Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1000

 Chương 1000: Đối đầu với tăng lữ

Cho đến nay, mối đe dọa lớn nhất mà La Bân từng gặp phải không phải là núi Lục Âm, cũng chẳng phải là Đới Chí Hùng ở địa cung.

Viên Ấn Tín chỉ là đám mây đen vẩn vương không tán, còn Không An mới thực sự là nỗi hung hiểm hiện hữu. Từ thành phố Nam Bình đến núi Tam Nguy, dù cách xa nghìn dặm, Không An vẫn có thể tìm ra cậu.

Rồi từ chuyện Không An bị sét đánh, bị Từ Lục dùng phong thủy hóa sát, cuối cùng bị một khúc xương đâm xuyên đỉnh đầu mà mất mạng.

Theo lý thuyết, Không An chắc chắn đã chết.

Nhưng đó cũng chỉ là lý thuyết mà thôi.

Người của miếu Thành Hoàng không tìm thấy Không An, Hoàng Chi Lễ lại truy đuổi hắn ráo riết, dùng hồn phách của mẹ cậu để uy h**p, triệu hồi cả Đại Tư Dạ đến câu hồn.

Ngay cả chính cậu còn xảy ra chuyện rời hồn rồi hồn về, cơ thể của La Sam coi như đã chết thêm một lần nữa.

Vậy còn Không An thì sao?

Một kẻ mà ma tính và Phật tính cùng tồn tại song hành như hắn, hồn phách đã đi đâu?

Bây giờ hắn là quỷ, hay đã đoạt xá để sống lại rồi?

Những suy nghĩ này cứ giày vò trong đầu. Thực ra La Bân không muốn nghĩ nhiều đến thế.

Không An này quá đỗi quái dị.

Hiện giờ cậu đã "thay hình đổi dạng", dù Không An còn sống thì làm sao có thể tìm ra cậu được?

Thế nhưng hai người trong đoạn ký ức hồi tưởng kia lại đang đứng lặng trên đường nhỏ, nhìn chằm chằm về phía chiếc xe của cậu và Phạm Kiệt.

La Bân khẳng định bọn họ chắc chắn đang nhìn chiếc xe!

Hơn nữa, họ còn mặc tăng bào màu đỏ cực kỳ giống với Không An, màu da cũng đen nhẻm y hệt.

Bọn họ là tăng lữ!

Những tăng lữ đến từ vùng đất phiên!

Sai rồi, sai sạch cả rồi!

Không phải nhà họ Hoa có vấn đề, không phải Phạm Kiệt đến nhà họ Hoa mới gặp họa lao ngục, cũng không phải cậu đến đó thì sẽ gặp chuyện!

Không An đã ép Từ Lục làm Thủ tọa như thế nào?

Hắn nhốt Từ Lục lại suốt hơn mười năm!

Không An cũng muốn cậu làm Thủ tọa!

Cậu không biết hắn tìm thấy mình bằng cách nào. Bình thường Không An điều khiển thần minh, hoặc những loại "quỷ" đặc biệt, hay lẽ nào hắn tìm ra cậu hoàn toàn thông qua sự liên kết của hồn phách?

Trước đây hắn có thể đến được núi Tam Nguy cũng chẳng thuần túy là nhờ vào hồn phách của bà nội Miêu Miểu!

Phạm Kiệt mất tự nhiên, định mở miệng nhưng lại thôi.

"Tôi nhìn lầm rồi Phạm tiên sinh, ông không sao, nhà họ Hoa cũng không sao cả. Tôi vừa gặp hai người 'quen'. Ông đi đi. Hẹn gặp lại sau." La Bân khàn giọng nói.

"Hả?" Phạm Kiệt giật mình.

Ý là bao nhiêu lo lắng lúc nãy của La Bân đều là vấn đề của cậu, không liên quan đến người ngoài, càng không liên quan gì đến lão và nhà họ Hoa sao?

