đi thu dọn đống thi thể dưới đất.

La Bân giấu kỹ chuông trấn và côn đồng vào sát người, không để lộ ra ngoài lớp áo.

Cậu mở túi vải ra, vốn định lấy một viên châu đồng ra xem thử.

Không hiểu sao, một cảm giác tim đập chân run lại trào dâng.

Trực giác mách bảo La Bân rằng thứ này e là không thể trực tiếp chạm tay vào được.

Phải biết rằng, châu đồng đâm vào người là trực tiếp thu lấy hồn phách.

Chạm vào trực tiếp liệu có xảy ra chuyện gì không?

Đang lúc La Bân suy tính, Phạm Kiệt bỗng kinh ngạc kêu lên: "Cái gì đây?"

La Bân ngẩng đầu nhìn Phạm Kiệt.

Lão đang xách hai bàn tay của Lục Tỵ lên.

Trước đó La Bân kéo thi thể Lục Tỵ là túm đầu kéo đi, động tác của Phạm Kiệt thì hơi khác một chút.

Phạm Kiệt cúi đầu nhìn lòng bàn tay Lục Tỵ.

Lão dùng sức kéo mạnh, vậy mà lại lột được từ trên tay gã ra mỗi bên một chiếc găng tay, nhìn thoáng qua cứ như là da người bị lột xuống.

Thế nhưng lớp da này không phải của Lục Tỵ, mà đơn thuần là đôi găng tay làm từ da người.

"Thằng nhãi này không thấy ghê tay à?" Phạm Kiệt tặc lưỡi.

"Phạm tiên sinh, cho tôi xem một chút."

La Bân đi tới, Phạm Kiệt liền đưa đôi găng tay cho cậu.

Da người đã qua xử lý đặc biệt, mỏng vô cùng.

Cậu thử đeo vào tay, cảm giác ôm khít, thậm chí giống hệt như da thịt của chính mình.

Lật lòng bàn tay lên xem, mỗi bên đều có một bùa được thêu bằng loại chỉ đặc biệt nào đó.

Hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, La Bân thò tay vào túi vải, lấy ra một viên châu đồng.

Lần này, cảm giác tim đập chân run hoàn toàn biến mất.

Viên châu đồng tỏa ra ánh sáng mịn màng, bên trên khắc chi chít phù văn li ti.

Khẽ cử động ngón tay, viên châu đồng được kẹp giữa ngón cái và ngón giữa, chỉ cần dùng lực một chút là có thể búng ra.

"Lại còn kiểu này nữa hả? Không đeo cái thứ này vào là không xong đúng không? Sẽ mất mạng như chơi à?" Phạm Kiệt l**m khóe môi.

"Ừ." La Bân gật đầu.

Phạm Kiệt: "..."

"Sao thế Phạm tiên sinh?" La Bân khó hiểu.

"Haiz..." Phạm Kiệt thở dài, gượng cười nói: "La tiên sinh không cảm thấy lời tôi nói... Có thâm ý sao?"

"Cái gì cơ?" La Bân nhíu mày.

Phạm Kiệt: "... Không sao... Không sao hết... Tôi sẽ tập dần dần."

Phạm Kiệt vẫn tiếp tục cười gượng.

Lão không biết là do trình độ mình kém thật, không mô phỏng được lối nói nước đôi của lão Cung gia, hay là cái cậu La Bân trước mặt này thật sự hơi "đần"?

Rõ ràng lão thấy mình nói cũng được mà? Chẳng lẽ lão cần phải nói huỵch toẹt ra hơn nữa sao?

Trong lòng lầm bầm, Phạm Kiệt kéo thi thể Lục Tỵ đến bên một miệng giếng, trực tiếp ném xuống, lại đi tìm chổi và xẻng hốt đống nội tạng lên ném tất vào trong giếng.

La Bân cất viên châu đồng đi, cẩn thận để túi vải sát người. Sau đó cậu đi tới bên cạnh một hung thi rồi ngồi thụp xuống.

Trên ngực hung thi đó dính chặt một viên châu đồng, trong ánh sáng mịn màng vốn có của viên châu nay đã nhuốm thêm một vệt máu. Vị trí thóp trên đầu nó thấp thoáng như có một vết nứt mở ra.

Cậu thấy người của núi Lục Âm dùng châu đồng không phải chỉ một hai lần.

Lần nào cũng là vài viên châu đồng cùng nã vào một người, đến thần minh cũng phải tứ phân ngũ liệt.

Vài viên châu đồng là để xé nát hồn phách, vậy còn một viên thì sao?

Nạp hồn?

Nghĩ đến đây, tim La Bân càng đập mạnh hơn.

Thủ đoạn thật bá đạo!

Có điều thủ đoạn này chưa thực sự giáng xuống người cậu, nên ấn tượng của La Bân vẫn chưa đủ sâu sắc.

Vừa suy nghĩ, La Bân vừa gỡ viên châu đồng đó xuống.

Quả thực, cậu có thể cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt, chính là âm hồn lảng vảng.

Một viên châu đồng riêng lẻ sẽ không ảnh hưởng đến hồn phách.

