Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 997

 Chương 997: Chia chác trước, phi tang sau

"Tôi..."

Mặt Lục Tỵ vẫn điên cuồng ngọ nguậy trong lớp vải, lời vừa thốt ra còn chưa kịp dứt thì La Bân đã nhanh tay gập bộ đồ da người lại.

Cậu bóp nát đầu ngón tay chỗ vết thương, trực tiếp vẽ lên bộ đồ da người vài ấn bùa.

Đây chính là cách thao túng đồ da người, không cần bất kỳ vật trấn nào cũng có thể phong ấn lũ quỷ bên trong không cho thoát ra. Tất nhiên, pháp môn điều khiển quỷ La Bân cũng có, trước đây Kim Hữu Đức từng dùng cách này để khống chế nữ quỷ Nhiếp Thanh.

Khi bộ đồ bị gập lại, tiếng gào thét vẫn còn, nhưng ngay sau đó đã hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.

"Quỷ mà cũng đốt được sao? Điểm thiên đăng chẳng phải toàn dùng người sống à? Đây là lần đầu tôi nghe nói lấy quỷ làm dầu đấy!" Phạm Kiệt dừng tay, không tiếp tục rung chuông trấn nữa. Lão l**m khóe môi, nói: "Đây hẳn là một pháp khí khác của tên tiên sinh nuôi quỷ kia rồi, La tiên sinh dùng thuận tay thật đấy."

Sắc mặt La Bân không đổi, nhìn sâu vào Phạm Kiệt rồi nói: "Viện của Phạm tiên sinh mới thực sự là cao thâm khó lường, pháp khí của ông cũng vậy. Nếu không có cái xác kia, không có pháp khí của ông, tôi có lẽ đã không phải đối thủ của gã."

"Ha ha, La tiên sinh nói quá lời. Cao thâm khó lường không phải tôi, mà là lão Cung gia kìa. Cái xác này là do ông ấy chỉ điểm cho tôi, từ huyết sát luyện thành thanh sát. À đúng rồi, tôi quên mất, lúc nãy chỉ nói trong viện có bảy lá bùa, chưa kịp nói trên người nó còn có một lá phù khế nữa. Còn về pháp khí này, đồ của đại tiên sinh xuất hắc quả thực là dùng rất tốt."

Phạm Kiệt vừa cười híp mắt vừa nói, ánh mắt dời từ La Bân sang thi thể Lục Tỵ, tham lam l**m môi.

"Gã tự tìm đến tận cửa nhà tôi, hủy hoại của tôi biết bao nhiêu thi thể và biuaf chú, tôi giết gã là hợp tình hợp lý. Dù La đạo trưởng có biết cũng chẳng ảnh hưởng gì. Núi Lục Âm à, tôi sợ quá cơ! Đạo trường của tiên sinh nào mà lại đi truy sát tiên sinh khác chứ? La tiên sinh đâu có phá cổng núi nhà người ta, đâu có giết sạch truyền nhân của họ, đúng không?"

"Tôi sao?" La Bân chỉ vào mình, nói: "Tôi chưa từng đặt chân đến cổng núi Lục Âm, thậm chí nó ở đâu tôi còn chẳng biết. Đôi tay này của tôi, ngoại trừ tên Lục Tỵ trước mắt này, thì chưa từng giết bất kỳ người nào của núi Lục Âm."

La Bân quả thực chưa từng giết người của núi Lục Âm.

Nói thật lòng, cái tên Châu Nghi kia là do tự đi bắt Hắc Kim Thiềm mà chết, thậm chí Hồ Tiến còn từng cảnh báo Châu Nghi tuyệt đối không được chạm vào nó.

Tính ra là Châu Nghi tự tìm cái chết.

Lời lành khó khuyên quỷ muốn chết!

Vả lại, ngay cả khi muốn truy cứu thì Hắc Kim Thiềm cũng là cổ của cậu, nhưng nếu xét kỹ hơn nữa thì lúc đó thân xác là của La Sam, chứ không phải nguyên thân hiện tại của cậu.

Vì vậy, dù nói thế nào thì La Bân cũng không hề lừa Phạm Kiệt.

"Vậy gã..." Phạm Kiệt nhíu mày.

"Gã muốn ăn tôi, chẳng phải gã đã nói rồi sao?" La Bân trả lời.

"Tôi biết rồi... Tôi nhớ ra rồi La tiên sinh, gã còn muốn ăn thêm một miếng, tiện thể ăn luôn cả tôi nữa." Phạm Kiệt nhìn chằm chằm vào Lục Tỵ, mồ hôi trên trán chảy xuống ròng ròng như hạt đậu, lão lẩm bẩm: "Ăn người chính là trộm thọ. Đạo quán Thiên Thọ hóa danh thành núi Lục Âm sao? Không đúng... Chẳng lẽ đạo quán Thiên Thọ là những kẻ bước ra từ núi Lục Âm? Châu Tam Mệnh rốt cuộc là ai?"