"La tiên sinh, cậu đang gặp nguy hiểm đúng không? Phạm Kiệt tôi không phải hạng người gặp chuyện là bỏ chạy, cứ xử đẹp bọn chúng không phải là xong sao?" Phạm Kiệt giơ tay làm động tác cắt cổ.

"Chuyện này không thể để người khác xen vào, đây là mệnh trời đã định. Ý tốt của ông tôi xin nhận, rời khỏi đây ngay mới là thượng sách." Trong lúc nói, La Bân nhìn sâu vào mắt Phạm Kiệt.

Sau đó, cậu đi thẳng về phía con đường nhỏ kia.

Phạm Kiệt đứng sững người đó vài giây, đắn đo không quyết.

Điện thoại rung lên bần bật, lão lôi ra nghe.

"Cái gì?" Sắc mặt Phạm Kiệt lại thay đổi, vô cùng hoảng hốt, "Tôi đến ngay đây, tôi đang ở gần đó thôi."

Phạm Kiệt vội vã lên xe, chiếc xe lao nhanh về phía trước.

...

La Bân dừng lại trên con đường nhỏ.

Nắng tuy chói mắt nhưng lòng cậu lại lạnh lẽo.

Liên kết được kẻ tới với Không An, nhìn rõ kẻ đến là tăng lữ giống hắn, chuyện này đã như nước đến chân, không thể không giải quyết.

Không An chưa đến? Chỉ có hai tên tăng nhân thôi sao?

Giết họ?

Cứ liều mạng dùng lời ra thành quẻ liệu có ổn không?

La Bân nhìn xung quanh, nhanh chóng suy tính các vị trí quẻ ở bốn phía. Có thể nói tất cả các vị trí, mọi phương vị quanh cậu đều được phân bổ rõ ràng trong đầu.

Cậu không chọn cách bỏ chạy.

Chạy được sao?

Cậu đã thay hình đổi dạng mà vẫn bị tìm thấy, căn bản là không còn đường lui!

Im lặng.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập trong gió.

Hai tên tăng lữ kia vẫn chưa xuất hiện.

La Bân híp mắt, cố ép nhịp tim bình ổn trở lại.

Cậu đứng như vậy khoảng mười mấy phút, vẫn không có gì bất thường xảy ra.

"Tưởng tôi không phát hiện ra chắc?" La Bân khàn giọng lẩm bẩm.

Hai tên tăng lữ kia vẫn muốn ẩn nấp, rồi tìm cơ hội đánh úp cậu?

La Bân làm sao có thể cho họ cơ hội đó?

Cậu lại hồi tưởng, quan sát kỹ lưỡng diện mạo của hai tên tăng lữ kia.

Không chỉ vậy, cậu còn quan sát cả giày, tóc, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

Rất nhanh, cậu ngừng hồi tưởng và bước đi về một hướng.

Càng đi, tim La Bân càng đập nhanh.

Càng nhanh, cậu càng ép mình phải nén cảm giác đó xuống, khiến bản thân bình tĩnh lại.

Đồng thời, cậu lấy ra một đôi găng tay da người và đeo vào.

Khu vực ngoại ô nơi nhà họ Hoa tọa lạc rất yên tĩnh, gần như không thấy nhà cửa nào khác, càng không có hơi người.

La Bân nhanh chóng bước vào một khu rừng tương đối ẩm ướt, đi thêm một đoạn thì thấy một con sông. Bên bờ sông có rất nhiều rêu xanh, trên lớp rêu lại có vài dấu chân khá lớn.

Tìm được đến đây hoàn toàn là nhờ phán đoán nhạy bén về phương vị của Tiên Thiên Toán.

Những chi tiết La Bân quan sát được trong hồi tưởng cho thấy giày của hai tên tăng lữ kia bị ướt, chính cậu cũng nhìn thấy rêu bám trên mặt con đường nhỏ.

Hít một hơi thật sâu, một lần nữa giữ cho tâm trí bình tĩnh, La Bân tiếp tục lần theo dấu chân.