Vậy làm thế nào mới có thể thả hồn phách ra ngoài?

Nếu có thể nắm chắc cách sử dụng loại pháp khí này, không nghi ngờ gì nữa, đó sẽ là một chiêu cực kỳ lợi hại.

"Phạm tiên sinh, có phòng trống không?" La Bân quay sang hỏi Phạm Kiệt.

Phạm Kiệt ngẩng đầu, chỉ về một hướng rồi nói: "Cậu cứ tự nhiên, tôi phải dọn chỗ này cho sạch đã."

"Đừng động vào hung thi của ông." La Bân nhắc nhở.

Phạm Kiệt sững người.

La Bân đi nhanh về phía căn phòng đó, sau đó đẩy cửa bước vào.

Cậu trải bộ đồ da người ra mặt bàn, một khuôn mặt quỷ của Lục Tỵ hiện lên ngay chính giữa lớp vải, âm độc và hung tàn.

La Bân giơ tay, vẽ thêm hai bùa chú lên bộ đồ.

Làn sương máu bay ra, hồn phách Lục Tỵ xuất hiện trước mặt La Bân.

Đôi mắt gã đầy vô cùng hung dữ, gã như muốn lao thẳng vào mặt La Bân nhưng căn bản không thể cử động.

"Cậu... Không chạy chạy thoát đâu!" Lục Tỵ thều thào nói.

"Tại sao tôi phải chạy?" La Bân lắc đầu: "Tôi đang ở ngay trước mặt anh đây, khi tôi không dùng đến Tiên Thiên Toán, anh có thể nhận ra tôi là ai sao? Nếu không phải có khả năng sẽ đối diện với cái chết, liệu tôi có dùng đến Tiên Thiên Toán không?"

Vẻ oán độc của Lục Tỵ nhiều hơn, sương máu trên người không ngừng dao động.

Quỷ là như vậy, oán khí càng sâu thì quỷ càng mạnh.

"Ngược lại là anh, lần này thực sự không chạy thoát được rồi. Bây giờ anh có một lựa chọn, đó là nói cho tôi biết cách sử dụng viên châu đồng đó, cách thu hồn và thả hồn, anh có thể yên ổn nằm lại trong bộ đồ da người này."

La Bân vừa dứt lời, vẻ lạnh lùng trên mặt Lục Tỵ càng tăng thêm, trong mắt thậm chí xuất hiện vẻ giễu cợt.

"Cậu tưởng... Tôi sẽ..."

Gã chưa nói hết câu, La Bân đã vẽ thêm một bùa chú lên bộ đồ da người.

Một luồng khí xanh bốc lên, nữ quỷ Nhiếp Thanh xuất hiện bên cạnh Lục Tỵ.

"Ăn gã đi." La Bân quyết đoán ra lệnh.

Nữ quỷ Nhiếp Thanh ngoạm một miếng ngay trên cánh tay Lục Tỵ!

Cánh tay hồn phách của gã đứt lìa, khí xám tràn ra tứ phía.

Nữ quỷ Nhiếp Thanh bắt đầu nhai chậm rãi.

Rõ ràng là hồn, nhưng ả vẫn phát ra tiếng động khiến người ta nổi hết da gà.

Lục Tỵ thét lên thảm thiết nhưng vẫn đứng sững tại chỗ, không thể nhúc nhích nửa phân.

Sau khi bị thu vào bộ đồ da người, gã đã trở thành quỷ trong áo, hồn phách hoàn toàn bị La Bân sai khiến. Chỉ là do Lục Tỵ mới vào nên chưa bị đồng hóa triệt để, không giống như nữ quỷ Nhiếp Thanh vốn đã ở trong đó lâu, chỉ cần dùng bùa là có thể điều khiển.

Còn một điểm nữa, cơ thể của quỷ tuy tan biến rồi có thể hồi phục, nhưng đó là tan biến tự nhiên, còn bị ăn mất thì hoàn toàn không có khả năng hồi phục.

"Tôi nói! Tôi nói!" Lục Tỵ điên cuồng hét lên: "Trả lại tay cho tôi!"

La Bân không hề dao động, mặc kệ Lục Tỵ.

Nữ quỷ Nhiếp Thanh ăn xong một cánh tay, lại l**m môi định ngoạm tiếp.

Lúc này La Bân mới giơ tay ra hiệu cho ả dừng lại. Ánh mắt Lục Tỵ càng thêm cay nghiệt, đồng thời còn thấp thoáng sự sợ hãi tột cùng.

"Sao hả? Anh còn muốn bị ăn nốt cánh tay kia mới biết mình nên làm gì sao?"

...

Khi La Bân bước ra khỏi phòng, cả người trông vô cùng sảng khoái.

Phạm Kiệt đang ngồi trong gian nhà chính, tay cầm cái bình thủy tinh ngắm nghía tỉ mỉ.

Vết máu trong viện đã được xử lý sạch, thậm chí thi thể phá gạch đá lúc nãy cũng đã được chôn trở lại, gạch đá hơi lộn xộn một chút, những hung thi còn lại vẫn nằm yên trên đất.