Phạm Kiệt lại quay sang hỏi La Bân.

Những kẻ ở vùng đất che trời, một tiên sinh thuộc âm dương giới bình thường như Phạm Kiệt đương nhiên là không rõ.

Đừng nói là Phạm Kiệt, ngay cả khi lão gọi thêm cái người gọi là Huyền Xỉ Kim Tướng Địa Như Thần kia, cùng với tiểu sư thúc núi Tứ Quy La tiên sinh tụ họp, cũng không cách nào hiểu nổi sự tồn tại của Châu Tam Mệnh.

"Cũng là một tiên sinh của núi Lục Âm, tôi đã phải trốn chạy dưới sự truy sát của ông ta, suýt chút nữa là mất mạng." La Bân trả lời.

Phạm Kiệt hít sâu: "Kẻ trộm thọ đã có đến hai tên, còn có khả năng là thầy trò nữa, cái này chưa chắc chắn, nhưng ít nhất có thể khẳng định một kẻ là bậc tiền bối, một kẻ là hàng hậu bối. Chuyện này quá lớn, tôi phải đích thân bẩm báo cho La đạo trưởng mới được..."

Phạm Kiệt lộ vẻ khó xử, sau đó lại thở dài: "Họ cũng mới đi chưa được bao lâu..."

Đối với việc này, La Bân không đưa ra bất kỳ ý kiến nào.

Cậu phán đoán người núi Lục Âm có tìm đến cũng sẽ không tìm thấy cậu, mà là tìm thấy núi Tứ Quy.

Nhưng cậu không ngờ Phạm Kiệt lại chủ động dẫn dắt câu chuyện theo hướng đó, đương nhiên sự việc sẽ diễn biến cụ thể ra sao còn phải xem ý định của Phạm Kiệt, cậu sẽ không can thiệp vào.

La Bân tiến lên vài bước, cúi người kéo xác của Lục Tỵ lại, sau đó bắt đầu lục soát toàn bộ pháp khí trên người gã.

Quả nhiên, có bình thủy tinh đựng tôm râu mắt cua cá vàng.

Chuông trấn và côn đồng rơi vãi trên đất, một thanh côn đồng khác vẫn còn dắt bên hông Lục Tỵ.

Không chỉ có những thứ này, La Bân còn tìm thấy một cái túi vải nhỏ, bên trong kha khá châu đồng. Cậu lại tìm thấy một chiếc bát, tương tự như chiếc bát Châu Tam Mệnh từng dùng, trong bát còn có một con dao rỉ sét loang lổ.

Vết rỉ sét lẫn với máu khô đóng vảy khiến người ta nhìn thôi cũng thấy sởn gai ốc, như thể chạm tay vào sẽ bị cứa rách ngay lập tức.

Phạm Kiệt nhìn chằm chằm những pháp khí này, không ngừng l**m khóe môi.

La Bân cũng nhìn đối diện với Phạm Kiệt.

Phạm Kiệt lại cười hì hì.

Từng này tuổi đầu rồi mà lão chẳng có lấy chút dáng vẻ cao thâm nào, trái lại chỗ nào cũng lộ ra vẻ gian xảo, ti tiện.

Thực ra không nên dùng hai cụm từ đó để miêu tả một tiên sinh, nhưng Phạm Kiệt lại mang đến cho người ta cảm giác như vậy.

La Bân bước vào trong nhà, đặt toàn bộ pháp khí lên bàn. Phạm Kiệt vẫn ngồi xổm bên cạnh Lục Tỵ tiếp tục s* s**ng, nhưng cuối cùng lão chẳng tìm thêm được gì.

"Những thứ này nhìn qua là biết không hề đơn giản. Chuông trấn thì bình thường thôi, còn thanh côn đồng này là cái thứ gì nhỉ?"

Phạm Kiệt vừa nói vừa bước vào, lão nhìn chằm chằm vào ba cái bình thủy tinh.

"Nếu tôi đoán không nhầm thì đây là nước, tôm râu, mắt cua và cá vàng đúng không? Phải là nơi phong thủy lớn mới có thể nuôi ra được mấy thứ linh vật này, đúng là đoạt lấy tạo hóa của đất trời, bảo bối tốt, bảo bối tốt thật."

Lảm nhảm một hồi, Phạm Kiệt mới nhìn La Bân.