Vài phút sau, ở sâu trong rừng, bên cạnh xuất hiện một ngọn núi nhỏ, dòng sông chảy ra từ một phía của ngọn núi.

Dưới chân núi có một ngôi nhà đơn sơ, chỉ dựng tạm bợ bằng vài thanh gỗ, trước cửa nhà có một đống lửa trại. Trên đống lửa treo một chiếc nồi đang sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút.

Thứ chất lỏng đặc quánh màu vàng nhạt đang cuộn trào, còn có thể thấy vài lá trà đen, một mùi thơm mằn mặn tỏa ra bốn phía.

Bên đống lửa là hai tên tăng nhân đang ngồi, mỗi tên cầm một cái bát, tay kia đang vê một vật gì đó trông giống như bánh bột mì.

Hai tên tăng nhân ngẩng đầu, nhìn chằm chằm La Bân.

"Hai ông... Ăn chay thế này là vì tâm trạng không tốt sao? Trên núi có chuột, dưới nước nhiều rắn, không ăn rắn chuột thì không giống với những gì tôi biết về các ông cho lắm."

La Bân híp mắt, trong giọng nói không chỉ có sự u ám mà còn phảng phất vẻ sắc lạnh.

Đối mặt với Không An, việc phải làm chính là ra tay trước để chiếm ưu thế!

Hiện tại chỉ có hai tên tăng lữ này, Không An không đến.

Hoặc giả, Không An đã đến mà cậu không nhận ra chăng?

Tất nhiên La Bân có thể khẳng định Không An không ở đây.

Nếu không, hai tăng lữ này chẳng cần phải giấu đầu lòi đuôi, cứ trực tiếp ra tay với cậu là được!

Nhất thời, La Bân lờ mờ cảm thấy có gì đó hơi sai sai?

Nhà gỗ?

Họ ở đây sao?

Chỗ ở của Phạm Kiệt đúng là không quá xa nơi này, chọ có cách nào tính toán được cậu sẽ ở gần đây, thế nên mới mai phục chờ đợi?

Quá nhiều nghi vấn, quá nhiều điều không hiểu nổi hiện lên trong đầu.

Hai tăng lữ đồng thời đứng dậy.

Một tên nói vài câu bằng ngôn ngữ lạ lẫm, âm điệu lắt léo mang theo tiếng bật lưỡi.

"Tôi không hiểu ông đang nói gì, nói tiếng người mà tôi hiểu được đi."

Những điểm bất ổn trong lòng bị đè xuống, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ!

Tăng nhân còn lại còn lại cũng mở miệng, vẫn là tiếng Tạng không thể hiểu nổi.

Nếu là Hôi Tứ gia ở đây thì hẳn đã bắt đầu run chân loạn xạ rồi.

Tiếng nói đột ngột dừng lại.

Một tăng lữ bất ngờ bước tới, gã lôi từ trong ngực ra một món pháp khí, một đầu là kiếm, đầu kia là chùy!

Chỉ nhìn qua là La Bân nhận ra ngay, đây là loại pháp khí y hệt món Không An từng dùng.

Tên tăng lữ giơ cao kiếm chùy, bổ thẳng vào ngực La Bân.

La Bân giơ tay lên, lắc mạnh chiếc chuông trấn.

Thực ra lúc này cậu có thể dùng châu đồng.

Nhưng cậu hiểu rất rõ, trên người hai tên tăng lữ này rất có khả năng sở hữu thần minh giống như Không An, châu đồng không có tác dụng, phải tìm cho đúng thời cơ, hễ bại trận là không còn đường trở mình!

Tiếng chuông lanh lảnh chói tai vang lên.

Tên tăng lữ hừ mạnh một tiếng, vẻ đau đớn thoáng hiện trên mặt.

Tên tăng lữ còn lại đánh rơi bát và bánh bột xuống đống lửa, làm b*n r* không ít tàn lửa.

La Bân thuận thế rút côn đồng ra.

Bởi vì tên tăng lữ tấn công cậu lúc này đang để lộ sơ hở trước ngực.