La Bân đi tới bên cạnh hung thi mà cậu đã lấy viên châu đồng lúc nãy, đặt viên châu vào thóp đầu nó, ngón tay ấn lên mặt rồi nhanh chóng vẽ ra một lá bùa.

"Rắc", viên châu đồng bỗng vỡ vụn, hung thi không còn trống rỗng nữa, hồn phách đã quay về.

Phạm Kiệt giật mình đứng phắt dậy.

La Bân đứng lên, nhanh chóng đi tới trước một thi thể khác.

Cứ như thế, cậu giải toàn bộ phép nạp hồn của châu đồng, khiến cho đám hung thi của Phạm Kiệt đều trở lại bình thường.

Có điều, châu đồng dùng một lần là hỏng, không thể tái sử dụng, đây là điều đáng tiếc duy nhất.

Phạm Kiệt lấy từ trong lòng ra một loại chuông khác, tương tự như loại chuông lắc của dân vớt xác.

Theo tiếng "đinh linh đinh linh", những thi thể đó đứng thẳng dậy, đi về phía miệng giếng.

Trong thoáng chốc, toàn bộ thi thể đã trở lại dưới giếng.

"Ha ha ha ha! Tôi cứ tưởng vốn liếng mất sạch rồi chứ, không ngờ lại nhận được bộ pháp khí này, vẫn là lãi ròng. La tiên sinh, cậu làm tôi bất ngờ quá đấy!" Mắt Phạm Kiệt sáng rực.

"Phạm tiên sinh nói quá lời, gã cũng không có bản lĩnh lớn đến mức tiêu diệt được toàn bộ hung thi đâu, số lượng quá nhiều, pháp khí của gã không đủ. Nếu hung thi đông hơn chút nữa, e là chẳng cần đến tôi, một mình ông cũng xử đẹp được gã." La Bân nói thật lòng.

Cậu không hề phóng đại, tiên sinh của núi Lục Âm thì cũng chỉ là tiên sinh, vẫn là một con người bình thường. Nếu không thể khắc chế được hung thi, thì số lượng huyết sát đủ đông hoàn toàn có thể đè chết một tiên sinh.

La Bân bước vào trong nhà, cậu nhìn chằm chằm vào chiếc bát đồng cùng con dao bên trong trên bàn.

Ánh mắt Phạm Kiệt hơi dao động, bỗng nhiên im lặng, như thể chờ La Bân lên tiếng.

Lúc đầu lão không thấy có gì, nhưng khi thấy La Bân dùng thủ đoạn thả hồn, lòng lão bỗng thấy căng thẳng.

Rõ ràng, La Bân đã tra hỏi được điều gì đó từ miệng tên kia.

Nếu La Bân muốn... Thì lão có nên gật đầu không? Lão cũng già rồi, nếu hai người giấu giếm một chút...

Trong lòng Phạm Kiệt đang đấu tranh tư tưởng dữ dội.

La Bân bỗng rút một con dao ra, trực tiếp đâm mạnh xuống đáy bát!

"Rắc", giữa bát đồng xuất hiện một cái lỗ, mũi dao đâm xuyên cả mặt bàn.

"Ối giời ơi!" Phạm Kiệt thốt lên.

"Hửm?" La Bân ngẩng đầu.

"Hì... Không có gì... Mặt bàn thủng một lỗ thôi, thay cái khác, ha ha, thay cái khác..." Phạm Kiệt cố che giấu sự lúng túng của mình, đương nhiên, còn có một chút thất vọng nhỏ nhoi.

La Bân không nói gì thêm. Cậu rút dao ra khỏi bát đồng, lại cầm lấy con dao rỉ sét loang lổ kia lên, một chân giẫm lên lưỡi dao, dùng sức bẻ mạnh cán dao, con dao gãy làm đôi.

Mí mắt Phạm Kiệt lại giật giật hai cái, rồi thở phào, lão nói: "Lòng chính trực của La tiên sinh, tôi đây vô cùng khâm phục."

"Làm nhiều việc ác tất tự diệt vong, người đang làm trời đang nhìn, Phạm tiên sinh, đây chính là quy tắc làm người." La Bân chỉ tay lên trời.

Tâm tư nhỏ nhặt của Phạm Kiệt, sao cậu lại không nhìn ra?

Có điều, về tổng thể thì Phạm Kiệt không có vấn đề gì.

Không biết từ lúc nào, trời đã sắp sáng.

"Lời La tiên sinh nói quả thực có lý, làm nhiều việc ác tất tự diệt vong, chẳng phải đang nói tên người núi Lục Âm kia sao? Ha ha." Phạm Kiệt cười nói, "À mà này, nếu chúng ta đi làm việc thì tôi phải qua nhà họ Hoa nói một tiếng, kẻo đến lúc họ không tìm thấy tôi lại phiền phức. Cậu có muốn đi cùng tôi không? Người nhà họ Hoa hiếu khách lắm, chắc chắn sẽ coi cậu là thượng khách cho xem."

truyenfull,truyenfull vn