"La tiên sinh, hay là chúng ta chia chác một chút nhé? Chia chác trước, rồi mới phi tang sau? Chuyện này tôi nghĩ nên tạm thời giấu kín đi. La đạo trưởng hiện đang khá bận rộn, tôi không nỡ gọi đạo trưởng về, nghĩ kỹ lại thì cũng không nên gây thêm rắc rối cho người ta."

Tuy là nói với cậu, nhưng con mắt của Phạm Kiệt vẫn cứ dán chặt vào đống đồ trên bàn, sự thèm khát trong lòng lão lộ rõ không cần nói cũng biết.

La Bân không vòng vo, cậu lên tiếng nói thẳng: "Tác dụng của nước cá vàng là tìm 'sinh', nói đơn giản là ở một nơi có vật mang sinh khí dồi dào, nó có thể tìm ra phương hướng. Còn hiệu quả của tôm râu và mắt cua thì tôi không rõ. À, nói dễ hiểu thì ít nhất thứ này có thể tìm ra tung tích của thiện thi, với điều kiện là ông phải ở nơi có thiện thi. Đương nhiên, ác thi cũng tính luôn, nó sẽ chỉ ra phương hướng."

"Cái gì?" Phạm Kiệt dùng sức ngoáy tai mình, cứ như thể lão nghe nhầm.

La Bân không thấy có gì lạ, định nhắc lại lần nữa.

Nhưng Phạm Kiệt đã giơ tay ra làm động tác ngừng: "Tôi nghe rõ rồi. Khụ khụ, thế thì hơi khó chia đây, bình thì có ba cái. Thế này đi, tôi muốn con cá này, còn tất cả các pháp khí khác La tiên sinh cứ giữ lấy, cậu thấy sao?"

Ánh mắt Phạm Kiệt thoáng chút dao động, mang vẻ dò xét.

Lão biết yêu cầu này của mình có hơi quá đáng.

Trong số các pháp khí này, thứ có giá trị nhất chắc chắn là nước cá vàng.

Còn về cái chuông trấn kia, trong tay lão đã có một bộ chuông trấn rồi, căn bản chẳng cần dùng đến.

Những thứ khác không biết công dụng thì đối với lão cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Vũ hóa thi là để sinh đan.

Gạt chuyện đó sang một bên, lão là tiên sinh chuyên chơi với xác chết, mà trong các huyệt phong thủy lớn, xác chết thường nằm ngay tại mắt huyệt nơi sinh khí nặng nhất, nước cá vàng này quả thực cực kỳ hợp với lão!

Đương nhiên, có tiên sinh nào mà không muốn tìm sinh khí một cách chính xác chứ?

Nhìn La Bân, đầu óc Phạm Kiệt xoay chuyển liên hồi, lão đang nghĩ xem nên đưa thêm cho La Bân thứ gì để cậu không cảm thấy mình bị thiệt.

"Ông chỉ lấy một con cá thôi sao? Thế này không tốt lắm đâu." La Bân lắc đầu: "Thế này đi, tôm râu, mắt cua, râu tôm ông lấy hết đi, đây là một bộ pháp khí. Chuông trấn, côn đồng và đống hạt đồng này là một bộ, tôi giữ lại. Chúng ta mỗi người ba món, ông không thiệt mà tôi cũng chẳng thối. Còn chiếc bát này quá âm tà, tôi thấy Châu Tam Mệnh cũng có thứ tương tự dùng để ăn tinh khí người, ông và tôi cùng nhau hủy nó, coi như làm chứng, chúng ta không cùng một giuộc với hạng người kia."

La Bân trực tiếp phân chia pháp khí, đồ đồng về phía cậu, bình thủy tinh để trước mặt Phạm Kiệt.

Phạm Kiệt sững sờ, mặt lão đỏ bừng lên.

La Bân thế này là...

Cậu ta quá thẳng tính?

Hay là có chút... Khờ khạo?

"Sao thế Phạm tiên sinh?"

La Bân nhìn sâu vào Phạm Kiệt.

"Ông thấy tôi bị thiệt sao? Chuyện về bạch giao Chung Sơn ông không hề tiết lộ cho bất kỳ ai, từ nhân phẩm của ông tôi thấy mình không hề chịu thiệt. Hợp tác thì đương nhiên phải cùng nhau đắc lợi, không thể để ông chịu thiệt được."

"Chuyện này..."

Nhất thời, Phạm Kiệt thực sự không biết nói gì nữa.

Mặt lão càng lúc càng đỏ, nín nhịn nửa ngày trời mới giơ tay lên, dựng thẳng một ngón tay cái.

truyenfull,truyenfull vn