Cánh tay vung kiếm cũng trở nên mềm nhũn vô lực.

La Bân đâm mạnh côn đồng vào ngực tên tăng lữ.

"Om! Ah! Hum!"

Âm thanh này vô cùng trầm đục, lại giống như nổ tung trong đại não!

La Bân cũng hừ một tiếng, cảm thấy đầu óc bị chấn động mạnh, cả người rơi vào trạng thái mụ mị trong thoáng chốc.

Tăng nhân trước mặt dường như nhờ âm thanh này mà khôi phục lại tỉnh táo.

Kiếm chùy trong tay gã lại đâm xuống lần nữa.

La Bân dùng lực cắn chặt đầu lưỡi, vết thương rách ra, cơn đau thấu xương giúp cậu tỉnh táo trong tích tắc, cơ thể nhanh chóng vặn vẹo né tránh cú đâm hiểm hóc.

Lại ra tay lần nữa, côn đồng định gõ vào chuông trấn.

Đây là một chiêu thức khác.

Tên tăng lữ vung chân, tung một cú đá như lôi đình nện thẳng vào ngực La Bân.

La Bân căn bản không kịp né tránh.

Cậu hứng trọn cú đá, bay ngược ra sau.

Rầm!

Ào!

Nửa người La Bân ngã xuống bãi sỏi ven bờ, nửa người chìm xuống nước.

Cậu gượng dậy, bật người ngồi lên. Thế nhưng toàn thân lại đau đớn khôn xiết.

Cái thân xác này hoàn toàn không bằng cơ thể trước, chỉ một đòn này thôi mà La Bân cảm thấy mình như sắp tan xương nát thịt.

Hai tăng lữ kẻ trước người sau tiến lại gần La Bân.

Tên đi trước vẫn cầm kiếm chùy, tên đi sau lại cầm một sợi dây thừng đen, rõ ràng là muốn trói chặt cậu.

Côn đồng gõ mạnh lên chuông va, tiếng động chói tai vang vọng bên bờ nước.

Hai tăng nhân lập tức khựng lại tại chỗ, trên mặt cả hai đều lộ rõ vẻ đau đớn.

La Bân nhanh chóng đứng dậy, sải bước lao lên, tiếng chuông trấn vang lên liên hồi không dứt, hình thành sự áp chế liên tiếp.

Ngay sau đó, mỗi tay La Bân cầm một thanh côn đồng, một lần nữa đâm vào ngực hai tên tăng lữ.

Nói thì chậm, nhưng mọi việc diễn ra rất nhanh.

Trong chớp mắt, hai tăng lữ bất ngờ đồng thanh quát lớn về phía La Bân quát lớn: "Om! Ah! Hum!"

Lần này đến lượt La Bân khựng lại, cơn đau giằng xé trong đầu như muốn tháo rời cơ thể cậu ra thành từng khúc.

"Linh Sinh thượng, Khảm Thủy hạ, Linh Thủy Khảm!"

"Hung trung tàng cát, thâm tàng bất lộ, thận thủy sinh can! (Trong hung có cát, thâm tàng bất lộ, thận thủy dưỡng can!)"

La Bân run rẩy thốt ra vài chữ. Cậu đang ở ven nước, bàn chân vừa hay đặt trên vị trí quẻ Linh Cung, liền dùng ngay chiêu lời ra thành quẻ này nhắm vào chính bản thân mình!

Ngay tức khắc, cậu cảm nhận có một dòng chảy đặc biệt chảy khắp cơ thể, cơn đau giằng xé trong đầu dịu đi rất nhiều, nỗi đau trên người dường như cũng được vỗ về.

"Linh thủy tương sinh, sinh nhi tiềm uyên! (Linh thủy tương sinh, hóa thân vào vực thẳm!)"

Tám chữ tiếp theo chính là quẻ động của chiêu lời ra thành quẻ.

Xoay người lại, La Bân không chút do dự lao đầu xuống dòng sông phía sau.

truyenfull,truyenfull vn